Cả nhà ta đều là rác rưởi , ngươi bắt ta dẫn cả thôn đi chạy nạn - Chương 538: Cầu nàng dẫn dắt!
Cập nhật lúc: 2026-03-12 11:11:38
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hứa Ngưng Vân vẫn nhắm mắt: "Chắc là đang mơ đấy thôi."
Hứa Duyệt Khê nghĩ thấy cũng đúng, khu phố Trạng Nguyên vốn dĩ chẳng mấy tiệm ăn uống, lấy mùi đồ nướng cơ chứ.
Còn về phần đại ca và những khác, càng thể nào.
Ngày mai là kỳ Điện thí !
Đêm hôm khuya khoắt lo ngủ mà nướng thịt, rảnh rỗi quá ?
Hứa Duyệt Khê nhắm nghiền hai mắt, ép bản ngủ cho bằng .
Thế nhưng mùi đồ nướng vô cùng quyến rũ, cứ theo gió luồn trong phòng, càng ngửi càng thấy thơm, mà càng thơm thì càng...
Hứa Duyệt Khê đói đến mức chịu nổi, đang định dậy lục tìm chút đồ ăn từ trong gian thì thấy chị bên cạnh đột nhiên bật dậy:
"Không đúng, hình như đúng là mùi đồ nướng thật, tỷ cũng ngửi thấy ."
Hứa Duyệt Khê dậy, hai mắt to trừng mắt nhỏ .
Chỉ vài thở , cả hai mặc quần áo t.ử tế, mở cửa sân xem thử.
Hơ!
Ba vị cử nhân ngày mai chuẩn thi Điện thí đang vây quanh lò nướng, dáng vẻ vô cùng lén lút.
Hứa Duyệt Khê bước nhanh tới, giật lấy một xiên mì căn nướng từ tay đại ca:
"Đại ca, cái gì thế? Đêm hôm khuya khoắt, chỉ ăn đồ nướng mà còn ăn cay như , sợ ngày mai thi đau bụng ?"
Hứa Không Sơn thấy xiên nướng sắp đến miệng cướp mất cũng tức giận, nhường chỗ cho hai lấy một ít, chỉ Hứa Vọng Dã:
"Vọng Dã đầu tham gia Điện thí, Lâm Lăng cũng là đầu, cả hai căng thẳng quá ngủ , cứ trốn trong phòng sách mãi.
Lúc dậy vệ sinh thì thấy, nên mới gọi hai ăn chút lót ."
Phải công nhận là, lẽ do đồ nướng mấy năm trời tạo thành phản xạ tự nhiên, Hứa Vọng Dã bắt tay là lập tức hết căng thẳng ngay.
Còn về phần Lâm Lăng... ăn đến là ngon lành.
Thấy hai chị em Hứa Duyệt Khê sang, Lâm Lăng lắc lắc xiên nướng trong tay: "Mấy xiên của đều cho ớt ."
Hứa Duyệt Khê ăn đồ nướng ngước trời:
"Chỉ hai canh giờ nữa thôi, đường ca Văn Phong sẽ dậy nhào bột bánh bao; ông nội sẽ lôi chú ba dậy để thành Đàm Châu mua nguyên liệu ép dầu;"
"Bác cả đưa mấy nhóc tì đến học đường, gà vịt nhà cả hai kêu quàng quạc, bác gái với mợ muộn một chút mới đến xưởng việc..."
Mỗi khi Hứa Duyệt Khê một câu, sự căng thẳng trong lòng Hứa Vọng Dã vơi một phần.
Hắn nhai sụn gà, thầm nghĩ từ thôn Sơn Bắc đến kinh thành, từ một đứa trẻ thôn quê chữ bẻ đôi đến vị cử nhân công t.ử, đời coi như viên mãn .
Xưa câu: "Ngũ thập thiếu Tiến sĩ".
Năm nay mới hai mươi hai tuổi, vẫn còn khối thời gian để rèn luyện.
Ngày mai thi Điện thí cứ dốc hết sức mà , thì .
