Cả nhà ta đều là rác rưởi , ngươi bắt ta dẫn cả thôn đi chạy nạn - Chương 481: Vậy thì cứ thi thôi

Cập nhật lúc: 2026-03-12 11:10:36
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6KzdBtFgET

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thư Xuân Vọng xong từng thứ một, đích trao tờ khế nhà ở trong thành Đàm Châu và khế ruộng ở thôn Minh Đàm cho Hứa Ngưng Vân.

 

"Những phần thưởng khác, cần chuyển tới căn đại trạch bốn phía ?"

 

Hứa Ngưng Vân khi tạ ơn Thư Xuân Vọng thì thuận tay đưa khế nhà và khế ruộng cho Hứa Duyệt Khê, hiệu cho cầm lấy bảo quản.

 

Ta mượn lớp áo che chắn để nhét chúng gian, đó hào hứng hỏi thăm Thư Xuân Vọng về phần thưởng của những khác.

 

Như là Thích tướng quân, Tần Thiên hộ, Lục huyện lệnh, An tướng quân...

 

Thái độ của Thư Xuân Vọng cực kỳ , lượt trả lời hết:

 

"Thích tướng quân công dẹp loạn, phong Định Nam Đại tướng quân; Tần Quyết tiếp nhận chức Chỉ huy sứ vệ sở Lĩnh Nam, còn về Lục Phùng, vì lòng dân nên điều tới Quỳnh Châu nhậm chức Quận thủ."

 

Quỳnh Châu đây vốn chức Quận thủ, mà do Chỉ huy sứ vệ sở An Ly kiêm quản.

 

Lục Phùng thăng chức vượt cấp, xét theo một nghĩa nào đó chính là chia sẻ một phần quyền lực từ tay Chỉ huy sứ vệ sở Quỳnh Châu.

 

Đây là một thử thách cực lớn, cũng là một cơ hội hiếm .

 

Hứa Duyệt Khê mà đau cả đầu, lập tức tới căn đại trạch bốn phía ngắm nghía, nên cũng hỏi thêm gì nữa.

 

Thư Xuân Vọng thấy , lẳng lặng nuốt những lời định .

 

Các chuyện trong triều, khi Hứa Không Sơn ứng thí quan thì chẳng liên quan gì tới nhà họ Hứa cả.

 

Cả gia đình vui vẻ tới căn đại trạch bốn sân.

 

Hứa Duyệt Khê đợi khi Thư Xuân Vọng và những ngoài khác rời , liền cất bộ vàng bạc châu báu lụa là ban thưởng gian, lúc mới thực sự yên tâm.

 

Lúc , Hứa Duyệt Khê thấy Mẫu đang dạy dỗ tỷ tỷ, rằng cho dù ban thưởng thì nếu gặp chuyện tương tự như dịch bệnh, Mẫu vẫn sẽ cho phép tỷ tỷ mạo hiểm.

 

Ta bước tới, gật đầu lia lịa tán đồng, đó chuyển chủ đề:

 

"Mẫu , chuyện ai mà chứ? Chúng mau phân chia phòng thôi. Trạch t.ử rộng như , mỗi ngày chẳng cần , chỉ dạo quanh vườn thôi là cũng đủ vận động ."

 

Trình Dao cắt lời, lượt xoa đầu Hứa Không Sơn, Hứa Ngưng Vân và Hứa Duyệt Khê: "Mẫu chỉ mong các con luôn bình an."

 

Hứa Trọng chắp tay lưng, quanh một vòng đại trạch, cảm thán:

 

"Nhớ năm ngoái khi mới xuyên tới đây, cả nhà còn chen chúc trong gian nhà tranh rách nát gió lùa, hiện giờ cuối cùng cũng sống những ngày ."

 

Hứa Duyệt Khê nhỏ: "Cũng chắc ạ. Đàm Châu là lãnh địa của phiên vương, ngộ nhỡ ngày nào đó lão hoàng đế băng hà, chẳng sẽ ..."

 

Hứa Trọng, Trình Dao, Hứa Không Sơn và Hứa Ngưng Vân đồng thời về phía Hứa Duyệt Khê:

 

"Con đừng gở nữa."

