Cả nhà ta đều là rác rưởi , ngươi bắt ta dẫn cả thôn đi chạy nạn - Chương 6: Haiz.
Cập nhật lúc: 2026-03-12 11:01:05
Lượt xem: 16
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Gã lẳng lặng xuống, lau sạch cho chú heo c.o.n c.uối cùng sinh, đó đẩy chiếc gùi đầy vải thiều về phía Hứa Duyệt Khê.
Thấy hai chị em lời nào, lẳng lặng đeo gùi chuẩn rời , Triệu Liệt mới cất tiếng gọi: "Chờ ."
Hứa Duyệt Khê và Hứa Ngưng Vân đồng thời đầu , gã với vẻ thắc mắc.
Triệu Liệt nhấc chú heo c.o.n c.uối cùng trông vô cùng yếu ớt lên, nhét trong chiếc gùi lớn lưng Hứa Ngưng Vân.
"Con tặng cho các ngươi đấy."
Hứa Duyệt Khê nghĩ bụng, món hời tự tìm đến cửa dại gì mà lấy, cô liền lời cảm ơn.
Lại Triệu Liệt thắc mắc hỏi tại suốt quá trình Hứa Ngưng Vân lời nào, câm .
Hứa Duyệt Khê xách giỏ trúc rảo bước theo kịp tỷ tỷ, vọng lời đáp: "Không , tỷ chỉ sợ ngươi hiểu lầm thôi."
*
Hứa Ngưng Vân và Hứa Duyệt Khê tranh thủ thời gian về căn nhà tranh cũ nát, tới nơi thấy ba nhà họ Hứa đang tới lui cửa, ai nấy đều cau mày lo lắng.
Vừa thấy hai trở về, cả nhà đồng loạt thở phào nhẹ nhõm.
"Đi tận ba tiếng đồng hồ, chúng lo sốt cả ruột!"
Trình Dao vội vàng bước tới đón, Hứa Trọng và Hứa Không Sơn cũng lượt đỡ lấy gùi và giỏ tay hai cô con gái.
"Ô kìa, còn cả vải thiều với heo con nữa ? Khá lắm, khá lắm."
Hứa Trọng vốn tính lạc quan, ông đặt gùi xuống đất, bẻ một chùm vải đưa cho Trình Dao: "Ta bảo là Ngưng Vân cùng thì cần lo lắng mà."
Nếu chỉ một Hứa Duyệt Khê chạy lên núi mà mấy tiếng về, chắc chắn họ lao rừng tìm kiếm khắp nơi từ lâu .
Hứa Ngưng Vân xưa nay luôn việc chừng mực, nên họ cũng bớt phần lo âu.
Mèo Dịch Truyện
Hứa Duyệt Khê đói bụng từ lâu, cũng chẳng chờ nấu nướng gì nữa, cô liền giục cả nhà:
"Vừa ăn chuyện . Phụ , mẫu , đại ca, tỷ tỷ lợi hại thế nào ..."
Năm cùng bệt xuống cửa nhà tranh ăn vải thiều. Nghe Hứa Duyệt Khê ca ngợi Hứa Ngưng Vân lên tận mây xanh, nào là danh y tái thế, Hoa Đà hiển linh, ai nấy đều nhịn mà bật .
Hứa Không Sơn nhả hạt vải , trêu chọc: "Ta cũng lợi hại nhé, cả phụ mẫu nữa. Trong nhà chỉ là lười nhất thôi, suốt ngày ườn như cái bánh xèo, ngày ngủ đêm thức..."
Hứa Duyệt Khê hừ một tiếng, đầu thèm chấp gã đại ca đáng ghét, nhưng cô chợt nhận một bóng dáng già nua đang liêu xiêu tới.
Cô quan sát kỹ vài , thấy ông lão nét hao hao giống Hứa Trọng và Hứa Vọng Dã, liền vội vàng hích Hứa Không Sơn một cái:
"Ông nội, ông tới đây? Phụ... cha, đại ca, mau đỡ ông ."
