Cả nhà ta đều là rác rưởi , ngươi bắt ta dẫn cả thôn đi chạy nạn - Chương 588: Nhưng còn hải ngoại thì sao...
Cập nhật lúc: 2026-03-12 11:12:35
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6KzdBtFgET
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Kinh thành phong tỏa, nội bất xuất ngoại bất nhập.
Bách tính trong thành hoang mang vài ngày đầu, đó ai việc nấy, vẫn , kẻ bán hàng vẫn bán hàng.
Thậm chí trẻ con vẫn đưa đến học đường trong kinh như thường lệ.
Ngoại trừ việc thuận tiện lắm thì cũng chẳng rắc rối gì lớn.
đám triều thần huân tước, hoàng thất tông thì tức đến nghiến răng nghiến lợi, hận thể g.i.ế.c sạch cả nhà phủ Định Nam Đại tướng quân.
Thích Trác Ngọc về kinh ba ngày, tấu chương đàn hặc nhiều như bông tuyết, chất đống ngự án.
Đám quan viên khôn khéo vô cùng, bọn họ thừa ba đại tội: Tào bang lũng đoạn đường sông, buôn lậu muối và mưu phản đều chạm vảy ngược của Tiểu Hoàng đế. Thế nên bọn họ dám đàn hặc mấy chuyện đó mà sang gây hấn với bộ phủ Định Nam Đại tướng quân.
Nào là Thích gia nhận hối lộ của thương nhân, nào là thằng nhóc béo nhà họ Thích kiêu căng ngạo mạn...
Thậm chí còn kẻ đàn hặc Định Nam Đại tướng quân Thích Minh Triệt đang ở tận Lĩnh Nam tội sơ suất, một là dẹp Tào bang, hai là phát hiện vụ buôn lậu muối, ba là việc mấy vị Vương gia âm thầm nuôi tinh binh.
Trần Du triệu cung, quẳng một tờ tấu chương sang bên cạnh, lạnh.
Tào bang cấu kết với đám thế gia vùng Giang Nam, lũ rắn chuột một ổ. Thích Minh Triệt dù bản lĩnh ngất trời thì khi thánh chỉ, ông cũng dám và càng thể tự ý điều binh càn quét.
Nếu , chân Thích Minh Triệt , chân đàn hặc tội ý đồ cấu kết thế gia, mưu đồ phản nghịch ngay!
Còn về vụ buôn lậu muối... phụ của Quý Hồng chẳng cũng dính líu đó , hiện giờ cỏ mộ chắc cao hơn cả Quý Hồng !
Lần nếu nhờ Thích Trác Ngọc lấy cớ tuần du phía Nam để điều tra gắt gao vụ gian lận khoa cử, âm thầm tra xét mấy chuyện , thì e là còn tới Giang Nam mất mạng , thể bình an trở về kinh?
Trong đại điện tĩnh lặng một tiếng động, Tiểu Hoàng đế mân mê từng phần chứng cứ mà Thích Trác Ngọc dâng lên, hễ chỗ nào thắc mắc là mở miệng hỏi Thích Trác Ngọc đang trong điện.
Những chứng cứ đều do đích Thích Trác Ngọc trải qua và tự tay tìm , nên trả lời trôi chảy như nước chảy mây trôi, chút ngập ngừng.
Một lúc lâu , Tiểu Hoàng đế hạ tờ chứng cứ cuối cùng xuống, đưa tay day day thái dương:
"Đường gia ở Dương Châu, Mạnh gia ở Tô Châu, Hàng Châu..."
Thậm chí bao gồm cả Đặng gia của Đặng Đạo Xương, Phò mã Vạn Ngọc đàn hặc cách đây lâu.
Thế lực đan xen chằng chịt, quan hệ thông gia phức tạp, giống như rễ cây cổ thụ bám sâu đất.
Tiểu Hoàng đế lẩm bẩm: "Thích ái khanh, ngươi đúng là tìm cho trẫm một rắc rối lớn đấy."
Thích Trác Ngọc dậy, quỳ xuống giữa đại điện: "Thần tin Bệ hạ là một vị minh quân."
