Cả nhà ta đều là rác rưởi , ngươi bắt ta dẫn cả thôn đi chạy nạn - Chương 514: Mặc kệ nàng

Cập nhật lúc: 2026-03-12 11:11:09
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AACJDFTmcW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hứa Duyệt Khê và Hứa Ngưng Vân một cái gật đầu đồng ý.

 

Nàng vốn tưởng Công chúa mời nàng xe ngựa để trò chuyện đôi câu.

 

chiếc xe sáu ngựa kéo bắt đầu chuyển bánh rời , vị Công chúa Chiêu Thụy rõ ràng hề tùy hứng như nàng nghĩ.

 

Hai chị em nhà họ Hứa vị tiểu thái giám thanh tú nghênh đón lên một chiếc xe ngựa khác, bám theo xe của Công chúa từ xa.

 

Hứa Duyệt Khê ghé sát cửa sổ xe, tò mò hỏi vị tiểu thái giám đang bộ bên cạnh:

 

"Vị... đại nhân , Công chúa tìm chúng việc gì ?"

 

"Không dám, tiểu thư cứ gọi là Tiểu Tiền T.ử là ."

 

Hôm nay thi Xuân Vi, con đường dẫn đến Cống viện đông nghịt .

 

Vị tiểu thái giám chậm rãi bên cạnh xe ngựa, khẽ :

 

"Hai vị tiểu thư cần lo lắng, chủ t.ử nhà Phò mã nhắc tới mối thâm giao với các vị nên lấy hứng thú.

 

Vừa ... hôm nay chút thời gian rảnh, mời hai vị tới trò chuyện đôi câu, kể về những chuyện cũ của Phò mã gia năm xưa."

 

Hứa Duyệt Khê hiểu, Hứa Ngưng Vân cũng rõ.

 

Hóa là Công chúa hứng thú với những chuyện thú vị thời niên thiếu của Vạn Ngọc.

 

Chắc chắn Vạn Ngọc từng kể với Công chúa , nhưng những chuyện từ miệng chính chủ với chuyện trong mắt khác đôi khi sẽ chút sai khác.

 

Hứa Duyệt Khê chuyển biến suy nghĩ, gì.

 

Thực trong lòng nàng cũng đang âm thầm tính toán một kế hoạch khác: Chẳng nàng và Kim Kim chuẩn mở t.ửu lầu mà vẫn tìm một chỗ dựa vững chắc ?

 

Hứa Duyệt Khê nhẩm tính qua những quen , thích hợp nhất, quyền lực nhất đáng tin cậy nhất chính là vị Công chúa đây.

 

Đây chính là chị ruột của tân đế cơ mà!

 

Chỉ cần Công chúa Chiêu Thụy lên tiếng, tân đế còn thể vì nàng mà phá lệ, cho phép vị Phò mã mới cưới tham gia kỳ thi Xuân Vi!

 

Ngoại trừ Hoàng đế, Thái hậu và Hoàng hậu , còn ai thể 'chỗ dựa' hơn Công chúa Chiêu Thụy nữa?

 

Chắc chắn là còn ai .

Mèo Dịch Truyện

 

Hứa Duyệt Khê đang mải tính toán xem nên mở lời thế nào về chuyện t.ửu lầu cho tinh tế thì đột nhiên Hứa Ngưng Vân đẩy một cái.

 

Nàng ngơ ngác đầu .

 

Hứa Ngưng Vân chỉ tay ngoài cửa sổ: "Phía dường như chuyện gì đó, xe ngựa dừng lâu lắm , chúng nên xem thử xem ."

 

Hứa Duyệt Khê và Tiền công công ở ngoài cửa sổ đồng thời nhíu mày.

 

Thấy xe ngựa mãi nhúc nhích, Hứa Duyệt Khê dắt tay tỷ tỷ nhảy xuống xe, vẫy Tiền công công cùng.

 

Tiền công công chiếc xe ngựa đầy khó xử, hai chị em nhà họ Hứa xa, cuối cùng nghiến răng rảo bước theo.