 

Hứa Duyệt Khê hùng hồn lý lẽ: "Con đây gọi là ý thức phòng xa! Chuẩn thứ thì bao giờ cũng chẳng sai."

 

Thế nhưng ai ngờ tới, lão hoàng đế kiên cường, cố gồng gánh cơ thể ốm yếu trụ vững thêm năm năm nữa, đó mới trao giang sơn cho kế vị bồi dưỡng suốt năm năm – chính là Ngũ hoàng t.ử tròn mười bảy tuổi.

 

Lại một mùa tháng Chạp đến.

 

Thành Đàm Châu khắp nơi phủ một màu tuyết trắng xóa.

 

Hứa Duyệt Khê mặc bộ y phục mới do chính tay mẫu may cho, khẽ hà nóng lòng bàn tay:

 

"Thành Thành, đầu tuyết nhân con đắp đủ tròn, mũi cũng chẳng đủ cao. Hay là con bếp lấy mấy củ cà rốt, tìm đại ca của , bảo gọt cho cái mũi thật nhé."

 

Hứa Minh Thành năm nay bốn tuổi rưỡi, lạch bạch giẫm lên tuyết chạy tới, lao thẳng lòng Hứa Duyệt Khê:

 

"Cô út, cha con rõ ràng rằng tuyết nhân con đắp là nhất mà."

 

Hứa Duyệt Khê bế cô bé lên đung đưa: "Cha con đương nhiên thế , cha , ông bà, cụ nội cụ ngoại của con ai mà chẳng thương con chứ?

 

Con đắp mấy con lợn rừng thì bọn họ cũng sẽ khen con giỏi thôi. thì khác, theo chủ nghĩa mỹ!"

 

Hứa Minh Thành nghiêng đầu, đang định gì đó thì Hứa Ngưng Vân dẫn theo đồ nhỏ mới nhận, xách tiểu d.ư.ợ.c hòm ngang qua:

 

"Khê nhi, em đừng suốt ngày dắt Thành Thành nghịch tuyết, ngộ nhỡ cả hai cảm lạnh thì ?

 

Nhất là hôm nay là sinh nhật của em, phụ phát thiệp mời từ ba ngày , mời một nhóm quen đến dự tiệc, em là nhân vật chính mà lộ diện thì ."

 

Hứa Duyệt Khê dắt Thành Thành tiến lên phía :

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ca-nha-ta-deu-la-rac-ruoi-nguoi-bat-ta-dan-ca-thon-di-chay-nan/chuong-481-vay-thi-cu-thi-thoi.html.]

 

"A tỷ, em đặc biệt mặc thêm một lớp áo cho Thành Thành , phong hàn .

 

Hay là để Hứa Sơ bắt mạch cho hai chúng em , sẵn tiện em cũng kiểm tra xem Hứa Sơ học y đến ."

 

Hứa Sơ là một cô bé mồ côi đại phu Trì Thanh nhặt về từ vài tháng , năm nay tròn sáu tuổi.

 

Trì đại phu tuổi cao, dạy dỗ học trò ngành y bao năm nay cũng nhận thêm t.ử nữa, nên khi bàn bạc với Hứa Ngưng Vân, ông để cô bé bái môn hạ của nàng.

 

Hứa Minh Thành ngoan ngoãn sà lòng cô Ngưng Vân, nở nụ tươi rói với Hứa Sơ.

 

Nhận ánh mắt khích lệ của sư phụ, Hứa Sơ căng thẳng đưa tay bắt mạch cho hai , đó khẽ :

 

"Không phát sốt ạ."

 

Hứa Duyệt Khê mỉm xoa đầu Hứa Sơ: "Giỏi lắm."

 

Hứa Ngưng Vân tự bắt mạch một nữa, thêm gì, chỉ dặn dò Khê nhi đưa Thành Thành nhà sưởi ấm cùng Hứa Sơ vội vã rời .

