Cả nhà ta đều là rác rưởi , ngươi bắt ta dẫn cả thôn đi chạy nạn - Chương 600: Không đến lượt ta quản

Cập nhật lúc: 2026-03-12 11:12:48
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6KzdBtFgET

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sau khi bàn định chuyện Tam thẩm phủ Trường công chúa chăm sóc đường tỷ, Hứa Ngưng Vân đặc biệt nhờ của tiệm Truy Phong đến Đoạn gia truyền tin.

 

Đoạn Thường Hiền khi tan , lúc đang dùng bữa quản sự trong phủ nhắc tới chuyện , còn kịp gì thì Đoạn phu nhân buông đũa, lập tức sa sầm mặt mày:

 

"Nhà quyền quý nào khi lâm bồn mà chẳng mời v.ú nuôi và bà đỡ đến chăm sóc, đạo lý đón đẻ đến lo liệu?"

 

"Bây giờ nó đang ở phủ Trường công chúa, cũng chẳng nghĩ cho Đoạn gia chúng . Ngộ nhỡ Trường công chúa hiểu lầm rằng Đoạn gia đủ coi trọng nó, cố ý gây khó dễ cho cha con thì ?"

 

"Không , Thường Hiền, con mau đến nhà họ Hứa , bảo Mạnh Thiến đừng tới đó nữa. Ta sẽ đích đến phủ Trường công chúa chăm sóc nương t.ử con. Biết Trường công chúa thấy chu đáo, thể ban cho cha con chức Lễ bộ Thượng thư mà chứ."

 

Đoạn Thường Hiền buông đũa, cha một cái, thấy ông vẫn thản nhiên chút động tĩnh, tức đến bật :

 

"Cha chẳng lẽ hồ đồ , Trường công chúa dám can thiệp chuyện triều chính?"

 

Đoạn phu nhân bất mãn phản bác: "Vậy còn Vạn phò mã..."

 

"Nương, cũng đó, vị là phò mã!"

 

Đoạn Thường Hiền đột ngột dậy, ánh mắt quét qua cha , giọng điệu còn lạnh lẽo hơn cả cái :

 

"Hứa gia đường Trường công chúa coi trọng, phu nhân của con nhờ ánh hào quang đó mà công chúa thương xót, thế mà khiến cha nảy sinh những ảo tưởng !"

 

"Lời con thẳng luôn, nương, việc nhà ngoại thế nào là trách nhiệm của cha con, liên quan gì đến con! Còn cha, từ Lễ bộ Viên ngoại lang thăng lên Lễ bộ Lang trung còn đủ ?"

 

"Lại còn nảy ý định mượn phu nhân của con để nịnh bợ Trường công chúa, cha thật đúng là dám nghĩ đấy!"

 

Đoạn lão gia lúc mới chậm rãi lên tiếng:

 

"Ta tuy là Lễ bộ Lang trung, nhưng Hứa Không Sơn tuổi còn trẻ, mới trúng cử đầy vài tháng mà nhảy vọt từ một thường dân lên chức Công bộ Lang trung..."

 

Đoạn Thường Hiền gật đầu quả quyết, khổ:

 

"Thảo nào, cha đây như , nương ngày xưa cũng hành động thế , hóa hai giấu con bàn bạc kỹ lưỡng ."

 

"Rõ ràng phu nhân con hễ nhắc đến chuyện thăng quan cho cha chắc chắn sẽ Trường công chúa chán ghét, mà hai kẻ thì coi đó là chuyện lớn, thì đến năm mươi lượng bạc cũng đòi ."

 

"Có hai sớm quyết định, chuyện thăng quan thành công thì là nhất, thành thì cũng chỉ là do nương t.ử con tự ý hành động, chẳng liên quan gì đến hai ? Thậm chí đợi khi nàng sinh xong, hai sẽ lấy cớ đó để ép con hưu thê, nuốt trọn của hồi môn của nàng ?!"

