Cả nhà ta đều là rác rưởi , ngươi bắt ta dẫn cả thôn đi chạy nạn - Chương 487: Nhảy xuống nước cho cá ăn
Cập nhật lúc: 2026-03-12 11:10:42
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngày dán bảng, Hứa Duyệt Khê tranh thủ thời gian chạy cổng thành xem náo nhiệt.
Ta các quận thành khác dán bảng ở , nhưng ở Đàm Châu thì luôn dán tại cổng thành.
Có lẽ Huệ Vương nở mày nở mặt, đồng thời khích lệ bách tính.
Phàm là đỗ Hương thí, chỉ cả thành Đàm Châu đến tên tuổi, mà còn thể mang chứng từ phận đến nha môn lĩnh bạc.
Thứ hạng càng cao, bạc nhận càng nhiều.
Ngoài bản học t.ử, thư viện chủ quản cũng sẽ nhận phần thưởng tương ứng.
Ví như năm năm khi Quỳnh Châu và Lĩnh Nam thu phục, tiên đế mở thêm ân khoa năm đó.
Lần , Trần Du của thư viện Nam Xuyên xuất sắc giành chức Trạng nguyên.
Chỉ tiếc là vận khí kém hơn một chút, khi tham gia thi Hội (Xuân vi) đầu bảng nên thể đạt thành tích Tam nguyên cập .
Huệ Vương khi đó vui mừng khôn xiết, chỉ ban thưởng cho cá nhân Trần Du mà còn thăng chức cho cha của .
Ngay cả thư viện Nam Xuyên cũng nhận một khoản bạc lớn để tu bổ học xá...
Hứa Duyệt Khê nghĩ ngợi m.ô.n.g lung một hồi, kiễng chân ngừng đám đông.
Hứa Duyệt Khê năm nay mười hai tuổi , Hứa Không Sơn tiện để cô lên cổ như ngày xưa nữa, chỉ đành nắm c.h.ặ.t t.a.y cô để đám đông xô đẩy lạc mất.
Tại cổng thành, một viên tiểu chữ thỉnh thoảng xướng tên trúng tuyển.
Nhóm của Hứa Duyệt Khê đến muộn nên chỉ thấy phần của danh sách.
Hà Bang thấy tên , lòng tức thì nguội ngắt.
Anh rõ khả năng của đến , ba Hương thí liên tiếp đều tên bảng, e rằng đời thực sự quan Tiến sĩ !
Hà Bang rầu rĩ thôi, nghĩ đến việc nhạc phụ từ kỳ Hương thí đưa cả hai con của về tự tay dạy dỗ, nén nổi một tiếng thở dài thườn thượt.
Thôi , thôi .
Nhạc phụ thực lực thâm hậu nhưng vận khí , còn thì vận khí cũng tạm nhưng chẳng bản lĩnh gì.
Chỉ sợ mài dũa từng năm một, chẳng đến bao giờ mới ngày ngóc đầu lên nổi.
Hà Bang vốn định phất tay áo bỏ , nhưng nghĩ đến việc nhạc phụ vô cùng coi trọng Hứa Vọng Dạ - t.ử ruột và Hứa Không Sơn - nửa đồ của ông, nên nán trong đám đông chờ đợi.
Viên tiểu bắt đầu xướng tên từ đầu.
Khi thấy tên Hứa Không Sơn, Hứa Duyệt Khê lo lắng đến mức bắt đầu bấm ngón tay đếm:
"Đây là cái tên thứ mấy ?"
Hứa Vọng Dạ cũng căng thẳng kém, ghi nhớ từng cái tên một: "Thứ năm!"
Hạng năm kỳ Hương thí Đàm Châu!
Hứa Duyệt Khê chỉ kiễng chân nắm lấy cổ đại ca mà lắc thật mạnh để xem đang mơ .
Hứa Không Sơn chậm rãi thở hắt một . Hai mươi mấy năm đèn sách thời hiện đại, sáu bảy năm khổ học thời cổ đại, niềm vui duy nhất là ăn uống và bán đồ nướng.