 

Con trai mới đầy tháng của Vũ Văn Thao khỏe, đành vứt bỏ mặt mũi, chạy hết từ y quán đến tận nhà để cầu xin Hứa Ngưng Vân tay giúp đỡ.

 

Hứa Ngưng Vân phiền đến mức chịu nổi, đành nhận lời.

 

Hứa Duyệt Khê tiễn hai thầy trò tỷ tỷ rời , dắt Thành Thành phòng thở dài một tiếng:

 

"Haiz, là sinh nhật , mà chẳng ai ở nhà cả."

 

Phụ bận việc của phụ , mẫu bận việc của mẫu , tỷ tỷ bận việc của tỷ tỷ, còn đại ca... thì mải mê sách.

 

Ở thời hiện đại thì còn đỡ, điện thoại, tivi để g.i.ế.c thời gian.

 

ở cổ đại thì khác, nấy, sắp chán đến phát điên .

 

Hứa Minh Thành ôm lấy chân cô út, nũng nịu : "Cô út, vẫn còn con mà, con sẽ ở bên cạnh cô."

 

Hứa Duyệt Khê xổm xuống, thẳng mắt Hứa Minh Thành, véo nhẹ đôi má phúng phính của cô bé:

 

"Huhu, vẫn là Thành Thành nhà nhất, lúc nào cũng nhớ đến cô út."

 

Trẻ con vốn hiếu động, một hồi nô đùa sưởi ấm, hai mí mắt cô bé bắt đầu đ.á.n.h .

 

Hứa Duyệt Khê cõng Thành Thành lên giường, cởi bớt áo ngoài đắp chăn cẩn thận, đó xoay đến bàn , bắt đầu đại nghiệp sáng tác của .

 

.

 

Mấy năm nay Hứa Duyệt Khê rảnh rỗi quá hóa chán nên bắt đầu thoại bản, hiện tại là một tác giả tiếng trong thành Đàm Châu.

 

Mỗi khi nàng thoại bản mới, các nữ quyến chốn khuê các đều tiếc tiền bạc để tìm mua cho bằng .

 

Hứa Duyệt Khê đang tập trung lách thì Hứa Không Sơn nghênh ngang bước phòng, vòng qua bàn liếc một cái:

 

"Chữ của dạo luyện càng ngày càng đấy."

 

Hứa Duyệt Khê nghiêm mặt cất thoại bản : "Đại ca, về giờ ? Chưa đến giờ tan học mà."

 

Hứa Không Sơn nhún vai: "Hôm nay là sinh nhật mười hai tuổi của , xin Tề nghỉ sớm ."

 

Huynh dừng một chút, chút do dự : "Hôm nay Tề thông báo trong học xá rằng tân đế đăng cơ, năm lẽ sẽ mở thêm Ân khoa."

 

Mèo Dịch Truyện

Trong năm năm qua, Hứa Không Sơn thuận lợi vượt qua kỳ thi sát hạch để trở thành Tú tài, duy chỉ kỳ Thu vi là chính thức tham gia.

 

Không vì học vấn của đủ.

 

Mà là vì Tề và Trần Du đều cho rằng, đợi đến khi tân đế đăng cơ mới thi thì tiền đồ sẽ rộng mở hơn.

 

ba bọn Hứa Không Sơn đều còn trẻ, rèn giũa thêm chút nữa sẽ càng vững vàng hơn.

 

Thế nhưng ai ngờ rằng, một rèn giũa khiến Hứa Không Sơn Tú tài suốt ba năm trời.

 

Hứa Không Sơn xoa cằm trầm tư: "Tề năm hai mươi hai tuổi, Lâm Lăng hai mươi lăm, Vọng Dạ hai mươi mốt, chính là lứa tuổi thích hợp nhất để bộc lộ tài năng.

 

Hơn nữa ở kinh thành Trần Du giúp đỡ, Lâm tú tài đang huyện lệnh ở huyện Thiên Quang, bất luận thứ hạng thế nào thì chúng đều chỗ dựa."

 

Hứa Duyệt Khê chạm tay mặt dây chuyền ngọc bình an treo n.g.ự.c: "Vậy thì cứ thi thôi."

 

 

Loading...