 

Thật là một màn tính kế thâm hiểm!

 

Đoạn Thường Hiền tận mắt thấy những vị quan thanh liêm nức tiếng thanh tra chuyện tham ô hối lộ, còn từng cảm thán khôn nguôi.

 

Nào ngờ quyền và lợi là thứ đáng sợ đến thế, nó khiến cha mà từ nhỏ luôn ngưỡng mộ và hằng kính trọng đều trở nên xa lạ, biến chất !

 

Biết thế ... Biết thế thì thà rằng cha đừng thăng quan còn hơn!

 

Thấy cha vạch trần tâm địa, vẻ mặt chút khó coi định mở miệng mắng nhiếc, Đoạn Thường Hiền liền phất mạnh tay áo:

 

"Cha, Hứa Không Sơn thăng quan nhanh như là vì công với triều đình, ích cho Bệ hạ, còn thì ? Kẻ dùng thủ đoạn hèn hạ để leo lên thì sớm muộn gì cũng ngã xuống vũng bùn thôi!"

 

Đoạn Thường Hiền bỏ lời cay nghiệt, nhân lúc cha còn kịp phản ứng, trở về phòng thu xếp đồ đạc dứt khoát rời khỏi Đoạn gia.

 

Huynh bước lưỡng lự một lát, rốt cuộc đến viện nhỏ của nhà họ Hứa, cũng về phía trang trại ngoài kinh thành, càng đến nhà bạn bè, mà kiên định tiến về một hướng khác.

 

Khi Hứa Duyệt Khê nhận tin tức thì là năm ngày .

 

Chẳng còn cách nào khác, nàng quá nhiều việc, bận đến mức chân chạm đất.

 

Tập giữa của truyện tranh "Tây Du" mắt, truyện "Tam Quốc" cũng cần nàng đích kiểm duyệt.

 

Bên ngoài t.ửu lầu Thiên Ngoại Thiên một nhóm thực khách cả nam lẫn nữ thu hút bởi tin tức báo tìm đến.

 

Nữ thực khách thì , cứ việc t.ửu lầu chiếm bàn, gọi món dùng bữa là xong.

 

nam thực khách thì cả ngày vây kín cửa t.ửu lầu, ngừng phản đối với quản sự, yêu cầu Thiên Ngoại Thiên cũng tiếp đãi khách nam.

 

Quản sự giải thích vài rằng Thiên Ngoại Thiên chỉ tiếp khách nữ, chỉ cần các vị cùng một nữ khách là thể dùng bữa.

 

Thế nhưng nam nhân hiểu chuyện nhiều, đa phần vẫn khăng khăng đòi t.ửu lầu đối xử bình đẳng, tiếp đãi cả hai giới.

 

Quản sự bất đắc dĩ cầu cứu Hứa Duyệt Khê.

 

Hứa Duyệt Khê đang lúc phiền lòng thì Đoạn gia cử đến hỏi nàng, rằng Đoạn Thường Hiền năm ngày về nhà.

 

Hứa Duyệt Khê lạnh lùng đáp trả:

 

"Đoạn Thường Hiền họ Đoạn, họ Hứa! Huynh năm ngày về nhà thì thuộc quyền quản của , mà là chuyện của cha !"

 

Sau khi đuổi khéo của Đoạn gia , Hứa Duyệt Khê lầm bầm mắng cử tới phủ Trường công chúa hỏi thăm, lúc mới Đoạn gia cuống cuồng tìm Đoạn Thường Hiền là vì cuỗm một nửa gia sản bỏ nhà bụi.

 

bạc đó vốn là do cha của Đoạn Thường Hiền chuẩn để chạy chọt chức tước.

 

-- Nói trắng là để đút lót cấp .

 

Chẳng là tiểu Hoàng đế mới xử trảm một loạt quan viên, vị trí Lễ bộ Hữu Thị lang đang để trống, hàng chục quan chức đều đang dòm ngó cái ghế .