Tiểu Hoàng đế bỗng nhiên bật : "Minh quân? Hay cho câu minh quân! Trần Du, ngươi thấy thế nào?"
Trần Du thong thả quỳ xuống: "Bệ hạ, thần mạn phép đề nghị, chúng nên bắt cá lớn bỏ cá bé. Đợi xử lý xong rắc rối lớn nhất , thu dọn mấy rắc rối nhỏ cũng muộn."
Cả ba đều hiểu rõ ý của Trần Du. Câu bảo là giải quyết chuyện mưu phản mặc kệ Tào bang và muối lậu.
Mà là... xử lý đám Quận vương, quan cao liên quan đến ba việc , mới thu dọn mấy tên tép riu bên .
Trong lúc Tiểu Hoàng đế đang trầm ngâm, vị Thái giám tổng quản bỗng lên tiếng:
"Bệ hạ, Thủ phụ Lương đại nhân quỳ cửa điện nửa canh giờ ạ."
Ánh mắt Tiểu Hoàng đế dời xuống, chằm chằm mấy cái tên trong đống chứng cứ:
"Hằng An, lấy di chiếu của Tiên đế, đưa tới phủ của hai vị hoàng và một vị hoàng tỷ của trẫm. Nhớ kỹ, tuyệt đối đ.á.n.h động đến Chiêu Thụy Trưởng công chúa."
"Bệ hạ..."
"Ngươi hãy đích với Lương Túc một câu: Việc xử trí các vương mưu phản, trẫm tính. Trẫm là hiếu thảo, tuân theo di chiếu của phụ hoàng."
"Tuân lệnh!"
Đợi Thái giám Hằng An , đôi mắt Tiểu Hoàng đế nheo đầy nguy hiểm:
"Thích ái khanh, phụ ngươi - Thích Minh Triệt, nguyện thanh đao trong tay trẫm, giúp trẫm nhổ tận gốc những khối u ác tính ở vùng Giang Nam ?"
Thích Trác Ngọc khựng hồi lâu, đó cúi đầu bái lạy: "Quân lệnh như sơn, thần dám tòng."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ca-nha-ta-deu-la-rac-ruoi-nguoi-bat-ta-dan-ca-thon-di-chay-nan/chuong-588-nhung-con-hai-ngoai-thi-sao.html.]
Câu Trần Du mà tim đập chân run.
Vị Tả Thiêm đô Ngự sử họ Thích còn mạnh bạo hơn cả nữa.
Hắn chỉ dám độc mồm độc miệng mặt đám triều thần huân tước, còn vị thì dám thẳng thừng ngay mặt Tiểu Hoàng đế.
Chẳng trách lên tới chức Tả Thiêm đô Ngự sử, còn thì vẫn đang một chức quan bậc trung ở Hàn lâm viện.
Tiểu Hoàng đế bất thình lình thành tiếng:
"Thích ái khanh cứ yên tâm. Trẫm từng Hứa Duyệt Khê nhắc qua, những thứ như ớt, khoai lang đều là từ hải ngoại truyền , mang lợi ích to lớn cho bách tính triều."
"Trẫm còn cần dùng tới Thích Minh Triệt ở nhiều việc khác. Hơn nữa lúc phụ hoàng còn tại thế, sớm chuẩn chu cho chuyện ngày hôm nay ..."
Thích Trác Ngọc ban đầu chút ngỡ ngàng, còn tưởng nhầm, nếu thể thấy tên Hứa Duyệt Khê từ miệng Bệ hạ ?
Hứa Duyệt Khê... chẳng là cô bé năm đó cứu Tiểu Thất ?
Từ khi Tiểu Thất đến kinh thành, cứ dăm bữa nửa tháng là nhắc đến nàng một , cứ cách một tháng là gửi đồ về Đàm Châu cho nàng.
Còn về cái tháng trống ... chính là để nhận đồ từ Đàm Châu gửi tới.
Trần Du gượng gạo, thầm lẩm bẩm trong lòng, Hứa Duyệt Khê rốt cuộc gì với Bệ hạ, hy vọng là đừng xảy sai sót gì mới .
còn hải ngoại thì ...