Trình Dao cũng vội vàng bật dậy, bà chỉ sợ Hứa lão hán nhận điều gì bất thường đuổi thẳng cổ cả nhà khỏi thôn Sơn Bắc ngay tại chỗ.
Hứa Trọng và Hứa Không Sơn nhanh ch.óng tiến lên, mỗi một bên dìu ông cụ.
"Phụ , ... tới đây? Người dùng bữa ? Hay là ăn chút vải thiều , đây là do Ngưng Vân và Khê nhi hái ở núi về đấy..."
Hứa lão hán mạnh tay gạt tay hai , lạnh lùng hừ một tiếng: "Bây giờ phân gia mới nịnh nọt lấy lòng ? Muộn !
Ta đến đây là để bảo cho các ngươi , nợ nần các ngươi vay thì tự mà trả.
Lý chính tuyên bố , nếu trong vòng nửa tháng mà trả hết nợ cho thôn thì sẽ đuổi cả nhà các ngươi !"
Cả năm đều rụt cổ , ai dám hó hé nửa lời.
Đừng là trả nợ, hiện tại ngay cả việc nuôi sống bản đối với họ cũng là một vấn đề nan giải.
Cũng may còn túp lều tranh che mưa che nắng, ở tạm cũng , đến nỗi chỗ ngả lưng.
Hứa Trọng Trình Dao huých một cái, đành bấm bụng cầu hòa:
"Phụ , cũng thấy đấy, chúng con trả, mà là thật sự tiền, con..."
Hứa lão hán lướt qua Hứa Trọng, trông thấy cái túp lều tranh rách nát đến mức ch.ó cũng chẳng thèm ở phía , cơn hỏa khí lập tức bốc lên.
Ông đá một phát cái gùi đựng heo con, mắng tất cả mặt ở đó một trận lôi đình.
"Bình thường lêu lổng đành, giờ đến cái chỗ dung cũng rách nát thế , nuôi chẳng xong còn bày đặt nuôi heo? Ta thấy các ngươi mới là heo đấy, sớm muộn gì cũng c.h.ế.t đói, c.h.ế.t khát, c.h.ế.t mệt thôi..."
Lão già tuy tuổi cao nhưng vẫn còn sung sức lắm, ông mắng nhiếc ròng rã suốt nửa ngày trời mà chẳng thấy hụt .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ca-nha-ta-deu-la-rac-ruoi-nguoi-bat-ta-dan-ca-thon-di-chay-nan/chuong-6-haiz.html.]
Hứa Duyệt Khê nhà : một thương nặng nên sắc mặt trắng bệch;
Hai chỉ tận mặt mắng thì vì quá chột nên dám cãi lời nào.
Hai còn định chen mấy câu để xoa dịu cơn giận của ông lão, nhưng chỉ nhận những lời c.h.ử.i bới thậm tệ hơn.
... mà cũng trách Hứa lão hán.
Nguyên của cả gia đình quả thật sống quá tệ bạc.
Ngay cả tiền dưỡng già mà hai vợ chồng Hứa lão hán tích cóp mấy chục năm cũng bọn họ lấy trộm, chẳng tiêu xài việc gì.
Haiz.
Đại ca lí nhí thưa chuyện mắng là ' đang ủ mưu xa gì', tỷ tỷ một câu cũng quát là 'trong bụng chắc chắn đang tính kế gì đây'.
Hứa Duyệt Khê nghiến răng tiến gần Hứa lão hán, níu lấy cánh tay ông:
"Ông nội, chúng con , đừng..."
Hứa lão hán vội vàng gạt tay cô , lùi một bước dài, đầy cảnh giác:
"Ngươi đừng qua đây! Cũng đừng giả vờ ngất xỉu! Đã phân gia , mắc lừa cái chiêu đó của ngươi nữa !"