 

Cha của Đoạn Thường Hiền cũng trong đó.

 

Đoạn Thường Hiền dặn Hứa Ngưng Vân rằng dù của Đoạn gia lấy bất cứ lý do gì tìm tới cũng đừng lộ diện, cứ việc để thị vệ của phủ Trường công chúa đuổi là xong.

 

Huynh còn chạy tới mấy cửa tiệm do Hứa Mạnh Cửu quản lý, đòi lấy một nửa bạc sổ sách.

 

Gia sản Đoạn gia hụt mất một nửa, đến cửa tiệm rút bạc rút , mắt thấy sắp tới lúc quyết định mà tiền thiếu, hèn gì họ chẳng cuống cuồng như lửa đốt.

 

Tuy nhiên, khi Đoạn Thường Hiền còn tìm về nhà thì đợt thanh trừng thứ hai ập xuống.

 

Hứa Không Sơn trở về nhà ngày hôm đó, đầu óc đau như b.úa bổ:

 

"Tình hình Giang Nam ngày càng nghiêm trọng, Bệ hạ hạ lệnh cho Cẩm y vệ rà soát từng quan viên quan hệ tiền bạc thư từ qua với các thế gia Giang Nam, tất cả đều tống giam."

Mèo Dịch Truyện

 

Còn về những vị trí còn trống... triều đình sẽ tuyển chọn từ các Thứ cát sĩ và những trúng Tiến sĩ các kỳ .

 

"Cha của Đoạn Thường Hiền lúc còn ở Đàm Châu từng quen một bạn thế gia từ quận khác tới, nhiều năm qua vẫn cắt đứt liên lạc."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ca-nha-ta-deu-la-rac-ruoi-nguoi-bat-ta-dan-ca-thon-di-chay-nan/chuong-600-khong-den-luot-ta-quan.html.]

"Gần đây ông đang nhắm tới chức Lễ bộ Hữu Thị lang ? Chuyện đối thủ cạnh tranh khui ngay triều."

 

"Bệ hạ khi điều tra rõ thấy ông chỉ đàm đạo thơ ca nhạc họa với nọ thì vốn định bỏ qua, nào ngờ Cẩm y vệ theo dấu vết khui việc ông dùng bạc lớn để hối lộ quan ..."

 

"May mà bạc hối lộ quá nhiều, Bệ hạ liền tước bỏ chức Lễ bộ Lang trung của ông ngay tại chỗ, đày huyện lệnh ở một vùng nghèo khó hẻo lánh ."

 

Chỉ một niệm sai lầm mà từ Lễ bộ Lang trung rơi xuống huyện lệnh nơi thâm sơn cùng cốc...

 

Hứa Duyệt Khê cần hỏi cũng Đoạn gia lúc chắc chắn đang gào t.h.ả.m thiết đến nhường nào.

 

Trái là Đoạn Thường Hiền, đủ nhẫn tâm, chỉ đúng ngày phu nhân sinh con mới tới phủ Trường công chúa một chuyến, đặt tên cho con, đó nhờ hảo hữu chuyển tặng một trăm lượng bạc cho cha sắp rời kinh nhậm chức huyện lệnh, kèm theo một bức thư.

 

Ngự sử ban đầu còn đang đàn hặc Đoạn Thường Hiền bất hiếu, ngay cả khi cha rời kinh nhậm chức cũng hề lộ diện tiễn đưa.

 

Đoạn Thường Hiền tư cách lên triều, nhưng một bản sớ, lượt tự trần tình tội của và xin từ quan.

 

Điều đầu tiên, tự thuật rằng khuyên nhủ cha chuyện hối lộ quan , ngăn cha dùng thủ đoạn hèn hạ, khiến cha giáng huyện lệnh;

 

Dưới bảo vệ phu nhân nhi t.ử, khiến phu nhân mới sinh con xong, hài nhi mới đời gán cho cái danh tường, khổ ông bà, chịu đời chỉ trỏ.

