Đổng lão bản nheo mắt: "Ngươi quả là thấu đáo."
"Ai bảo quá nhiều tấm gương chi."
Biết bao công ty, công xưởng đều vì chuyện xen một chân mà cuối cùng sụp đổ, đóng cửa đấy thôi?
Hứa Duyệt Khê truy hỏi tiếp: "Đổng lão bản, ngài cứ đồng ý mà. Ngài cứ coi cha như một nửa đồ , cha sẽ đối xử tệ với ngài . Ta sẽ bảo cha... khụ khụ, ý là, sẽ phụng dưỡng tuổi già cho ngài."
Trên tivi chẳng chiếu cảnh mấy vị thái giám rời cung đều tích cực nhận , chẳng là mong phụng dưỡng tuổi già ?
Đổng lão bản ẩn ý của nàng, sắc mặt tối sầm , thấy con bé còn vô thức liếc mắt xuống hạ bộ của , lập tức đập bàn một cái rầm:
Mèo Dịch Truyện
"Nghĩ cái gì đấy? Ngự bếp là ngự bếp, thái giám là thái giám! Còn đòi phụng dưỡng , hạng như ngươi, e rằng kẻ thù ở khắp nơi..."
Hắn nhắm c.h.ặ.t mắt, nén cơn giận xuống, lạnh lùng : "Không ! Làm đầu bếp gì , chẳng lẽ còn kiếm nhiều tiền hơn bán gỗ sưa?"
Hứa Duyệt Khê: "... Nói cũng đúng, để nghĩ cách khác xem ."
Haiz.
Người là ngự bếp xuất , chẳng thiếu thứ gì, nàng cũng tiện cưỡng cầu.
Hứa Duyệt Khê vẫn kiên trì ở nhà Đổng lão bản ăn một bữa no nê, còn đóng gói vài món từng ăn mang tới y quán cho tỷ tỷ và mẫu .
Sau khi cha con họ Hứa rời , bác Dương gãi gãi đầu, sắc mặt khó coi của sư thúc, ướm lời hỏi:
"Sư thúc, ngài cũng nếm thử tay nghề của Hứa Trọng, ngài thấy thế nào?"
Đổng lão bản thu vẻ giận dữ mặt, chậm rãi :
"Cũng giống như lời ngươi , khuyết điểm quá lớn. Có lẽ do gia cảnh bần hàn nên bôn ba khắp nơi kiếm sống, thời gian để tĩnh tâm rèn luyện tay nghề."
"Vậy..."
"Đợi cân nhắc thêm ," Đổng lão bản liếc bác Dương, "Ngươi cũng lo lắng cho đấy chứ, là vì Hứa Duyệt Khê mời ngươi tới Thiên Ngoại Thiên bếp ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ca-nha-ta-deu-la-rac-ruoi-nguoi-bat-ta-dan-ca-thon-di-chay-nan/chuong-584-nguoi-qua-la-thau-dao.html.]
Bác Dương lắc đầu:
"Người chi bộn tiền mời tới t.ửu lầu là Hứa Duyệt Khê. Ta chỉ cảm thấy thiên phú về nấu nướng của Hứa Trọng cao, nếu sửa những nhỏ rèn luyện thêm chút nữa thì thực sự quá đáng tiếc."
Làm đầu bếp dễ dàng gì.
Ví như , năm tuổi theo sư phụ bóc tỏi nạo gừng thái hành, mãi cho đến khi trưởng thành mới chính thức cầm muôi...
Vết chai tay hết lớp đến lớp khác, cánh tay đau nhức, chân lâu tê dại khó chịu... cơ thể đầy rẫy những căn bệnh nghề nghiệp.
Hứa Trọng luyện đến trình độ , nỗi khổ cực chịu chắc chắn ít hơn .
Bác Dương tự thấy tuổi cũng đáng bậc cha chú của Hứa Trọng , cộng thêm đám con cái đồ của đều chẳng thiên phú gì, đương nhiên đành lòng Hứa Trọng tiếp tục sai đường.
Đổng lão bản suy nghĩ một lát:
"Đứa con gái lớn của ngươi thiên phú cũng khá, cần cù, hôm nào bảo nó cùng Hứa Trọng tới nhà , sẽ đích dạy bảo bọn họ."
Bác Dương mừng rỡ mặt: "Vâng , phiền sư thúc , ngày mai sẽ bảo Hứa Trọng mang lễ bái sư qua!"
"Không cần , ngươi bảo trông chừng đứa con gái út của , bảo nó ít vài câu tức điên là !"
Bác Dương liên thanh ứng , nhưng trong lòng thầm thắc mắc, chẳng Hứa Duyệt Khê cái gì mà khiến sư thúc tức giận đến thế.
Chẳng lẽ chỉ thẳng mặt sư thúc mà mắng là đồ thái giám c.h.ế.t tiệt? Không thể nào, nếu thế thì sư thúc còn chịu thầy cho Hứa Trọng, đúng là lòng rộng lớn ."
Hứa Duyệt Khê phạm điều kiêng kỵ của Đổng lão bản, nàng bèn với phụ về việc Đổng lão bản cùng ông mở t.ửu lầu.
Hứa Trọng ngẫm nghĩ một hồi:
"Cũng vội, tiên xem ông chịu nhận đồ để nâng cao tay nghề . , con còn gì với ông nữa thế? Lúc bưng thức ăn , thấy sắc mặt ông vẻ lắm."
Hứa Duyệt Khê: "... Ngày mai sẽ xin và tạ tội với một chuyến."