Cả nhà ta đều là rác rưởi , ngươi bắt ta dẫn cả thôn đi chạy nạn - Chương 488: Người quen cũ

Cập nhật lúc: 2026-03-12 11:10:43
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

May mà cả hai đều hiểu rõ tầm quan trọng của kỳ Xuân vi .

 

Đêm khi , Hứa Vọng Dạ đích tìm đến Tôn Hòa, Hà Tú Vân và Trịnh Tụ, khẩn khoản nhờ ba chăm sóc nương t.ử giúp , để nàng buồn phiền, tủi .

 

Lâm Lăng thì càng khó . Phụ nhận chức huyện lệnh ở huyện Thiên Quang vẫn định ngày về, may mà mẫu cùng ông bà nội sức khỏe vẫn còn tráng kiện.

 

Tuy nhiên, con trai Lâm Khúc của tuổi đời còn quá nhỏ.

 

Điều may mắn duy nhất là ngay khi nhận tin Tiên đế băng hà, cầu xin đại phu Trì Thanh bốc t.h.u.ố.c để ức chế phương diện , dồn bộ tâm trí việc ôn thi, thường xuyên chuyện đó nữa.

 

Trong buổi yến tiệc hôm đó, Lâm Lăng thấy một vị đồng môn quan hệ mấy thiết say sưa lảm nhảm, rằng nương t.ử nhà gã đang mang thai, đột nhiên kinh thành khiến gã thực sự yên lòng.

 

Yên lòng cái con khỉ!

 

Nếu thật sự yên lòng thì chẳng mà còn phóng túng vô độ như .

 

Tiên đế đột ngột băng hà ? Tân đế đột ngột đăng cơ ? Hay là kỳ Thu vi báo mà bất thình lình tổ chức thi?

 

Hay là bản gã vốn dĩ tài cán gì, đỗ hương thí là nhờ vận may?

 

Lâm Lăng thầm khinh bỉ trong lòng, đồng thời cũng quên tự kiểm điểm bản .

 

Hắn tính toán ngày tháng, đặc biệt nhờ Hứa Ngưng Vân bắt mạch cho nương t.ử nhà .

 

Không thêm con.

 

chuyến kinh thành, nương t.ử chăm sóc Lâm Khúc bận rộn lụng, dù mẫu và ông bà phụ giúp thì nàng chịu đựng nổi?

 

Lâm Lăng và nương t.ử Lương Như Tiên bàn bạc , đợi vài năm nữa Lâm Khúc lớn hơn một chút, hoặc đợi khi bổ nhiệm điều về kinh thành định, lúc đó m.a.n.g t.h.a.i cũng muộn.

 

May mắn là khi Hứa Ngưng Vân bắt mạch xong, cả hai mới thể yên tâm.

 

Vào một ngày tháng Chín, gió nhẹ nắng .

 

Một đám thư sinh hẹn cùng lên kinh ứng thí tụ tập tại bến tàu, thì mang theo thư đồng sai vặt, thì gia đình cùng.

 

Tất nhiên, đa vẫn là những đơn độc.

 

Nhóm của Hứa Duyệt Khê coi như là đông đúc nhất.

 

Từ Đàm Châu đến kinh thành, thuyền, đó xe ngựa thuyền, chuyển đổi phương tiện mấy mới tới.

 

Hứa Duyệt Khê từng thuyền lớn bao giờ, khi nộp bạc lên boong tàu, nàng kiễng chân bám mạn thuyền xuống :

 

"Đại ca, xem chúng say sóng ?"

 

Hứa Không Sơn vẫy vẫy tay chào đang tiễn biệt từ xa: "Không , Ngưng Vân mang theo t.h.u.ố.c trị say sóng ."

 

Con thuyền lớn thuộc sở hữu của Tào bang, giá cả đắt một chút vì một phần trong đó nộp cho bang hội.

 

Bởi điều kiện thuyền tuy quá nhưng cũng coi như tạm chấp nhận .

 

Hứa Duyệt Khê còn lân la hỏi thăm một Tào bang cùng về tung tích của Phùng Độ và Hướng Lê.

 

Người Tào bang đó nàng sâu sắc: "Họ đang áp tải một lô hàng quan trọng Dương Châu ."

 

Hứa Duyệt Khê nhạy bén nhận ánh mắt của nọ chút khác thường, liền kịp thời dừng chủ đề , giả vờ ngây ngô :

 

"Ồ, còn đang nghĩ xem thể nhờ Phùng ca thêm món cho chúng mỗi bữa cơm nữa.

 

Huynh ở đây thì thôi, phiền các nữa."

 

Người Tào bang thuận miệng đáp: "Cứ yên tâm, thuyền mỗi ngày đều cung cấp thức ăn, chỉ điều những phần ngoài định mức thì bỏ tiền mua.

 

Tất nhiên, nếu các bản lĩnh câu cá để tự cải thiện bữa ăn thì chúng cũng sẽ quản."

 

Hứa Duyệt Khê gật gật đầu, chạy về khoang thuyền nhỏ giọng mách với đại ca:

 

"Phùng Độ và Hướng Lê e rằng đang chuyện gì đó ghê gớm lắm..."

 

Nàng nhớ những điều đại kỵ mà Tào bang phạm trong phim ảnh và tiểu thuyết:

 

"... Không lẽ bọn họ buôn muối lậu đấy chứ?"

 

Hứa Không Sơn ban đầu để tâm, nhưng lẽ Khê nhi đúng, bắt đầu thấy say sóng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ca-nha-ta-deu-la-rac-ruoi-nguoi-bat-ta-dan-ca-thon-di-chay-nan/chuong-488-nguoi-quen-cu.html.]

