Cả nhà ta đều là rác rưởi , ngươi bắt ta dẫn cả thôn đi chạy nạn - Chương 502: Vì kiếm bạc thôi mà
Cập nhật lúc: 2026-03-12 11:10:57
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ba ở trong thư phòng bàn bạc cả đêm, cuối cùng Cao Cảnh cũng đồng ý.
Thấy trời bắt đầu hửng sáng, Cao Cảnh day day thái dương:
"Hôm nay xin nghỉ cho con, con đừng học nữa, ở nhà nghỉ ngơi một ngày ."
Cao Toái Quỳnh vui vẻ đồng ý ngay, đảo mắt một vòng tiến tới đ.ấ.m vai cho cha:
"Cha, cha chẳng nhắc đến chuyện định cho con một khoản bạc để tập tành ăn ?"
"Con nghĩ kỹ , con sẽ mở một t.ửu lầu, cha đưa con sáu vạn lượng bạc ."
Cao Cảnh đang uống thì sặc: "Phụt! Con mở cái t.ửu lầu gì mà đòi những sáu vạn lượng bạc?!"
Thi Văn Dư lau sạch mặt bàn xong, dậy định rời .
Cao Toái Quỳnh thản nhiên : "Thì t.ửu lầu thôi mà cha, cái loại mà cửa treo cờ hiệu ."
Thi Văn Dư khựng bước chân .
Cao Cảnh: "... Con mới bao nhiêu tuổi, cái gì mà cứ đòi mở loại t.ửu lầu đó?"
"Lại còn đòi sáu vạn lượng bạc, con tưởng quốc khố là của nhà , bao nhiêu là bấy nhiêu chắc?"
"Không ! Không cho phép! Không thể nào!"
"Cha..."
Tháng mười một ở kinh thành còn lạnh hơn cả ở Đàm Châu.
Hứa Duyệt Khê mặc thêm áo bông lót lông vũ dày dặn, choàng thêm một chiếc áo choàng mới khỏi cửa.
Tuyết rơi phố đêm qua đều quét sạch sẽ.
Hứa Duyệt Khê bộ tới Hứa Ký thư phủ, dọc đường nàng thỉnh thoảng quan sát xung quanh, thấy bóng dáng những đứa trẻ ăn xin trẻ mồ côi co quắp vì lạnh trong gió rét.
Tới hiệu sách, nàng thuận miệng hỏi thăm Chử chưởng quỹ mà nàng gặp một .
Chử chưởng quỹ mỉm dẫn nàng lên tầng của hiệu sách:
"Đông gia điều , mấy năm vị Huệ Vương gia ở Đàm Châu trình lên triều đình vài đề xuất, trong đó một cái là lấy công cứu tế, dạy nghề và cứu giúp nghèo khổ cô quạnh."
"Trên mỗi con phố ở kinh thành đều thường xuyên tuần tra, hễ thấy đứa trẻ già nào cơm ăn, áo mặc là sẽ đưa tới những nơi còn thiếu nhân lực, cứ việc là sẽ bao ăn mặc."
Dĩ nhiên là nếu kẻ nào chỉ hưởng lợi, thậm chí gây chuyện quấy nhiễu bắt nạt khác... thì thứ chờ đợi chính là đưa xây tường thành.
Bên đó cũng bao ăn ở và mặc, nhưng đãi ngộ sẽ kém hơn một chút, và nếu việc thì sẽ cơm ăn.
Hứa Duyệt Khê thầm nghĩ kinh thành mà đến mức là .
Chẳng ngay cả vùng Giang Nam vốn dĩ trù phú, mùa đông lạnh giá vẫn dân thường c.h.ế.t rét c.h.ế.t đói đó .
Nàng hỏi thêm gì nữa, khi dẫn lên ở tầng ba, nàng tùy ý lật xem sổ sách.
"Đống sổ sách gửi đến Đàm Châu năm ngoái còn giữ bản ? Mùa đông rảnh rỗi, tính toán một chút."
Nghe ý định nhắc nhở trong lời của tiểu đông gia, Trữ chưởng quỹ sắc mặt đổi, chỉ chiếc rương đặt bên cạnh:
"Cứ ba tháng một quyển, sổ sách hai năm qua đều cất giữ cẩn thận trong rương, lát nữa sẽ sai mang đến cho đông gia."
Hứa Duyệt Khê lật xem vài trang sổ sách, thấy gì bất thường, chỉ là vật giá và tiền thuê mặt bằng ở kinh thành đều đắt hơn Đàm Châu một phần ba.
Tiệm sách ở vị trí khá hẻo lánh, diện tích cũng lớn, mà tiền thuê hàng tháng ngang ngửa với khu vực sầm uất nhất ở Đàm Châu .
Mèo Dịch Truyện
"Cái ... Đông gia..."
Thấy Trữ chưởng quỹ dường như điều , Hứa Duyệt Khê đóng sổ sách , bảo ông xuống thong thả trình bày.
Trữ chưởng quỹ xoa xoa tay: "Chuyện là thế , tiệm sách của chúng khai trương lâu, bì với những tiệm khác. Thứ ưa chuộng nhất gì khác chính là những cuốn thoại bản do vị 'Thiên Ngoại Khách' ."
"Chỉ là thoại bản mở bán ở Đàm Châu , khi kinh thành in bán bao lâu thì bản lậu theo chân các thương khách tràn kinh ..."
Trữ chưởng quỹ dám xem thường vị đông gia nhỏ tuổi , lời hết sức cẩn trọng, dè dặt.