 

Hứa Không Sơn với tư cách là đường , càng ngay giữa triều, chất vấn vị Ngự sử đang đàn hặc rốt cuộc mang tâm địa gì!

 

ngược đàn hặc vị Ngự sử đó, cũng chính là trai cả của Đoạn phu nhân, ông dạy em nghiêm, chính, xứng đáng quan.

 

-- Chuyện Đoạn phu nhân khi rời kinh chạy tới cổng phủ Trường công chúa, lóc quỳ xin Hứa Mạnh Cửu mới sinh con mặt giúp đỡ thành, liền sang nguyền rủa nàng và hài nhi xui xẻo, cả kinh thành đều truyền tai .

 

Vạn Ngọc thừa cơ phụ họa, cùng Hứa Không Sơn hợp lực lột sạch chức Ngự sử của trai Đoạn phu nhân, cũng đày huyện lệnh ở một huyện nghèo khổ khác.

 

Thiên hạ cái gì cũng thiếu, chứ quan thì bao giờ thiếu.

 

Lớp quan viên ngã xuống thì lớp khác leo lên thế thôi.

 

Tiểu Hoàng đế ngay mặt quần thần khéo léo răn đe Hứa Không Sơn và Vạn Ngọc vài câu, cứ thế bỏ qua chuyện .

 

Hứa Không Sơn về nhà kể với Hứa Duyệt Khê, cả hai đều cảm thấy cần sống khiêm nhường hơn .

 

Tiểu Hoàng đế hiện giờ đang cần dùng đến đại ca, nên sẽ tính toán những chuyện nhỏ nhặt .

 

đợi khi chuyện Giang Nam lắng xuống, nếu đại ca vẫn cứ ngang tàng như , còn cùng Trần Du, Vạn Ngọc tụ thành một nhóm thế lực nhỏ, chỉ sợ là...

 

Nói nhẹ thì là mấy vị quan thâm giao, nhưng nặng thì chính là kết đảng mưu lợi .

 

Trần Du và Vạn Ngọc hai khác với Hứa Không Sơn.

 

Trần Du giao tình sâu với tiểu Hoàng đế, Vạn Ngọc Trường công chúa chỗ dựa, chỉ duy một Hứa Không Sơn là phía trống rỗng, gì cả.

 

... Thậm chí còn một đứa em gái chuyên gây rắc rối cho nữa.

 

Mà Trần Du và Vạn Ngọc cũng thừa hiểu rằng cái tình nghĩa lớn đến thì cũng ngày tiêu tan sạch sẽ.

 

Từ đó về , cả ba triều đều sống an phận, chuyện nên thì tuyệt đối giữ kín miệng, khi tiểu Hoàng đế hỏi đến thì câu trả lời cũng vô cùng thận trọng.

 

Hứa Duyệt Khê đợi đến khi Mạnh Cửu đường tỷ ở cữ xong, liền tranh thủ thời gian tới phủ Trường công chúa một chuyến.

 

Vừa thấy đứa nhỏ đang v.ú nuôi bế tay, Hứa Duyệt Khê mỉm tặng một chiếc vòng tay tinh xảo đúc bằng vàng ròng:

 

"Ôi chao, Vấn Tâm nhỏ bé của chúng hôm nay thật là khí thế, nào, cô cô đeo cho con quà gặp mặt ."

 

Đoạn Vấn Tâm, đó là cái tên mà Đoạn Thường Hiền và Hứa Mạnh Cửu bàn bạc đặt cho đứa trẻ.

 

Hứa Mạnh Cửu Mạnh Thiến và phủ Trường Công chúa chăm sóc vô cùng chu đáo, cả rạng rỡ hẳn lên, chẳng hề ảnh hưởng bởi chuyện của Đoạn gia.

