Cả nhà ta đều là rác rưởi , ngươi bắt ta dẫn cả thôn đi chạy nạn - Chương 67: Cái thiệt thòi ngày hôm nay, các ngươi cứ việc nhận lấy đi!

Cập nhật lúc: 2026-03-12 11:02:41
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tên d.ư.ợ.c đồng ánh mắt né tránh: "Ta... tấm lòng chân thành của Tiền đại phu bên Xuân Huy Đường cảm động, hiện tại sang Xuân Huy Đường việc ."

 

Trong lúc Hứa Không Sơn đang lườm từng một, Hứa Duyệt Hy Hứa Ngưng Vân kể đầu đuôi câu chuyện.

 

Một tuần , Tiền đại phu của Xuân Huy Đường tìm tới nàng, bỏ năm lạng bạc để mua đứt cây xích linh chi rừng .

 

Hứa Ngưng Vân đồng ý.

 

Tiền đại phu đe dọa nàng thành, liền dẫn chặn sạp, cố ý đuổi những vị khách mua sơn hào .

 

Hứa Duyệt Hy giận đến phát .

 

Lúc nàng cùng đại ca dạo, qua, các y quán khác ít nhất cũng trả tới sáu lạng bạc!

 

Năm lạng bạc mà đòi mua xích linh chi rừng? Có mơ cũng thấy quá đỗi hoang đường!

 

Hứa Duyệt Hy Tiền đại phu mặt nhưng lòng hiểm , mỉa mai :

 

"Tiền đại phu từng mấy vị đại phu già , linh chi nhà là loại hạ đẳng kém nhất, chẳng đáng bao nhiêu tiền ?"

 

Tiền đại phu mỉm : "Chính vì linh chi hình dáng , chất lượng kém nên mới bán giá cao.

 

Năm lạng bạc cũng là do thấy gia cảnh nhà các ngươi bần hàn, trong lòng nỡ nên mới đưa mức giá đó."

 

là mặt dày vô liêm sỉ!

 

Hứa Duyệt Hy dù ngây ngô rõ khái niệm về tiền bạc đến , cũng một cây xích linh chi rừng tuyệt đối chỉ giá năm lạng.

 

Chưa kể chuyện của Trương gia... giá linh chi chỉ tăng lên chứ thể bán quá rẻ .

 

"Tiền đại phu quả thực là bụng, hèn chi thu nhận những đại phu già và d.ư.ợ.c đồng mà Tế Vân y quán cần. Tuy nhiên nhà chúng dám phiền ngài nhọc lòng, chúng định bán."

 

"Không , thể đợi." Tiền đại phu nụ đổi, tiếp tục hiệu cho hai tên d.ư.ợ.c đồng đuổi khách đến mua sơn hào .

 

Hắn thừa thời gian để tiêu hao với bọn họ.

 

Để xem ai là nhịn !

 

Hứa Duyệt Hy đảo mắt một vòng, đầu thấy ánh mắt của ca ca và tỷ tỷ đều đang đổ dồn lên .

 

Thôi xong.

 

Đây là cô giở nghề cũ đây mà.

 

Hứa Ngưng Vân khẽ ho một tiếng, thể để việc ăn đình trệ .

 

Hứa Duyệt Hy đảo mắt, bước khỏi sạp hàng, đống sơn hào, chống nạnh chỉ huy hai tên d.ư.ợ.c đồng:

 

"Làm phiền nhường đường chút, các ngươi chắn hết lối ."

 

Dược đồng thấy Tiền đại phu vẫn đang , liền mặt cảm xúc lách sang bên cạnh một chút, nhưng chắn sạp hàng nhỏ càng thêm kín kẽ.

 

Hứa Duyệt Hy tức giận tiến lên đẩy bọn họ, lớn tiếng :

 

"Các đừng cản trở việc ăn nhà ... Ái chà!"

 

Trước mặt đám đông bá tánh đang lặng lẽ vây xem, cô tên d.ư.ợ.c đồng đẩy một cái, lập tức ngã bệt xuống đất.

 

Hứa Duyệt Hy lập tức oà , ôm lấy m.ô.n.g kêu gào t.h.ả.m thiết.

