Cả nhà ta đều là rác rưởi , ngươi bắt ta dẫn cả thôn đi chạy nạn - Chương 575: Đợi, đợi, đợi đã!
Cập nhật lúc: 2026-03-12 11:12:22
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiểu Thất tò mò lắng .
Chử chưởng quỹ liến thoắng một thôi một hồi, lời tiếng đều là khen ngợi Khê nhi.
Cậu bé hiểu lắm, nhưng đại khái cũng là Khê nhi đang gài bẫy .
Lưu Đức vẻ mặt phức tạp, ghé sát tai bé nhỏ:
"Thiếu gia, ngài nên học hỏi nàng vài chiêu, bắt nạt cũng chẳng cần Nhị công t.ử mặt ngài nữa."
Tiểu Thất chớp chớp mắt: " những kẻ dám bắt nạt đều gia thế cao, dùng mấy chiêu hiệu quả cũng bình thường thôi."
Cậu vẫn cảm thấy chiêu Nhị ca đưa đ.á.n.h tận cửa là hữu dụng nhất.
Lưu Đức thầm nghĩ, lời cũng là lý.
Tiểu Thất chống cằm, tiếp: "Đợi lớn thêm vài tuổi, học thêm nhiều võ nghệ, sẽ đến chống lưng cho Khê nhi!"
Ai dám bắt nạt Khê nhi, sẽ đưa Khê nhi đ.á.n.h thẳng tới cửa nhà kẻ đó!
Khóe miệng Lưu Đức giật giật.
Chử chưởng quỹ vẫn còn định khen tiếp, Hứa Duyệt Khê giơ tay ngăn :
"Đừng bận tâm đến bọn họ, ông hãy mau ch.óng in ấn tập trung của truyện tranh, chọn lấy một ngày lành tháng để mở bán, nhớ khâu quảng bá đó."
"Rõ ạ."
Việc của hiệu sách Hứa Ký Chử chưởng quỹ lo liệu, Hứa Duyệt Khê nắm bắt phương hướng lớn nên sóng gió gì nhiều.
Ngược là hiệu sách đối diện, khi tập truyện tranh "Tam Quốc" bán , gần như chỉ trích và mắng nhiếc thậm tệ.
Từng đợt bách tính yêu cầu trả tiền kéo đến ngớt.
Xương Bình Hầu đang gặp bất lợi cả trong triều đình lẫn việc riêng, vốn đang đắc ý vì hiệu sách vang danh khắp kinh thành và việc cướp trang trại từ tay Hứa Duyệt Khê.
Tuy rằng trang trại đó tốn tới hai mươi vạn lượng bạc trắng, vượt xa dự tính của ông , nhưng hiệu sách liên tục nhận đơn đặt hàng truyện tranh "Tam Quốc", tiền kiếm vô cùng bộn.
Mãi cho đến khi hiệu sách báo về, nhiều thư sinh và bách tính yêu cầu trả tiền.
Lúc đầu ông còn chẳng để tâm, trả thì trả, chẳng qua cũng chỉ là chuyện vài chục lượng bạc.
Một con khỉ đá mà bọn họ cũng thể khen lên tận trời, gọi nào là Mỹ Hầu Vương, Tề Thiên Đại Thánh, còn "Tam Quốc" tranh thiên hạ giữ thiên hạ oai hùng thế , bọn họ cái .
là một lũ mắt !
Gã sai vặt của hiệu sách vẻ mặt khó xử: "Hầu gia, "Tam Quốc" đang thịnh hành ở kinh thành, mua truyện tranh chính là vì hâm mộ danh tiếng đó, thể hiểu?"
"Những đến đòi tiền đều đang gào thét rằng văn thần vẽ quá , mặt mũi như khỉ, còn các võ tướng thì ai nấy đều bụng phệ..."
"Đặc biệt là những ái mộ các vị võ tướng nổi danh nhất, ngày nào cũng chặn cửa hiệu sách mà c.h.ử.i bới. Ngoài ..."
Mèo Dịch Truyện
Gã sai vặt cẩn thận liếc khuôn mặt đang sa sầm của Hầu gia:
"Việc ăn của hiệu sách Hứa Ký vốn , chỉ là còn sôi động như lúc mới bán truyện tranh.
Giờ thì , việc ăn bên đó càng hơn, thậm chí nhiều vốn chẳng hứng thú gì với con khỉ đá , cũng vui vẻ bỏ tiền mua một cuốn về xem thử."
Gã dám là ít khi lấy tiền từ hiệu sách nhà , chạy sang hiệu sách Hứa Ký vung tiền mua sắm, còn hỏi liệu hiệu sách Hứa Ký định vẽ truyện tranh "Tam Quốc" .
Thấy Hầu gia nửa ngày câu nào, gã sai vặt đ.á.n.h bạo tiếp:
"Vị họa sư mà ngài tốn một vạn lượng bạc để đào từ hiệu sách Hứa Ký về càng mắng cho vuốt mặt kịp, mấy ngày nay nhà đều vây kín, ngày đêm đều ở cửa c.h.ử.i bới. Ngài xem nên..."
Xương Bình Hầu gằn: "Hắn danh tiếng hiệu sách tệ hại đến mức , bổn hầu gia còn giải vây cho ? Ngươi hãy xem, hiện tại sổ sách của hiệu sách thế nào?"
Gã sai vặt ngập ngừng hồi lâu: "... Truyện tranh bán mấy ngày trả tới năm thành, và vẫn đang tiếp tục trả ạ."
"Cái gì?"
Xương Bình Hầu đập bàn phắt dậy, quát: "Không cho trả nữa!"