Các nước Tây Vực cũng là vàng bạc, hải ngoại chắc những vùng đất rộng lớn hơn.
Hai năm , khi Tiểu Hoàng đế còn là hoàng t.ử từng nhắc với một câu: An Ly - trấn thủ vùng Đông Hải dâng tấu rằng Cao Câu Ly, nước vốn thần phục triều , đang bắt đầu những hành động nhỏ mờ ám.
Ngoài , Oa quốc cũng đang rục rịch ý đồ .
Chỉ là Tiên đế già, còn chí khí khai bang lập quốc nữa, điều duy nhất ông thể là chuẩn thật thứ cho Bệ hạ, dọn sạch rắc rối và trở ngại.
Ngay đêm hôm đó, Đại hoàng t.ử của Tiên đế treo cổ tự vẫn, Nhị hoàng t.ử và một vị công chúa khác phế thứ dân, cả đời canh giữ hoàng lăng, rời khỏi nửa bước.
Mèo Dịch Truyện
Mấy vị đại thần Cẩm y vệ canh giữ nghiêm ngặt trong phủ đ.â.m đầu cột để chứng minh lòng thành nhưng – vì chẳng ai thèm cản, đ.â.m một cái là c.h.ế.t thật luôn.
Bọn họ chỉ còn cách gửi hết tấu chương đến tấu chương khác, hy vọng Tiểu Hoàng đế nghĩ đến tình nghĩa em.
Lần , tấu chương còn kịp trình lên ngự tiền đ.á.n.h bật trở .
Vị tiểu thái giám mang tấu chương trả về híp mắt :
"Việc xử trí ba vị hoàng t.ử hoàng nữ là di mệnh của Tiên đế. Bệ hạ là thiên t.ử, thể bất hiếu mà trái di chiếu của Tiên đế cho ?"
"Huống hồ, hai vị hoàng t.ử khi Tiên đế còn sống phạm ít điều kiêng kỵ, nay âm thầm cấu kết với đám Bình Quận vương, mượn việc buôn muối lậu để trục lợi lớn, hại bách tính, cấu kết thế gia, ý đồ mưu phản."
"Chư vị đại nhân thể tuân theo di chiếu của Tiên đế, thể nghĩ cho bách tính thiên hạ, và cũng thể lo lắng cho... cái đầu cổ ạ."
Những quan viên nhận lời cảnh báo của tiểu thái giám còn coi là may mắn, còn đám đại thần quăng trả tấu chương về tận phủ mới thật sự là hồn bay phách lạc.
Sáng sớm ngày thứ năm,
Từng tốp Cẩm y vệ vác đao khỏi cung, đối chiếu với từng đạo thánh chỉ, xông khám xét hết nhà đến nhà khác.
Ai nấy đều , Tiểu Hoàng đế đang lập uy.
Kẻ nào tự phụ cho rằng Ngài tuổi nhỏ dễ qua mặt thì đúng là xui xẻo to .
Tin tức về những gia đình tịch thu tài sản truyền trong sân nhỏ, Hứa Duyệt Khê ôm mặt lắc đầu:
"Chà chà, nhà mới tham ô năm mươi vạn lượng bạc trắng, nhà còn kinh khủng hơn, tham ô tận ba mươi chín vạn lượng... vàng!"
Cao Toái Quỳnh bên cạnh, đôi tay thoăn thoắt gẩy bàn tính vàng nhỏ xíu:
"Chỉ cần tịch thu thêm vài tên tham quan nữa là quốc khố cần lo . Nào là lũ lụt mùa hè, tuyết rơi mùa đông, vàng bạc cứu trợ thiên tai đều đủ cả."
Hứa Không Sơn cảm thán vô cùng: "Hèn gì bọn họ cứ gào t.h.ả.m thiết, kêu ca quốc khố trống rỗng hết tiền , cầu xin Tiểu Hoàng đế dùng tiền túi riêng cứu tế, hóa là..."
là tham lam vô độ mà.