 

"Ngươi , chỉ lấy hoàng kim để dỗ dành . Chẳng tiệm lưu ly ở Đàm Châu của ngươi dời hết về kinh thành , tặng cho vài hạt châu lưu ly?"

 

Châu lưu ly ...

 

Khóe miệng Hứa Duyệt Khê khẽ giật giật: "Cái ... đợi chuyện định hãy tính ạ."

 

Chiến hỏa ở Giang Nam bắt đầu bùng phát, Hứa Duyệt Khê sớm gửi thư về Đàm Châu, bảo nhà và ở cửa tiệm lên kinh thành lánh nạn.

 

Mà Huệ Vương từ nửa tháng trở về Đàm Châu, dẫn binh trấn giữ nơi đó, cùng Định Nam Đại tướng quân Thích Minh Triệt và Đại tướng An Ly trấn giữ Đông Hải hỗ trợ lẫn .

 

Ngoài , tiểu Hoàng đế còn điều thêm mấy vị võ tướng trẻ tuổi, tiêu biểu như Thích Vân Lang dẫn binh nam hạ.

 

Phần lớn nhà họ Hứa ở Đàm Châu kinh để tránh khói lửa chiến tranh.

 

Chỉ biểu ca Trình Tu đang việc tại nha môn, cùng vài khác nỡ bỏ cửa tiệm do chính tay gây dựng là đến mà thôi.

 

Trường Công chúa khẽ xoa bụng, đó hiệu cho v.ú nuôi bế Vấn Tâm đến. Nàng nhẹ nhàng nhéo cái má phấn nộn b.úng sữa của đứa nhỏ, bâng quơ hỏi:

 

"Ngươi thật sự hòa ly ? Thiên hạ thiếu gì nam nhi , hà tất ..."

 

Nghe ngữ khí của Trường Công chúa, Hứa Duyệt Khê liền nàng chắc hẳn hỏi đường tỷ một hai .

 

Hứa Mạnh Cửu vén lọn tóc mai, mỉm trả lời:

 

"Phụ mẫu chồng ở trong kinh, nắm quyền quản lý trong nhà. Hơn nữa còn gia đình chỗ dựa, giao tình với Công chúa, dù con, vẫn thể hòa ly bất cứ lúc nào."

 

Trường Công chúa phì , thêm gì nữa.

 

Hứa Duyệt Khê tôn trọng ý nghĩ của đường tỷ, bản nàng thì tiếp tục bận rộn với sự nghiệp của riêng .

 

Vì tình hình chiến sự, cuộc thi Ẩm thực quốc vốn định tổ chức tháng đành tiếp tục lùi .

 

May mà t.ửu lầu của cha nàng và đầu bếp Cổ vang danh nhờ tờ báo, đến xếp hàng mỗi ngày đông nghịt, thỉnh thoảng bàn tán, bình phẩm về các món ăn.

 

Thậm chí mấy vị thư sinh còn học theo bảng xếp hạng ẩm thực Giang Nam mà lập một bảng xếp hạng ẩm thực kinh thành.

 

Hứa Duyệt Khê thấy , lập tức sai đại diện tuyên truyền rầm rộ, đồng thời huy động đám "thủy quân" khơi mào các cuộc tranh luận. Kẻ chê nhà hữu danh vô thực, bảo nhà thứ hạng cao hơn, khiến bá tánh trong kinh ai nấy đều hăng hái xem náo nhiệt.

 

Nhiều t.ửu lầu trong kinh nhờ đó mà danh tiếng vang xa, tất nhiên cũng những nơi trù nghệ tầm thường vắng khách ít, khiến chủ quán hậm hực tìm cho bằng vị thư sinh lập bảng .

 

Vào ngày tin thắng trận đầu tiên từ Giang Nam truyền về, Hứa Ngưng Vân Hoàng hậu tuyên triệu cung.

 

 

Loading...