Không thì vẫn còn vợ con gia đình, một cái nghề kiếm tiền, còn cả cơ hội để thi hết đến khác.
Vậy thì gì mà sợ chứ?
Hứa Không Sơn suy nghĩ phức tạp như .
Trong đầu chỉ xoay quanh một ý nghĩ duy nhất:
Ở hiện đại vốn là Tiến sĩ văn học, nếu đỗ Nhị giáp thì chẳng sẽ Khê nhi cho thối mũi ?
Quay khi còn nửa thầy là Trần Du mắng mỏ mỉa mai - Trần Du ngày chính là Trạng nguyên đấy!
Lâm Lăng lớn tuổi hơn hai họ vài tuổi, nên suy nghĩ càng thêm hỗn loạn.
Nào là từ cha hiện đang huyện lệnh ở huyện Thiên Quang, đến vợ con gia đình ở thành Đàm Châu, nghĩ đến chuyện nếu bổ nhiệm huyện lệnh, đám nha dịch trướng và bách tính phục thì ...
Nghĩ ngợi một hồi, Lâm Lăng cầm một xiên nướng lên:
"Không Sơn , Vọng Dã , thịt nướng hôm nay hôm nay hưởng, phụ công đến kinh thành một chuyến!"
Hứa Không Sơn châm chọc một câu: "Uổng cho còn là thư sinh, thơ phú gì mà tệ thế", chậm rãi ăn đồ nướng, cùng trò chuyện về những khó khăn mà Lâm gặp khi huyện lệnh và cách ông giải quyết.
Hứa Vọng Dã một lát cũng nhịn mà xen góp vui.
Hứa Duyệt Khê và Hứa Ngưng Vân tranh thủ lúc ba họ tán gẫu, hì hục ăn đồ nướng.
Ăn no xong, hai nàng liền phủi m.ô.n.g về ngủ tiếp, để đống hỗn độn cho đám đại ca tự dọn dẹp.
Chẳng đang căng thẳng ? Làm việc nhiều là hết căng thẳng ngay thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ca-nha-ta-deu-la-rac-ruoi-nguoi-bat-ta-dan-ca-thon-di-chay-nan/chuong-538-cau-nang-dan-dat.html.]
Sáng hôm , Hứa Duyệt Khê vật vã bò dậy, bên mép giường chậm rãi mặc quần áo.
Hứa Ngưng Vân dậy từ sớm, thấy ngơ ngác như vẫn tỉnh ngủ, liền thành thục vắt khô khăn ướt lau mặt cho nàng.
"Đi thôi, tiễn bọn họ khỏi phố Trạng Nguyên."
Sau khi Hứa Vọng Dã cung, bước tới đại điện và dẫn đến chỗ , đầu óc vẫn còn mơ màng.
Không vì căng thẳng, mà là vì tối qua trò chuyện quá muộn, tính mới chỉ ngủ đầy một canh giờ.
May mà quy tắc Điện thí thuộc lòng như cháo chảy, nhanh ch.óng chuẩn sẵn sàng giấy b.út.
Hứa Không Sơn sắp xếp ở phía bên ba vị trí, Lâm Lăng phía bên trái một vị trí, chỉ cần liếc mắt là thấy bóng dáng của .
Thấy một nhóm đại thần mặc quan phục uy nghiêm tiến điện, sự căng thẳng của Hứa Vọng Dã tan biến bớt, mắt mũi mũi tâm, chỉ tập trung chằm chằm mặt bàn.
Khi Thánh thượng điện thì cúi đầu hành lễ, lắng lời giáo huấn của Ngài...
Lắng những lời của Thánh thượng, tâm trí Hứa Vọng Dã chợt bay bổng.
Hắn nghĩ nếu Khê nhi mặt ở đây, chắc chắn sẽ lầm bầm một câu: Nói gì mà dài dòng thế , đừng bày mấy trò hư vinh nữa.
Hứa Vọng Dã nhịn , khi xuống liền hạ b.út, từng nét tên họ của :
Hứa Vọng Dã, cha là Hứa Nguyên, ông nội là Hứa Minh.