Cuối cùng cũng phụ sự nỗ lực của .
mà... hu hu hu, khoa cử cổ đại đúng là khó thật đấy!
Một tiến sĩ văn học như , khổ sáu bảy năm trời mà vẫn giành vị trí Giải nguyên.
Sau Hứa Không Sơn lâu thì đến lượt Hứa Vọng Dạ xướng tên, ngay đó là Lâm Lăng.
Hứa Vọng Dạ và Lâm Lăng vui mừng đến phát , hai ôm đầu nức nở.
Đặc biệt là Hứa Vọng Dạ, sáu bảy năm , từng dám mơ sẽ ngày hôm nay!
Đợi hai cho thỏa, Hứa Duyệt Khê mới mỉm nhắc nhở:
"Còn mau về nhà báo tin mừng cho hai tẩu t.ử, phụ mẫu và hai vị ?"
"Phải , thư báo cho cha ngay!"
Lâm Lăng vui mừng đến phát điên.
Đây chính là kỳ khoa cử đầu tiên khi Tân đế đăng cơ!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ca-nha-ta-deu-la-rac-ruoi-nguoi-bat-ta-dan-ca-thon-di-chay-nan/chuong-487-nhay-xuong-nuoc-cho-ca-an.html.]
Chỉ cần trong kỳ Thu vi, Xuân vi sắp tới xảy sai sót gì lớn, chỉ cần đắc tội với vị quý nhân nào, thì dù điều quan ở nơi xa xôi cũng chẳng , cuối cùng cũng sẽ ngày thăng tiến!
Hứa Không Sơn cũng vô cùng hưng phấn, phất tay áo một cái: "Đi, đến quán ăn tư gia đặt một bàn, hai khi về nhà báo tin xong thì qua đó luôn.
Ta về thư viện Nam Xuyên mời Tề , Hà đại ca, nhớ mời cả Ôn cùng tới nhé, chúng sẽ cùng đến quán ăn tư gia uống một trận thật sảng khoái!
Còn về việc chiêu đãi đồng môn thì gửi mời , chọn lấy một ngày lành bao trọn quán ăn tư gia, nhất định uống say về!"
Hứa Duyệt Khê thấy đại ca và vui mừng đến mất hết lý trí, bèn quên nhắc nhở họ đến nha môn lĩnh bạc thưởng.
Hứa Không Sơn từ xa lướt qua tên vị Giải nguyên .
Thôi xong, quen .
Chắc chắn là của thư viện khác .
Tề với tư cách là Sơn trưởng thư viện Nam Xuyên, chẳng lẽ sẽ tức đến nỗi phồng mang trợn má như con cóc ?
Danh sách Hương thí công bố, bước tiếp theo chính là tiến kinh tham dự kỳ Xuân vi năm .
Xuân vi diễn đầu tháng Hai, trong khi xưởng dệt vẫn còn đang bận rộn sản xuất.
Gia đình Hứa Duyệt Khê nhân lúc Hứa Không Sơn đang bận rộn tiệc tùng với đồng môn và quen bàn bạc một phen, quyết định để Hứa Ngưng Vân và Hứa Duyệt Khê cùng theo đại ca lên phía Bắc tới Kinh thành.
Hứa Trọng và Trình Dao sẽ ở Đàm Châu, bàn giao từng việc một cho những đáng tin cậy, đồng thời chờ đợi tin tức từ Kinh thành.
Dù đại ca bổ nhiệm quan ở ở Kinh thành, cũng cần vất vả.
Giống như Lâm tú tài , bổ nhiệm đến huyện Thiên Quang ở Lĩnh Nam.
Mèo Dịch Truyện
Nơi đó chỉ cách quê nhà huyện Thiên Hải một hai ngày đường.
Từ Đàm Châu tới đó thì quãng đường sẽ ngắn hơn nhiều so với việc từ Kinh thành về.