Gương mặt Hứa Duyệt Khê đờ , một nữa cô cảm nhận 'uy lực' của nguyên : "À."
Sau một hồi mắng nhiếc, Hứa lão hán ném cho Hứa Trọng một bọc hạt giống. Ông im lặng một lát :
"Ngươi cũng đừng chê lúc phân gia chia cho ngươi ít. Bao nhiêu năm nay, đại ca ngươi cho ngươi vay tám tiền bạc, tiểu cho ngươi vay sáu tiền, còn lừa của một lượng rưỡi bạc cùng với tiền dưỡng già , ngươi bao giờ trả .
Đại tẩu và của ngươi vốn bằng lòng từ lâu , đều là nhờ và mẫu ngươi lụng bù , họ mới mắt nhắm mắt mở cho qua đấy.
Ta các ngươi chịu mấy lời , tự mà liệu lấy cuộc sống của , đừng về nhà nữa, cũng... coi như đứa con trai ."
Sống mũi Hứa Trọng cay cay, ông tự chủ mà gọi khẽ: "Phụ ."
Hứa lão hán lắc đầu, thèm đoái hoài gì tới ông mà rời luôn.
Nhìn theo bóng lưng Hứa lão hán xa dần, Hứa Duyệt Khê nhăn nhó hỏi Hứa Trọng:
"Phụ , rốt cuộc chúng nợ trong thôn bao nhiêu tiền? Trong vòng nửa tháng liệu trả hết nổi ?"
Nạn đói tận hai năm nữa mới tới, nhưng nếu trong vòng nửa tháng mà trả nợ thì sẽ đuổi khỏi thôn Sơn Bắc. Nơi đất khách quê , nếu đuổi thì thật sự chẳng còn đường sống.
Hứa Trọng cầm bọc hạt giống mang trong nhà:
"...Không tính mấy khoản trộm cắp vặt vãnh và năm lượng bạc tiền dưỡng già của ông nội con, thì chúng nợ thôn Sơn Bắc tổng cộng mười ba lượng bạc."
Trình Dao gì đó đúng, bà ngã từ vách đá xuống, hễ cứ suy nghĩ nhiều là đầu đau như b.úa bổ:
"Cái gì gọi là nợ thôn Sơn Bắc?"
Hứa Trọng ngước mắt lên trời: "Bà vốn là thôn bên cạnh, tức là thôn Sơn Nam gả tới đây.
Chúng còn vay bạc của nhà ngoại bà, hàng xóm láng giềng xung quanh nữa. Trên trấn Lâm Hải cũng nợ ít, tất cả đều trả."
Cả nhà năm : "..."
Cái ngày , thật sự là sống nổi nữa !
Phen thì xong thật .
Trình Dao thầm nghĩ, năm xưa bà và Hứa Trọng tuy nghèo thật, nhưng cũng đến mức nợ nần chồng chất thế .
Lý chính còn tối hậu thư, nửa tháng trả xong là đuổi ...
Chiếc gùi đá lật nghiêng, chú heo rừng con mới sinh bò ngoài, ngừng kêu hục hặc.
Năm cúi đầu , nghĩ đến việc còn nuôi thêm một con heo nữa, lòng ai nấy đều càng thêm tuyệt vọng.
"Ông nội đúng đấy, nuôi còn chẳng xong, lấy sức mà nuôi heo rừng? Hay là đem bán quách cho ."
Hứa Không Sơn dùng chân nhẹ nhàng lật chú heo con .
Hứa Duyệt Khê chợt nhớ , chẳng lúc nãy Hứa Ngưng Vân hái cây gì đó gọi là Thạch hộc ?
Cô dốc ngược cái giỏ trúc, trút hết thứ bên trong , nhặt cây Thạch hộc trông vẻ tầm thường lên, Hứa Ngưng Vân đầy mong đợi: "Tỷ ơi, cái thứ đáng giá bao nhiêu tiền ?"