Nhà ở... thôn Sơn Bắc, trấn Lâm Hải, huyện Thiên Hải, Lĩnh Nam.
Trong đại điện cực kỳ yên tĩnh, chỉ còn thấy tiếng sột soạt của ngòi b.út giấy.
Hứa Vọng Dã cân nhắc từng chữ mới hạ b.út, thần sắc vô cùng tập trung.
Cho đến câu hỏi về sách vấn, bỗng ngẩn .
Đề bài hỏi về bách tính và dân sinh.
Những ngày tháng chật vật nuôi gia đình ở trấn Lâm Hải, sự gian nan khi chạy nạn, cảnh thái bình ở thành Đàm Châu... từng thước phim cứ thế lướt qua tâm trí .
Hứa Vọng Dã nghiêm túc cầm b.út, xuống từng chữ một.
Từng chữ tuy nhắc đến từ dân sinh, nhưng mỗi câu đều là vì dân sinh.
Phía , Hứa Không Sơn thậm chí còn bài nhanh hơn cả .
Anh đến từ thời hiện đại, nên kiến thức và tầm rộng mở hơn nhiều.
Có những chuyện, những lời đây tiện cũng tiện nhắc đến, nhưng bây giờ thì...
Sau một hồi suy ngẫm, Hứa Không Sơn quyết định tiết chế một chút, thể những điều quá vượt xa thời đại.
Hắn cân nhắc kỹ lưỡng mới nhấc b.út lông lên.
Trên đại điện, đương kim Hoàng đế nheo mắt đ.á.n.h giá Vạn Ngọc vài , rảo bước đến bên cạnh để xem xét kỹ.
Mèo Dịch Truyện
Nhìn thể chỉ dung mạo, Đặng Đạo Xương chính là một minh chứng sống.
Lần , ngài Hoàng tỷ kiểm tra cho thật kỹ.
Vạn Ngọc vẫn bất động như núi, mấy vị đại thần chủ khảo nín thở, thầm đoán ý đồ của bệ hạ.
Đây là... hài lòng hài lòng với vị Phò mã Vạn Ngọc đây?
Đương kim Hoàng đế bên bàn của Vạn Ngọc xem một lát, chắp tay đến bàn khác lướt qua vài cái, đó sang bàn đối diện xem thử.
Cứ loanh quanh như , cuối cùng ngài dừng chỗ của Hứa Không Sơn.
Hứa Không Sơn trợn trắng mắt, cứ qua cái gì thế? Giám thị cũng phiền kiểu nhé?
May mà liếc thấy vạt áo màu vàng minh rực rỡ , kịp thời thu nét mặt, tiếp tục tập trung bài.
May mắn là vị bệ hạ chỉ vài cái rời , Hứa Không Sơn tranh thủ thời gian, chép nội dung từ bản nháp sang giấy thi chính thức.
Trong khi Hứa Không Sơn đang bận rộn đại điện, Hứa Duyệt Khê bận rộn tiếp đãi Chiêu Thụy trưởng công chúa, Vinh An quận chúa... cùng một nhóm bạn tâm giao của nàng.
Nhẩm sơ sơ cũng đến sáu bảy .
Mỗi đều thế vô cùng hiển hách.
Cao Toái Quỳnh ngay cả cũng dám , nàng cạnh Hứa Duyệt Khê, nép sát Khê nhi để lấy thêm can đảm.
Phù.
Nào là Chiêu Thụy trưởng công chúa, đích thứ nữ của phủ Lương Quốc công - cũng chính là em gái ruột của Hoàng hậu, cả huyện chúa của phủ Bình Quận vương...
Bình thường đừng là gặp mặt, ngay cả quà cáp cũng chẳng thể gửi phủ... thảo nào cha cứ dặn nàng giữ quan hệ với Khê nhi.
Cao Toái Quỳnh hận thể quỳ xuống ôm đùi Duyệt Khê ngay lập tức, cầu xin nàng dẫn dắt cùng bay cao bay xa!