Cả nhà ta đều là rác rưởi , ngươi bắt ta dẫn cả thôn đi chạy nạn - Chương 461: Miếng bánh từ trên trời rơi xuống

Cập nhật lúc: 2026-03-12 11:10:11
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AACJDFTmcW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nghĩ thì nghĩ , nào dám huênh hoang với vị Vương gia lẽ từng gặp hoặc từng gặp một câu:

 

"Vương gia, đừng giả bệnh nữa."

 

"Đừng là thành Đàm Châu, cả hoàng triều ai chút đầu óc đều đoán ngài đang giả bệnh, rõ ràng là kinh hầu bệnh!"

 

Ta khẽ sờ lên cổ , thầm nghĩ cái cổ của là bằng xương bằng thịt, chứ đúc từ sắt thép, c.h.é.m thế nào cũng hỏng .

 

Quản gia Vương phủ khi sai sắp xếp xong xuôi, mỉm Đồ Niên, Hứa Ngưng Vân và :

 

"Ba vị, Vương gia thích phiền khi đang chẩn bệnh, mời các vị ngoài nghỉ ngơi chốc lát."

 

Không đợi ba trả lời, ba thị nữ xinh bước tới mặt, cung kính hành lễ:

 

"Các vị đại phu, mời bên ."

 

Ta mang theo đầy bụng nghi hoặc, theo thị nữ cửa.

 

Cho đến khi phát hiện thị nữ dẫn Đồ Niên theo một con đường khác, Hứa Ngưng Vân lập tức nhíu mày, khẽ :

 

"Tỷ tỷ , đại sư của ..."

 

Hai thị nữ xinh dừng bước, cúi đầu khẽ đáp:

 

"Tiểu Hứa đại phu cứ yên tâm."

 

Sau đó, họ tiếp tục dẫn đường về phía .

 

Ta căng thẳng nắm c.h.ặ.t lấy tay áo của tỷ tỷ. Ta từng xem tivi, lướt video, cũng từng tự đến T.ử Cấm Thành.

 

quy củ của Huệ Vương phủ quá nghiêm ngặt. Dọc đường gặp thị nữ, thị vệ tùy tùng, ai nấy đều nghiêng sang một bên, cúi đầu đợi bọn qua.

 

Nói thật lòng, luôn cảm thấy thoải mái, cứ thấy âm u thế nào .

 

May mà và tỷ tỷ tách , cả hai dẫn đến cùng một sảnh hoa.

 

Trong sảnh hoa đang một ông lão trông vẻ quen mắt.

 

Ta định thần kỹ, đây chẳng là Ô quản sự, đồng liêu cũ của Tào lý chính, thỉnh thoảng vẫn đến quán Đông Ly Hạ ăn chực đó ?

 

Thấy quen, mới dám thở phào nhẹ nhõm.

 

Ô quản sự cho thị nữ và tùy tùng lui , đó gật đầu với hai bọn :

 

"Hai vị mau mời ."

 

Đang ở trong Vương phủ, dám lỗ mãng mặt Ô quản sự, bèn học theo tỷ tỷ hành lễ, thẳng vấn đề:

 

"Không Ô quản sự mời chúng đến đây là chuyện gì..."

 

Hứa Ngưng Vân ngăn cản, rõ ràng tỷ cũng cùng ý nghĩ như .

 

Ô quản sự vuốt râu, lo lắng :

 

"Chắc hẳn lúc nãy hai vị cũng thấy , Vương gia lâm trọng bệnh, mà Lĩnh Nam đang loạn lạc. Đàm Châu cách Lĩnh Nam gần như thế, Vương gia thể khoanh tay ?"

 

"Đừng là Vương phi mất ăn mất ngủ, ngay cả chúng cũng mong Vương gia sớm ngày bình phục để Bệ hạ thu phục Lĩnh Nam và Quỳnh Châu."

 

Ta và Hứa Ngưng Vân đưa mắt , lẽ nào thật sự là thời cơ khỏi bệnh đến?

 

Ô quản sự coi như thấy vẻ mặt của hai , khà khà tiếp:

 

"Giang Nam, thậm chí là đại phu trong Huệ Vương phủ vốn thiếu, nhưng đều chữa khỏi bệnh cho Vương gia."

 

"May mắn Vương phi thầy trò các khắp nơi hành y cứu , chùa Độ Viễn cũng , quận thành Lĩnh Nam cũng tới, thậm chí ở thành Đàm Châu cũng tổ chức khám bệnh miễn phí, cứu chữa cho ít bá tánh."

 

"Hơn nữa... các thường việc thiện, nào là nộp công thức b.ún gạo, hào phóng dạy bá tánh dệt áo len, còn bỏ bạc thu mua áo len, thậm chí là..."

 

"Các lẽ , trong xưởng dệt của Trình nương t.ử ít nhân của các tướng sĩ giải ngũ từ Vương phủ."

 

"Vì , Vương phi mới tính toán mời các đến chữa bệnh cho Vương gia."

 

"Chỉ là cơ hội tuy dễ , nhưng nắm bắt thì xem bản lĩnh của ba thầy trò các ."

 

Ta và tỷ tỷ mất một lúc mới xâu chuỗi chuyện: "..."

 

Hóa đó là lý do tại họ mời Diệp đại phu - sơn trưởng y học, mà mời Trì đại phu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ca-nha-ta-deu-la-rac-ruoi-nguoi-bat-ta-dan-ca-thon-di-chay-nan/chuong-461-mieng-banh-tu-tren-troi-roi-xuong.html.]