Nghe thấy lời , lập tức tỉnh táo hẳn .

 

Vận chuyển buôn bán muối lậu đều là trọng tội!

 

Hứa Duyệt Khê tuy gan lớn, ý tưởng trong đầu cũng nhiều, nhưng bao giờ dám đụng đến việc tinh chế muối ăn.

 

Cả nhà họ thật đều hiểu rõ, dính muối lậu thì ngay cả bản Huệ Vương cũng lột một tầng da.

 

Huống chi là hạng dân thường như bọn họ.

 

Hứa Không Sơn gãi gãi đầu: "Không đến mức đó ... Hướng Lê gan lớn thật, nhưng Phùng Độ vô cùng thận trọng."

 

Nghe lúc ở Thanh Vân Trại, đám đàn em của gã thà c.h.ế.t chứ sơn phỉ, chính Phùng Độ là đầu tiên chịu xuống nước, gõ đầu từng đứa một mới giữ mạng sống cho cả đám.

 

"Hơn nữa, Thu cô nương cũng gia nhập Tào bang, cô rời Đàm Châu từ mấy năm , chẳng ."

 

Hứa Không Sơn dám đảm bảo, Thu cô nương với tư cách là cựu đương gia của sơn phỉ cũng dám chạm muối lậu .

 

Hứa Duyệt Khê đưa một giả thuyết: "Nếu Phùng Độ bọn họ cũng thứ đang vận chuyển là muối lậu thì ?"

 

Hứa Duyệt Khê và Hứa Không Sơn trân trân một hồi lâu.

 

Hứa Không Sơn đột nhiên lắc đầu mạnh, chỉ cảm thấy rợn tóc gáy: "Muội đừng nữa, càng càng thấy giống thật."

 

Hai năm , thậm chí là vài tháng đầu khi Tân đế đăng cơ thì còn đỡ, chắc phát hiện.

 

Tân đế giờ nắm quyền hơn nửa năm, chỉ thiếu nước tìm một con gà để g.i.ế.c để răn đe đám lão thần trong triều mà thôi.

 

Chuyện mà để lộ chút manh mối nào, e rằng...

 

Hứa Không Sơn chỉ thể tự an ủi rằng Khê nhi xem nhiều phim ảnh tiểu thuyết quá nên mới thế, thực tế chuyện trùng hợp ?

 

Hứa Duyệt Khê cũng thấy khả năng đó cao, nhưng khi boong tàu quanh khoang thuyền, nàng vẫn âm thầm để ý thêm một chút.

 

Ngày thứ ba khi thuyền rời bến, lúc Hứa Duyệt Khê đang ngắm cảnh boong tàu, Hứa Không Sơn hớn hở chạy tới:

 

"Khê nhi, một tin sốt dẻo từ một vị đồng môn ở quận khác - Giải nguyên vùng Dư Hàng tên là gì ?"

 

Các thư sinh khác nếu vùi đầu sách trong khoang thì cũng thỉnh thoảng mới lên boong tàu hít thở khí, Hứa Duyệt Khê gặp họ tán gẫu nhiều, liền gãi đầu:

 

"Nghe giọng điệu của , chẳng lẽ là chúng quen ? Vùng Dư Hàng đó bao gồm Dương Châu ?"

Mèo Dịch Truyện

 

Nếu bao gồm cả Dương Châu, lẽ nàng cũng một hai .

 

Hứa Không Sơn phấn khích vỗ mạnh mạn thuyền:

 

" quen cũ, Vạn Ngọc ở quan học huyện Thiên Hải, còn nhớ ? Là Vạn Ngọc bặt vô âm tín đợt chạy nạn đó!"

 

Hứa Duyệt Khê trố mắt ngạc nhiên, túm c.h.ặ.t lấy cánh tay đại ca:

 

"Thật ? Huynh lừa đấy chứ?"

 

Hứa Không Sơn : "Ta lừa gì? Tìm kiếm bao nhiêu năm tin tức, chúng đều tưởng ...

 

Khụ khụ, hỏi kỹ vị đồng môn , vốn là gốc Dư Hàng, nhận tin là lập tức đến Đàm Châu tế tổ, giờ đang từ Đàm Châu lên kinh.

 

Hai chúng quen lúc giải quyết nỗi buồn, quê ở huyện Thiên Hải nên mới thuận miệng rằng Giải nguyên vùng họ quê quán ở vùng huyện Thiên Hải, Lĩnh Nam! Họ Vạn tên Ngọc!"

 

Hứa Duyệt Khê xoa xoa tay, tin dám tin, sợ hy vọng càng nhiều thất vọng càng lớn:

 

"Còn gì nữa ? Còn gì nữa ?"

 

"..." Hứa Không Sơn im lặng một lát, "Huynh cũng quen Vạn Ngọc, chỉ là lúc xem bảng vàng khác nhắc tới một câu thôi."

 

" cứ yên tâm , là Giải nguyên thì chắc chắn lên kinh dự thi, đến lúc đó chúng cứ tìm từng thư sinh một, lo gì tìm thấy ?"

 

Hứa Duyệt Khê nghĩ cũng đúng, hóng gió boong tàu thêm một lát tìm tỷ tỷ ở các khoang thuyền.

 

Sau khi lên thuyền lớn, ít thư sinh thủy thổ bất phục, Hứa Ngưng Vân bận rộn tối mày tối mặt, chẳng còn thời gian mà để ý đến cô nữa.

 

Lúc Hứa Duyệt Khê tìm đến nơi, Hứa Ngưng Vân đang bắt mạch cho một Tào bang:

 

"Ngươi bao nhiêu năm xuống thuyền ?"

 

"... Cũng lâu lắm, chắc gần ba năm ."

 

 

Loading...