Việc ông tự ý trích hai mươi vạn lượng để mua mặt bằng vẫn với trong phủ Xương Bình Hầu, chỉ Tam di nương đang nắm quyền quản gia là .
Ông đang đợi hiệu sách kiếm tiền để lấp trống lớn đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ca-nha-ta-deu-la-rac-ruoi-nguoi-bat-ta-dan-ca-thon-di-chay-nan/chuong-575-doi-doi-doi-da.html.]
Nếu tiền trả , ông lấy gì để bù đắp thâm hụt cho Hầu phủ?
" mà..."
"Ngay lập tức, báo cho chưởng quỹ của các ngươi, tuyệt đối trả tiền nữa! Ngoài , truyện tranh đang chất đống trong ba gian kho , tất cả đều hạ giá bán tống bán tháo ! Đổi hết thành bạc về đây cho !"
Hứa Duyệt Khê nào kẻ đang tức đến nhảy dựng lên, nàng đang cùng Cao Toái Quỳnh điều chỉnh các tiết mục trong t.ửu lầu.
Ví dụ như Hoàng Chương, ngày nào cũng biểu diễn đập sắt thì cũng .
Ông chán, nhưng những vị khách thường xuyên lui tới t.ửu lầu cũng xem đến phát ngán .
Các chương trình khác cũng cần thực hiện những điều chỉnh tương đương.
Chỉ vở diễn át chủ bài của Thanh Thụy và Liên Khê là cần đổi.
Hai gánh hát đều hai nhóm diễn viên, Thanh Thụy và Liên Khê chẳng qua là những đào kép nổi danh nhất trong gánh mà thôi.
Hứa Duyệt Khê sớm mời chuyển thể các thoại bản 'Thiên Ngoại Khách' thành kịch bản, đang gấp rút tập luyện, chỉ chờ thời điểm thích hợp là lên sân khấu biểu diễn.
Cao Toái Quỳnh lẩm bẩm: "Nhờ Vinh An Quận chúa che chở, thêm tiền bạc đưa hào phóng nên t.ửu lầu chúng một ai đào mất.
Thậm chí còn chiêu mộ từ các t.ửu lầu khác mấy vị nhạc sư, vũ sư, nam nữ đều , trong đó một tiểu nương t.ử xinh xắn gảy tỳ bà tuyệt diệu..."
Hứa Duyệt Khê chăm chú lắng , thỉnh thoảng lật xem sổ sách:
"Mấy hôm t.ửu lầu định quy định, buổi tối bắt đầu từ bảy giờ sẽ biểu diễn các chương trình, thời gian khác thể bỏ tiền để chỉ định lên sân khấu. Ngoại trừ vài tiết mục cần khí và bối cảnh đặc biệt như múa nước, các tiết mục khác đều thể gọi bất cứ lúc nào."
"Mọi trong t.ửu lầu kiếm tiền hăng hái, hầu như lúc nào cũng túc trực... Ừm, tiết mục gọi nhiều nhất chính là múa t.h.o.á.t y của nhóm nam và múa Nghê Thường của nhóm nữ..."
Cao Toái Quỳnh: "Bảy giờ? Nhóm nam? Nhóm nữ?"
Hứa Duyệt Khê tùy miệng giải thích sơ qua một chút, Cao Toái Quỳnh như hiểu điều gì đó mà gật đầu.
Hai đang trò chuyện thì quản sự dẫn ba nam t.ử tuấn tú phòng:
"Đông gia, ba vị đến để..."
Hứa Duyệt Khê đông gia lâu nên thành thục: "Đến để ứng tuyển ? Được, lượt bắt đầu biểu diễn , hãy trổ hết những tài nghệ tâm đắc nhất của các ngươi ."
Cao Toái Quỳnh cũng gật đầu đồng ý.
Quản sự lưng hai , đưa mắt hiệu cho ba theo lời đông gia.
Nam t.ử mặc áo xanh ở phía ngoài cùng bên trái im lặng một lát: "Cửa vẫn đóng..."
Hai còn cũng lộ vẻ ngượng ngùng.
Hứa Duyệt Khê hiểu chỉ là ứng tuyển thôi thì còn đóng cửa gì.
Như ảnh hưởng chút nào!
"Không cần, cứ mở cửa mà , nhân tiện để xem bản lĩnh của các ngươi thế nào."
Cao Toái Quỳnh tiếp tục gật đầu, đại sảnh tầng một ngày nào cũng đông nghịt , những kẻ nhát gan thể nhận , trừ phi đặc biệt xuất sắc hoặc những việc khác.
Nam t.ử áo xanh siết c.h.ặ.t nắm tay, vẻ mặt như kiểu 'liều mạng một phen', quỳ rạp xuống đất một tiếng 'bộp'!
Hứa Duyệt Khê giật b.ắ.n , còn kịp hồn thấy quỳ bằng hai đầu gối tiến sát đến mặt, định nắm lấy tay nàng áp mặt !
Một nam t.ử mặc áo tím khác cũng theo, lao thẳng về phía Cao Toái Quỳnh.
"Đợi, đợi, đợi !"
Hứa Duyệt Khê vùng , kéo cả lẫn ghế lùi ba bước: "Ngươi định cái gì thế hả?!"
Cao Toái Quỳnh cũng kinh hãi kém, đột ngột đầu về phía quản sự.
Đây là loại gì mà các ngươi tuyển ?
Quản sự ngẩn một lát, khi tỉnh táo liền vội vàng chắn mặt hai vị đông gia, quát lớn:
"Các ngươi cái gì ! Đây là t.ửu lầu, kỹ viện!!"