 

Xe ngựa của Công chúa và chiếc xe của họ cách tới tận năm chiếc xe khác ở giữa.

 

Khi ba hớt hải chạy đến nơi thì thấy dân chúng quanh xe ngựa thị vệ mang đao ngăn , để trống một sân ở giữa.

 

Một nam t.ử dáng vẻ thư sinh, nho nhã đang quỳ ngay ngắn xe ngựa, phía còn ba nam t.ử khác tướng mạo xuất chúng, mỗi một vẻ cũng đang quỳ theo.

 

Hứa Duyệt Khê còn kịp hiểu chuyện gì đang xảy , sắc mặt Tiền công công trở nên cực kỳ khó coi, nghiến răng thốt một câu:

 

"Cái đồ khốn kiếp , ở Hàng Châu hại danh tiếng của Công chúa một còn đủ, giờ định diễn trò cũ ở kinh thành ?

 

Không , bảo đuổi ..."

 

Hứa Ngưng Vân đưa tay ngăn .

 

Không đợi Tiền công công kịp lên tiếng, Hứa Duyệt Khê tiến gần, kiễng chân hiệu cho cúi xuống thấp một chút:

 

"Tiền công công, chỗ cách Cống viện xa, dân chúng hiếu kỳ đông, nếu ông trực tiếp đuổi thì danh tiếng của Công chúa sẽ càng ảnh hưởng hơn.

 

Những thứ nước bẩn như bạc tình bạc nghĩa, khắt khe độc ác chắc chắn sẽ đổ hết lên đầu Công chúa!"

 

Tiền công công nhớ chuyện ở Hàng Châu, thầm nghĩ đứa nhỏ cũng lý.

 

Rõ ràng là tên khốn đó mặt dày hổ, cái gì cũng chiếm cho bằng , khi quỳ xuống loạn một hồi thiên hạ ca tụng là 'nam nhi gối vàng', thì 'lãng t.ử hồi đầu quý hơn vàng'.

 

Toàn là lời xằng bậy!!

 

"Vậy theo thì nên thế nào?"

 

Hứa Duyệt Khê đảo mắt một vòng, Hứa Ngưng Vân lườm một cái cảnh cáo nên nàng đành thu mấy ý đồ khác, suy nghĩ một lát với vẻ đại nghĩa lẫm liệt:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ca-nha-ta-deu-la-rac-ruoi-nguoi-bat-ta-dan-ca-thon-di-chay-nan/chuong-514-mac-ke-nang.html.]

 

"Để mặt, Công chúa giải quyết cái việc rắc rối cho!"

 

Tiền công công hạ tầm mắt vóc dáng nhỏ bé của nàng: "... Muội ư?"

 

Chưa kịp nghi ngờ xong, Hứa Duyệt Khê khom lách qua khe hở giữa hai thị vệ mang đao, chui tọt giữa vòng vây.

 

Hai thị vệ đó nhận Hứa Duyệt Khê nên chút do dự, Tiền công công.

 

Tiền công công sang Hứa Ngưng Vân đang vô cảm, nhắm mắt , phẩy tay:

 

"Cứ để nàng ."

 

Nếu thì kéo nàng về cũng .

 

cũng chẳng còn cách nào hơn, thể để tên khốn hỏng danh dự của Công chúa thêm nữa!

 

Nói thì nhưng Tiền công công vẫn gọi một thị vệ khác , dặn dò nhỏ vài câu.

 

Lúc , tên cựu Phò mã Đặng Đạo Xương đang quỳ đất, lớn giọng thống thiết bày tỏ sự thương nhớ với Công chúa và nỗi hối hận muộn màng về những sai lầm năm xưa:

 

"Khẩn cầu Công chúa cho thêm một cơ hội nữa, nhất định sẽ phụ lòng nàng!"

 

Trong xe ngựa động tĩnh gì.

 

Đặng Đạo Xương chẳng mấy bận tâm. Hắn cố tình chọn chặn đường ngày hôm nay, chính là vì kỳ thi Xuân Vi vô cùng quan trọng, khu vực gần Cống viện cực kỳ đông .