Hứa Duyệt Khê trầm tư một hồi, đầu ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn:
"Ý của ông hiểu... Thế , ông tìm cho vài vị họa sư, mời thêm một nhóm thợ thủ công kỹ thuật in màu."
Trữ chưởng quỹ ngẩn : "In màu ? Để in thoại bản ạ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ca-nha-ta-deu-la-rac-ruoi-nguoi-bat-ta-dan-ca-thon-di-chay-nan/chuong-502-vi-kiem-bac-thoi-ma.html.]
"Để in tranh."
*
Cả tháng mười một cứ thế trôi qua trong bận rộn.
Ba vị thư sinh thì khỏi , ai nấy đều vùi đầu khổ học, thỉnh thoảng thấy tiếng họ tranh luận gay gắt xem nên bắt đầu bài luận sách lược từ hướng nào.
Hứa Ngưng Vân vẫn đang bận rộn điều dưỡng cơ thể cho hai vị phu nhân của phủ Lương Quốc Công.
Nàng cứ vờ như hiểu những ẩn ý thấp thoáng trong lời của họ, chỉ chuyên tâm việc của .
Còn Hứa Duyệt Khê, khi sắp xếp thỏa việc ở tiệm sách, nàng Cao Toái Quỳnh mời đến Cao gia chơi.
Cao Toái Quỳnh hiếm khi trông ủ rũ như thế :
"Cha tớ thế nào cũng đồng ý, còn tống tớ nữ học, cấm cho trốn tiết. Tớ còn chẳng thể tiễn Thi Văn Dư lúc rời kinh nữa."
Hứa Duyệt Khê cũng hỏi sâu về hành tung của Thi Văn Dư.
Sản nghiệp của Cao gia trải rộng khắp vùng Giang Nam, Kim Lăng và cả kinh thành, Cao Cảnh cứ cách vài tháng rời kinh tuần sát các cửa tiệm.
Biết Thi Văn Dư rời kinh cũng là vì chuyện ăn thì .
Thực dù nàng hỏi, Cao Toái Quỳnh cũng sẽ nhiều .
Cha nàng nghiêm nghị dặn dò mấy , chuyện hệ trọng vô cùng, tuyệt đối tiết lộ nửa lời, nếu sẽ là hại c.h.ế.t cả nhà .
Hai quản gia chặn bên ngoài thư phòng, ông khổ sở khuyên nhủ:
"Tiểu thư, đừng khó lão gia, cũng đừng khó nữa. Lão gia dặn , từ giờ đến cuối năm ông gặp ."
Cao Toái Quỳnh phẩy tay với ông, ý bảo mau tránh .
Quản gia mếu máo, chôn chân tại chỗ dám nhúc nhích.
Cao Toái Quỳnh suy nghĩ một lát lên giọng gọi: "Cha, con đưa Khê nhi đến thăm cha , chẳng mấy hôm cha còn việc cần tìm ?"
Lời dứt lâu, một tiếng "ầm" vang lên, cửa thư phòng mở toang.
Cao Cảnh sa sầm mặt mày, lệnh cho quản gia xuống bếp chuẩn một bàn rượu ngon thức nhắm , lườm cô con gái đang đắc ý một cái, mới khách khí về phía Hứa Duyệt Khê:
"Mời ."
Cao Toái Quỳnh vội vã bám gót Khê nhi thư phòng, nàng kéo tay áo cha, chỉ Khê nhi :
"Cha, con thật đấy, ý tưởng về t.ửu lầu đó là do Khê nhi bày cho con."
"Muội còn dự định bỏ một khoản bạc để cùng con ăn nữa đấy."
Cao Cảnh hai đứa trẻ bên bàn, một đứa tròn mười ba, đứa qua tháng Chạp mới mười ba.
Vậy mà hai đứa nhỏ mở miệng một cái là đòi sáu vạn lạng bạc để mở một cái t.ửu lầu chẳng hệ thống gì cả!
Ông cứ nghĩ đến thôi là thấy đau đầu .
"Các con... mở cái loại t.ửu lầu đó để gì?"
Hứa Duyệt Khê và Cao gia vốn thâm tình nhiều năm, chuyện cũng quá kiêng nể, nàng nhanh nhảu đáp:
"Để kiếm bạc chứ ạ."
Cao Cảnh đương nhiên loại t.ửu lầu kiểu giới quan và quyến thuộc quyền quý ưa chuộng, nếu kinh doanh thì đúng là hái tiền.
danh tiếng của con gái ông... Ông còn đang tính toán tìm cho nàng một rể môn đăng hộ đối, thật lòng yêu thương nàng cơ mà!
Ngó lơ Kim Kim đang chằm chằm, Cao Cảnh nể mặt Hứa Duyệt Khê, cố gắng lập trường của một kinh doanh :
"Tửu lầu ở kinh thành đa phần đều chỗ dựa, nếu bỏ bao nhiêu bạc cũng vô ích."
"Mở mấy tháng niêm phong, còn ảnh hưởng đến danh tiếng của hai đứa, vụ ăn kinh tế chút nào."
Hứa Duyệt Khê đảo mắt: "Chúng con mặt là chứ gì ạ? Còn về chỗ dựa..."
Cao Cảnh nhắc nhở: "Nhà họ Thích ở kinh thành đang quá nổi bật, bao nhiêu rình rập bắt , còn hạn chế đến phủ Định Nam Đại tướng quân, tuyệt đối vì cái lợi nhỏ mà hỏng chuyện lớn."
Hứa Duyệt Khê ngẫm thấy cũng đúng, thể cứ nhè nhà họ Thích mà bấu víu mãi .