 

Ý của Ô quản sự rõ ràng là: Bệnh của Vương gia nhất định nhanh ch.óng khỏi. Sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, miếng bánh ngon mang tên "chữa khỏi cho Vương gia" trao cho nhà các .

 

rốt cuộc là vang danh Giang Nam, vinh hoa phú quý trong tầm tay, các đại phu khác nghi ngờ vả mặt, thì xem bản lĩnh của bọn họ .

 

Ta im lặng tỷ tỷ, miếng bánh thơm thì thơm thật, nhưng mà nóng phỏng tay đấy!

 

Hứa Ngưng Vân cúi đầu trầm tư một lát, tỷ bỏ lỡ cơ hội , lòng chút rục rịch.

 

Từ khi xuyên đến đây, tỷ cũng chỉ mới thấy qua y thuật của vài như Lưu đại phu, sư phụ và các sư sư tỷ.

 

Nếu thể nhân cơ hội so tài với các danh y khắp Giang Nam, tinh tiến y thuật... thì dù mắng là hám danh trục lợi, hữu danh vô thực thì ?

 

Chỉ là phía sư phụ và đại sư ...

 

Hứa Ngưng Vân lấy bình tĩnh, chậm rãi nở nụ :

 

"Đa tạ Vương phi coi trọng. Ta và sư phụ, sư nhất định sẽ dốc hết sức để chữa khỏi cho Vương gia."

 

Ô quản sự thấy nàng đồng ý ngay lập tức, hài lòng gật đầu, đầy ẩn ý :

 

"Ba vị đại phu khẩn trương lên, nhất là trong vòng nửa tháng chữa khỏi cho Vương gia, tránh để Vương phi cả ngày ăn ngon ngủ yên, cứ nhắc mãi cái gì mà sữa nọ."

 

Ta: "..."

Mèo Dịch Truyện

 

Thôi xong.

 

Hóa kẻ hôm đó ăn chực sữa và đồ kho của chính là Huệ Vương cai quản Đàm Châu!

 

"Hì hì, Vương phi thích là vinh hạnh của sữa nhà . Hay là một công thức đưa cho Ô quản sự, phiền ngài chuyển cho Vương phi?"

 

Ô quản sự xua tay: "Sao thể chiếm tiện nghi của nhà con như ... Ngày khác sẽ mang hậu lễ đến cửa để đổi lấy công thức."

 

Ô quản sự để câu đó rời . Ta sờ cổ áo, giữa gió lạnh cuối thu mà đổ một tầng mồ hôi lạnh.

 

Hứa Ngưng Vân vỗ lưng trấn an:

 

"Chúng tìm đại sư ."

 

Ô quản sự khi bảo là nhắc chuyện với đại sư . Hứa Ngưng Vân còn trẻ nên can đảm, thời gian để thử sai, chỉ sợ sư phụ và đại sư ...

 

Hai thị nữ dẫn đến chỗ đại sư , ngờ sư phụ ghế uống ừng ực.

 

Đồ Niên đang cầm khăn tay cẩn thận lau mồ hôi cho bà.

 

Hứa Ngưng Vân lược bỏ những lời nên , đem lời của Ô quản sự kể nguyên văn.

 

Trì Thanh: "Hèn chi lúc huyền ti chẩn mạch cho Vương gia, phát hiện mạch tượng..."

 

Vô cùng bình , chẳng gì bất thường.

 

Ta ngoan ngoãn sang một bên uống . Trà của Vương phủ chắc hẳn ngàn vàng khó mua?

 

Vương gia còn ăn chực đồ kho của , uống thêm vài chén của Vương phủ thì ?

 

Trì Thanh, Hứa Ngưng Vân và Đồ Niên ba tụ một chỗ, ríu rít bàn luận đủ thứ chuyện.

 

Trì Thanh xua tay: "Ta già , chịu nổi những lời đồn thổi bàn tán bên ngoài, càng tâm trí đối phó với các đại phu đến gây sự."

 

"Ta , chỉ yên ở y học, ngày nào đó dạy một học trò xuất sắc như Ngưng Vân là mãn nguyện lắm ."

 

Nửa tháng ,

 

Theo một đạo thánh chỉ từ kinh thành truyền đến Đàm Châu, tin tức sức khỏe Huệ Vương bình phục truyền khắp Giang Nam.

 

Bất luận ngoài thăm dò hỏi han thế nào, trong Vương phủ đều giữ kín như bưng:

 

"Cũng nhờ hai vị cao đồ do Trì Thanh đại phu thu nhận chủ động xin lệnh, dành trọn nửa tháng trời, dùng kim châm cứu cho ngâm t.h.u.ố.c tắm, lật tung y thư cổ tịch nghĩ đủ cách chữa trị cho Vương gia."

 

"Hơn nữa Vương gia vị chân long thiên t.ử là Bệ hạ che chở, cùng với lòng dân Đàm Châu hướng về, lúc mới chuyển nguy thành an nha!"

 

Huệ Vương thậm chí còn chủ động bước khỏi Vương phủ mặt đám đông bá tánh, quỳ tiếp thánh chỉ tám trăm dặm khẩn cấp gửi từ kinh thành.

 

Chỉ là khi Huệ Vương hai tay nâng thánh chỉ dậy, hình run rẩy, sắc mặt tái nhợt, cố nén tiếng ho.

 

Dáng vẻ đó rõ ràng là của mới khỏi bệnh nặng.

 

 

Loading...