 

Bất kể chuyện lớn nhỏ, một khi ầm ĩ lên thì nhất định sẽ náo động tới triều đình.

 

Đến lúc đó nhờ giúp vài câu, vì bảo thể diện cho hoàng gia, Tân đế chẳng lẽ ép Trường công chúa hòa ly với tên thư sinh miệng còn hôi sữa ?

 

Thiên t.ử uy nghiêm.

 

Khi , Trường công chúa nào dám cự tuyệt trái ý?

 

Thấy dân vây xem ngày càng đông, Đặng Đạo Xương giấu tay trong ống tay áo, tự ngắt mạnh một cái, nước mắt tức khắc dâng đầy hốc mắt.

 

Ngay lúc hít sâu một , định gào gọi nhũ danh của Công chúa, thì một giọng trẻ con ngây ngô vang lên như sấm bên tai:

 

"Ơ! Ngài chính là vị Phò mã cũ tuân theo thánh chỉ của Tiên đế, mặt dày hơn tường thành ?"

 

Đặng Đạo Xương cảm thấy m.á.u dồn lên não, nước mắt vốn định rặn nay ép ngược trở :

 

"Nhà ai đứa trẻ ? Lại dám công nhiên bôi nhọ danh dự của , tin là sẽ..."

 

Hứa Duyệt Khê cách đó vài bước, bĩu môi:

 

"Ta sai, thế? Bị trúng tim đen ? Cãi một đứa trẻ là đòi báo quan, đúng là đồ hổ.

 

Mà cũng đúng thôi, đến cả thánh chỉ của Tiên đế ngài còn dám trái, thì một kẻ vô danh tiểu như , vị Phò mã cũ đây thể để mắt ?"

 

Đặng Đạo Xương thấy cô bé cứ mở miệng nhắc đến chuyện trái thánh chỉ của Tiên đế, trong lòng càng thêm hoảng hốt:

 

"Ngươi bậy! Ta trái thánh chỉ hồi nào? Gan to bằng trời mới dám vu khống hoàng quốc thích, tin là ..."

 

Hứa Duyệt Khê chớp chớp mắt, liên tiếp đưa ba câu hỏi chất vấn:

 

"Vị Phò mã cũ đây cùng Trường công chúa kết hôn là do đích Tiên đế ban hôn, đúng ?"

 

"Triều đình nghiêm cấm Phò mã nạp , bất kính với Công chúa, phạm thượng loạn, đúng ?"

 

"Tiên đế lệnh cho ngài và Trường công chúa hòa ly, cấm cho ngài tiếp cận Công chúa nữa, đúng ?"

 

Đặng Đạo Xương tối sầm mặt mũi: "Ta..."

 

Hứa Duyệt Khê dùng âm lượng đủ để xung quanh thấy, "khẽ" lẩm bẩm:

 

"Ngài là Phò mã mà dám ngoài nạp , chẳng trái thánh chỉ ban hôn của Tiên đế ?

 

Hiện tại ngài chỉ là một thường dân áo vải, dám chặn đường xe ngựa, quỳ lạy mặt Trường công chúa, chẳng là bất kính, phạm thượng loạn ?

 

Việc hòa ly là do Tiên đế đích chuẩn tấu, ngài mặt dày hết đến khác tìm đến mặt Công chúa, chẳng là mạo phạm Tiên đế ?"

 

Tội danh ngày càng nặng, Đặng Đạo Xương sợ tới mức run lẩy bẩy.

 

Đặc biệt là trong lòng hiểu rõ, đứa trẻ sai chút nào!

 

Sở dĩ giờ ai so đo, chẳng qua là vì nể tình xưa nghĩa cũ giữa và Trường công chúa mà thôi!

 

Đặng Đạo Xương còn tâm trí lo gì khác, chỉ rằng thể để đứa trẻ tiếp nữa.

 

Hắn bật dậy, xắn tay áo, hung hăng giơ tay định tát cô bé yếu ớt mặt.

 

 

Loading...