Cả nhà ta đều là rác rưởi , ngươi bắt ta dẫn cả thôn đi chạy nạn - Chương 5: Chỉ dựa vào nàng ta?

Cập nhật lúc: 2026-03-12 11:01:04
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hứa Duyệt Khê quan sát kỹ hơn, chỉ con lợn rừng: "Hình như nó thương , xua đuổi xuống núi."

 

Hai đầy kinh ngạc.

 

Tiếp đó, một gã thợ săn thô kệch vác chiếc gùi lớn, tay cầm cung tên, lao nhanh xuống đường núi, lao cuộc chiến với con lợn rừng.

 

Con lợn rừng vốn thương, thêm dấu hiệu khó sinh, khi b.ắ.n trúng một mũi tên mắt liền nổi điên, chạy loạn khắp nơi, húc đổ liên tiếp mấy cái cây.

 

Hứa Ngưng Vân giữ c.h.ặ.t Hứa Duyệt Khê, khẽ nhắc: "Đừng cử động, cũng đừng lớn tiếng."

 

Cặp nanh của con lợn rừng sắc lẹm, với hình nhỏ bé của hai nàng, chỉ cần nó húc nhẹ một cái là mất mạng như chơi.

 

Hứa Duyệt Khê sợ tò mò, thò đầu quan sát một hồi, đột nhiên hiệu cho Hứa Ngưng Vân gùi của gã thợ săn, mắt sáng rực lên:

 

"Tỷ tỷ, mau kìa, Lệ chi!"

 

Con lợn rừng một hồi húc bừa bãi thì sức cùng lực kiệt, vật xuống đất kêu gào t.h.ả.m thiết.

 

Gã thợ săn kiên nhẫn đợi thêm một lát, chờ đến khi nó còn cựa quậy, chỉ còn tiếng rên hừ hừ mới thận trọng tiến gần.

 

Vị trí đó ngay phía chỗ ẩn nấp của hai chị em.

 

Hứa Ngưng Vân qua, quả nhiên là Lệ chi, vỏ đỏ xen lẫn sắc xanh, lẽ là mọc hoang trong núi nên chín muộn.

 

Hứa Duyệt Khê giỏ tre của nhà , thứ thể ăn trực tiếp chẳng bao nhiêu:

 

"Tỷ tỷ, tỷ đỡ đẻ cho lợn rừng ?"

 

"... Ừm."

 

Hồi còn học, khoa của Hứa Ngưng Vân ngay cạnh Học viện Nông nghiệp. Đừng là lợn, ngay cả hoa màu, bò, cừu, ngựa vẹt mà vấn đề gì, đám sinh viên nông nghiệp đều chạy sang tìm của trường y cầu cứu.

 

Tỷ vốn tính hiếu kỳ, tiện thể nghiên cứu luôn, nên học ít chiêu từ những bạn học ngành thú y.

 

Sau thực địa cùng đạo sư, tỷ cũng thực hành ít .

 

Hứa Duyệt Khê đảo mắt, nhỏ giọng đề xuất một ý tưởng.

 

Hứa Ngưng Vân im lặng hồi lâu, thong thả nhắc nhở: "Thanh danh của tỷ ở thôn Sơn Bắc thế nào, chắc cũng đấy."

 

Hứa Duyệt Khê khựng .

 

Nàng sực nhớ tỷ tỷ hiện tại đang mang tiếng là kẻ lẳng lơ, suốt ngày bám theo những nam nhân trẻ tuổi, khỏe mạnh, vợ trong thôn.

 

Chỉ cần nam nhân nào điều kiện khá khẩm một chút lỡ lời chào một câu, tỷ liền hiểu lầm là thích , lập tức đến nhà họ gây chuyện, đòi sang hỏi cưới.

 

Gã thợ săn phía cũng từng tỷ đeo bám ít .

 

Khiến sợ quá dọn rừng sâu sống, mười lăm ngày mới dám xuống núi một để mua nhu yếu phẩm.