 

Hứa Không Sơn và Hứa Ngưng Vân vội vàng hành động, một chắn mặt Khê nhi đầy cảnh giác, một ôm lấy Hứa Duyệt Hy lớn tiếng mắng nhiếc:

 

"Ai nấy đều Xuân Huy Đường tế thế từ tâm, thấy là lời xằng bậy!

 

Cậy lúc chỉ mấy đứa trẻ chúng ở đây, các nhất quyết đòi cưỡng mua cưỡng bán, thành công liền chặn đường ăn, cắt đứt sinh kế kiếm tiền của nhà !

 

Muội chẳng hề lời gì khó , chỉ xin các nhường lối, mà còn đại phu của Xuân Huy Đường đẩy ngã gây thương tích.

 

Đây chính là Xuân Huy Đường cứu nhân độ thế ? Đây chính là Tiền đại phu đức độ nhân hậu đó ?"

 

Mặt Tiền đại phu lập tức tái xanh, trừng mắt tên d.ư.ợ.c đồng mấy cái, xoay định giải thích.

 

Hứa Duyệt Hy túm c.h.ặ.t t.a.y áo tỷ tỷ, mắt đẫm lệ gào lên:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ca-nha-ta-deu-la-rac-ruoi-nguoi-bat-ta-dan-ca-thon-di-chay-nan/chuong-67-cai-thiet-thoi-ngay-hom-nay-cac-nguoi-cu-viec-nhan-lay-di.html.]

"Oa oa oa, bán sơn hào kiếm tiền thì con sẽ cơm ăn, sẽ nhịn đói mất. Con... con nhịn đói , cùng lắm thì con như đây, đến từng nhà ăn vạ để xin miếng ăn lạng bạc thôi."

 

Đám bá tánh vốn dĩ còn đang khoanh tay , thậm chí còn nghi ngờ Hứa Duyệt Hy định giở trò ăn vạ, thấy liền lập tức hoảng loạn.

 

Đặc biệt là mấy chủ sạp ở gần đó, cuống cuồng chạy tìm quản lý thị trường, hoặc tới nha môn tìm bổ khoái.

 

Trời đất ơi!

 

Hơn một tháng qua, khó khăn lắm Hứa Duyệt Hy mới còn quậy phá gây chuyện, yên bày sạp bán sơn hào!

 

Cái vị đại phu Xuân Huy Đường cứ thích khó, chọc phá cô bé .

 

Nếu Hứa Duyệt Hy mà thật sự con đường ăn vạ cũ, xem bọn họ nhổ nước miếng dìm c.h.ế.t mấy tên khốn kiếp Xuân Huy Đường đó !!

 

Trịnh Bổ đầu khi dẫn Tần Thiên hộ và Minh Sư gia ăn một bữa tại t.ửu lầu lớn nhất trấn, cả ba đang dạo tuần tra quanh trấn, sẵn tiện tìm hiểu thêm về trấn Lâm Hải.

 

Minh Sư gia thực chất là mưu sĩ do Tần Thiên hộ mang tới, ông cũng từng đến trấn Lâm Hải bao giờ.

 

Sư gia của huyện , cùng với Tống huyện lệnh và đám bổ khoái của huyện nha đều tống giam, đang đợi huyện lệnh mới tới xử lý.

 

Ông tò mò về thứ trấn, chỉ tay một chỗ hỏi Trịnh Bổ đầu là nơi nào, liền thấy mấy hớt ha hớt hải chạy ngang qua, miệng còn ngừng kêu gào tìm bổ khoái nha môn.

 

Minh Sư gia Tần Thiên hộ một cái, quả nhiên thấy ngài bảo Trịnh Bổ đầu chặn những đó hỏi chuyện.

 

Sau khi phía chợ đang xảy náo loạn, thần sắc của mấy , vẻ là chuyện nhỏ.

 

Tần Thiên hộ hỏi rõ chợ cách đây xa, liền dẫn theo Trịnh Bổ đầu và Minh Sư gia tiến tới.

 

Trịnh Bổ đầu vốn đang lo lắng khôn nguôi, chỉ sợ kẻ nào gây chuyện lớn chọc giận vị Thiên hộ đang tạm quyền huyện lệnh .