Hứa Trọng đ.ấ.m đ.ấ.m cái lưng già, trêu chọc : "Không xong , xe ngựa đường xa vất vả thế , chịu nổi nữa."
Trình Dao vỗ ông một phát: "Ông bậy bạ gì đó? Cha năm sáu mươi tuổi mà cũng chẳng thấy cụ than già bao giờ."
Hứa Trọng hì hì : "Nương t.ử, ý của là ở thời cổ đại xe thuyền đều thuận tiện, cũng chẳng thoải mái chút nào.
Bà , Phương Bàn kể rằng cạn thì mã tặc, nước thủy phỉ. Cũng may Tào bang việc khá đắc lực, nộp bạc thì họ nhất định sẽ bảo đảm tính mạng cho vô sự, nếu thì..."
Ngẫm thì đúng là chuyện như .
Trình Dao chuyển sang lo lắng cho sự an nguy của nhóm Hứa Không Sơn khi thuyền lên kinh.
Hứa Duyệt Khê bò bàn, lười biếng : "Sợ gì chứ? Tỷ tỷ cùng chúng mà.
Thủy phỉ mà dám đến, tỷ chỉ cần rắc một nắm t.h.u.ố.c bột là bọn chúng đều rơi xuống nước cho cá ăn hết."
Trình Dao lườm Khê nhi một cái, trong lòng càng thêm sầu não.
Bà tranh thủ tìm Ngưng Vân, dặn dò một cách tỉ mỉ, nghiêm túc: hễ thấy Khê nhi định gây chuyện thì nhất định ngăn con bé .
Không Sơn thì chỉ thích xem náo nhiệt, thế nào cũng sẽ hùa theo Khê nhi; Vọng Dạ quá tin tưởng Khê nhi, chỉ gật đầu theo. Người duy nhất Trình Dao thể trông cậy lúc chỉ Ngưng Vân.
Hứa Ngưng Vân thầm nghĩ nàng cũng chắc quản nổi . Vì chuyện dịch bệnh năm năm , nàng còn nợ Khê nhi một cái nhân tình lớn đây.
khi suy tính kỹ càng, nàng vẫn gật đầu đồng ý.
Nửa tháng , mấy lên kinh ứng thí đều thu dọn xong xuôi.
Hứa Duyệt Khê gì nhiều để dặn dò, nàng chỉ đem xưởng thủy tinh và tiệm sách gửi gắm cho mẫu trông nom, đó thêm hai phong thư gửi cho Thất nhà họ Thích và Kim Kim nhà họ Cao để báo tin sắp kinh thành.
Hứa Không Sơn thì càng gọn nhẹ hơn, đeo lên hòm sách, mang theo hai bộ quần áo, mấy quyển sách và hai chiếc ô giấy dầu là thể lên đường ngay lập tức.
Dù thì giấy tờ tùy , lộ dẫn, bạc liễu cùng các vật phẩm quý giá đều cất trong gian của Khê nhi .
Nhìn sang những khác thì bận rộn hơn nhiều. Hứa Ngưng Vân mất mấy ngày trời mới dỗ dành Hứa Sơ ở Đàm Châu, nhờ Trì Thanh và Trì Nhiên chăm sóc nuôi nấng để chuyên tâm học y.
Lúc chia tay, Hứa Sơ đến mức thở , miệng thì cứ gào lên để Trì Nhiên sư bá nuôi , Trì Nhiên đau lòng c.h.ế.t.
Cũng may Trì Thanh dàn xếp, dắt tay Hứa Sơ về y quán.
Hứa Ngưng Vân cũng hẹn với Hứa Sơ rằng ngay khi đến kinh thành sẽ thư về Đàm Châu để kiểm tra tiến độ học tập của con bé.
Ở một phía khác, Hứa Vọng Dạ vốn đang trong cảnh tân hôn nồng thắm, ở bên La nương t.ử bao lâu chịu cảnh mỗi một nơi, lòng hai đều đắng ngắt.