 

Bây giờ Hứa Ngưng Vân mà bắt chuyện, e là sẽ gây hiểu lầm lớn.

 

Hứa Duyệt Khê rầu rĩ, gùi Lệ chi đầy ắp vài . Sau khi xác nhận Hứa Ngưng Vân sẵn lòng đỡ đẻ cho lợn rừng, nàng vỗ n.g.ự.c cam đoan:

 

"Chuyện cứ giao cho , để xuống chuyện với !"

 

Thợ săn Triệu Liệt đang con lợn rừng khó sinh mà phát sầu, định bụng nghiến răng vác nó lên thị trấn Lâm Hải bán quách cho xong.

 

Nào ngờ một viên đá đột ngột ném xuống cạnh chân .

 

"Triệu đại ca, nên cân nhắc kỹ . Tiền của gió thổi mà , mua lợn rừng là để ăn thịt, thịt lợn rừng vốn tanh hôi, ai mà mua một con lợn đầy một bụng heo con c.h.ế.t chứ?"

 

Triệu Liệt thấy giọng quen thuộc, sắc mặt lập tức tối sầm .

 

Hắn ngẩng đầu lên , quả nhiên thấy hai nha đầu phiền phức nhà họ Hứa, đứa lên tiếng chính là con bé mặt dày lý lẽ Hứa Duyệt Khê.

 

Triệu Liệt lười để ý, lời nào, định vác lợn rừng rời .

 

Hứa Duyệt Khê cao giọng, bắt đầu tính toán cho :

 

"Một cân thịt lợn nhà ba mươi lăm văn, lợn rừng đắt hơn chút, bốn mươi hai văn. lợn rừng đang m.a.n.g t.h.a.i thì thịt nạc, giá cao.

 

Hơn nữa, lợn rừng c.h.ế.t vì khó sinh thì càng chẳng ai mua. Huynh chỉ cách hạ giá thật thấp mới bán , mà chắc bán hết.

 

Ừm, thấy con lợn nếu bỏ đám heo con chắc cũng một trăm năm mươi cân. Đáng lẽ bán sáu bảy lượng bạc, giờ chắc chỉ còn tới bốn lượng, đen đủi bán thì còn lỗ nặng hơn."

 

Con rạch ròi bày mắt, Triệu Liệt đặt con lợn xuống, về phía Hứa Duyệt Khê:

 

"Ngươi rốt cuộc thế nào?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ca-nha-ta-deu-la-rac-ruoi-nguoi-bat-ta-dan-ca-thon-di-chay-nan/chuong-5-chi-dua-vao-nang-ta.html.]

 

Hứa Duyệt Khê tươi lộ cả răng: "Hay là thế , chúng giúp đỡ đẻ cho lợn rừng, trả công cho chúng bằng gùi Lệ chi ?

 

Triệu đại ca, tính thử xem, hề lỗ.

 

Lợn rừng còn cả heo con nữa, bụng chắc cũng ba năm con , dù để nuôi đem bán cũng đều kiếm thêm khối tiền."

 

Triệu Liệt im lặng.

 

Nha đầu nhà họ Hứa đầu tiên lời hồn, mà cũng khá lý.

 

Hắn tốn bao công sức mới lùa con lợn xuống núi, thể để mất trắng tiền bạc .

 

mà...

 

Mèo Dịch Truyện

Triệu Liệt hồ nghi Hứa Duyệt Khê: "Ngươi mà đỡ đẻ cho lợn?"

 

Hắn thật sự tin nổi.

 

Hứa Duyệt Khê nghi ngờ nhưng sắc mặt đổi: "Ta , nhưng tỷ tỷ ."

 

"Xùy."

 

Hứa Ngưng Vân ?

 

Chỉ dựa nàng ?

 

Trước khi Triệu Liệt bỏ , Hứa Duyệt Khê hùng hồn vặn hỏi: "Huynh tiếp xúc nhiều với tỷ , tỷ ?