 

Đừng vị Thiên hộ trông vẻ thư sinh nho nhã, thủ đoạn của còn tàn nhẫn độc lạt hơn cả Văn Thiên hộ , chính là một trong những tay sai đắc lực nhất trướng Thích Chỉ huy sứ.

 

Số lượng hải phỉ, ác đồ và cường đạo c.h.ế.t tay Tần Thiên hộ, dùng mười đầu ngón tay cũng đếm xuể.

 

Lần tới đây đơn thuần là để tạm quản việc tạp vụ của trấn Lâm Hải, mà mục đích chính là vì đám hải phỉ !

 

Sau đó, liền thấy trong đám đông là ba Hứa Duyệt Hy đang lóc đầy vẻ uất ức.

 

Trịnh Bổ đầu: "..."

 

Sao vẫn là các ngươi?

 

Lúc , Hứa Không Sơn với hình cao lớn nổi bật trong đám đông vô tình đầu , vặn chạm mắt với .

 

Vừa thấy Trịnh Bộ đầu, Hứa Không Sơn liền gào to một tiếng:

 

"Trịnh Bộ đầu, ngài chủ cho chúng với!! Lũ khốn ở Xuân Huy Đường cho chúng buôn bán, còn xô ngã thương!"

 

Đám đông lập tức dãn một con đường để Trịnh Bộ đầu giữa.

 

Trịnh Bộ đầu Hứa Duyệt Hy vẫn còn đang thúc thích, sang hai Tần Thiên hộ đang im lặng xem như qua đường: "... Ngươi , rốt cuộc là chuyện gì."

 

Mèo Dịch Truyện

Hứa Không Sơn quệt nước mắt ở khóe mắt, nhanh ch.óng khi Tiền đại phu kịp hốt hoảng giải thích:

 

"Sự tình là thế , khi hội chùa kết thúc, chúng bày sạp ngoài chùa Độ Viễn nữa mà chuyển sang núi đào sản vật."

 

"Mấy ngày Ngưng Vân của hái một cây xích linh chi hoang dã... Hắn chỉ trả năm lạng bạc, chúng đương nhiên đồng ý. Tiền đại phu liền dẫn chặn sạp gây hấn..."

 

"Ngài cũng đấy, nhà chúng ruộng đất, cả nhà đều trông chờ cái sạp bán đồ ăn và sản vật núi rừng để kiếm miếng ăn. Tiền đại phu cứ chặn sạp, đuổi hết khách khứa đến mua đồ, ngài bảo xem, chúng còn sống nổi nữa?"

 

Sắc mặt Trịnh Bộ đầu lạnh xuống. Hứa Không Sơn tuy chút lông bông, nhưng từ hội chùa cải tà quy chính, từng dối điều gì.

 

Hứa Không Sơn mấy câu đó, cũng thấy ai phản bác, thậm chí vài chủ sạp và qua đường tận mắt chứng kiến còn thỉnh thoảng gật đầu.

 

Chuyện , thể nào là Hứa Không Sơn cùng Hứa Duyệt Hy cố ý tống tiền khác.

 

Tiền đại phu thấy biểu cảm của Trịnh Bộ đầu chút khó coi, vội vàng tiếp lời, xoa dịu giải thích: "Cây linh chi đó cũng chẳng hạng thượng đẳng mười năm trăm năm gì, giá thị trường vốn là như thế, cũng chẳng còn cách nào."

 

"Còn chuyện đẩy càng , ngài cũng Hứa Duyệt Hy là hạng ngang ngược thế nào mà. Hứa Không Sơn thì xằng bậy, việc xa gì cũng đủ, lời , Trịnh Bộ đầu ngàn vạn chớ tin."

 

Danh tiếng của nhà Hứa Trọng trấn vốn tệ, ai mà dám bắt nạt bọn họ? Ai mà dám tin lời bọn họ chứ?

 

Tiền đại phu nhướn mày liếc ba em Hứa Không Sơn một cái, thầm nghĩ: Cái thiệt thòi , hôm nay các ngươi cứ việc mà chịu !

 

 

Loading...