 

Vả con lợn khỏe như , g.i.ế.c thịt, chúng chẳng thể nào khiêng nó chạy mất , sợ cái gì? Lợn rừng đẻ và lợn rừng c.h.ế.t vì khó sinh, giá trị chênh chỉ một lượng bạc."

 

Triệu Liệt lưng về phía hai , đấu tranh tư tưởng một hồi lâu. Cho đến khi tiếng rên của lợn rừng yếu dần, mới đặt gùi xuống gật đầu:

 

"Ta đồng ý. nếu các ngươi dám lừa ..."

 

Hứa Duyệt Khê vội vàng kéo tỷ tỷ chạy xuống. Nàng phụ trách đối phó với Triệu Liệt, còn tỷ tỷ nàng từ đầu tới cuối đóng vai câm, chỉ chứ .

 

Chỉ qua một động tác của Hứa Ngưng Vân, Hứa Duyệt Khê hiểu ngay tỷ tỷ gì, cô liền sang chỉ huy Triệu Liệt: "Ngươi mau tìm mấy cái lá sạch trải xuống đất , lát nữa còn chỗ đặt heo con."

 

Triệu Liệt hai chị em với ánh mắt nghi hoặc, gã hái mấy lá chuối rừng gần đó, hái chằm chằm hai rời mắt.

 

Gã tận mắt chứng kiến Hứa Ngưng Vân với gương mặt nghiêm nghị, đưa tay sờ nắn khắp bụng heo rừng một lượt. Sau khi xác định vị trí của heo con, cô bắt đầu dùng tay đẩy bụng heo , nương theo nhịp chuyển động để hỗ trợ heo con ngoài.

 

Không lâu , một chú heo con lăn ngoài.

 

Như mà cũng ?

 

Triệu Liệt bắt đầu nghi ngờ đang .

 

Hai đứa nhóc nhà họ Hứa , từ khi nào bản lĩnh như thế?

 

Thấy gã ngẩn ngơ, Hứa Duyệt Khê nhịn mà quát lên: "Ngươi còn đó gì, mau mang lá đây!"

 

Nghe thấy sự chê bai trong lời của cô bé, khóe miệng Triệu Liệt giật giật. Thấy hai chú heo con đời, gã vội vàng hái thêm mấy lá chuối rừng nữa trải sẵn mặt heo .

 

Hứa Ngưng Vân chẳng thèm liếc gã lấy một cái, cô cẩn thận đặt hai chú heo con lên lá chuối hiệu bằng tay.

 

Hứa Duyệt Khê bắt đầu đóng vai phiên dịch: "Vẫn còn hai con nữa , hai con đều còn sống cả. Ngươi mau lấy thêm ít lá nữa tới đây, lau sạch m.á.u me chúng ."

 

Triệu Liệt răm rắp theo.

 

Gã vứt xấp lá bẩn , khi thì thấy Hứa Ngưng Vân đang cau mày, dường như đang dùng ánh mắt để trao đổi với Hứa Duyệt Khê.

 

"Hai ngươi đang gì thế?"

 

Hứa Duyệt Khê tiếp tục dịch : "Con heo rừng kiệt sức sắp c.h.ế.t , trong bụng vẫn còn một con nữa sinh ."

 

Triệu Liệt cuống cuồng: "Vậy ? Bạc của ..."

 

"Yên tâm , tỷ tỷ ở đây ."

 

Dưới ánh mắt của Triệu Liệt, Hứa Ngưng Vân chẳng màng bẩn thỉu, cô đưa tay thăm dò một lúc lâu lôi chú heo c.o.n c.uối cùng.

 

Bốn chú heo con ngay ngắn lá chuối rừng.

 

Hứa Ngưng Vân sờ nắn bụng heo thêm một nữa để chắc chắn còn con nào sót , đó cô gật đầu với Hứa Duyệt Khê về phía bờ suối rửa tay.

 

Triệu Liệt đờ đẫn chớp mắt, rơi im lặng.

 

 

Loading...