Cả nhà ta đều là rác rưởi , ngươi bắt ta dẫn cả thôn đi chạy nạn - Chương 458: Cho cá không bằng dạy cách câu cá

Cập nhật lúc: 2026-03-12 11:10:08
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Diệp đại phu suýt chút nữa thì mấy tên đần độn cho tức c.h.ế.t.

 

Tại y học tổ chức khám bệnh từ thiện ở cổng thành lúc ?

 

Chẳng là vì mùa thu đông trời lạnh, dân chúng sơ sẩy là sẽ cảm sốt, mà họ chẳng dư dả bạc để khám bệnh ?

 

Mấy tên ngu xuẩn , kẻ thì chuyên kê những đơn t.h.u.ố.c đắt đỏ, kẻ thì coi thường dân nghèo, đến cả bắt mạch cũng thấy phiền.

 

Kẻ khác còn nực hơn, bản chịu tay chẩn mạch, cứ lưng tiểu Hứa đại phu mà chỉ tay năm ngón, .

 

Bỏ qua chuyện khác , nếu chịu khó bắt mạch kê đơn cho dân chúng để tích lũy kinh nghiệm, suốt ngày chỉ suông giấy, thì ai dám thuê họ?

 

nể mặt tổ phụ từng Ngự y, phụ là chủ tiệm t.h.u.ố.c mà khách khí với họ vài phần.

 

Thì vị quý nhân nào dám đem mạng sống của bản và gia đình giao phó tay những kẻ phế vật ngu ngốc chứ?

 

Nghề đại phu vốn dĩ nhiều quy tắc nghiêm ngặt, cái gì hỏi, cái gì đều nắm rõ.

 

Nếu y thuật đủ giỏi để bảo đảm, thì đừng mong ngự y thầy t.h.u.ố.c riêng trong các nhà quyền quý, e là còn lôi c.h.é.m đầu ngay lập tức!

 

Diệp đại phu nhờ Hạ Xuân bắt mạch , dẫn mấy tên học trò một góc vắng vẻ, mắng cho họ một trận vuốt mặt kịp.

 

Đặc biệt là tên cầm đầu gây chuyện . Việc tổ phụ từng Ngự y là thật, nhưng vì dính líu đến chuyện tư mật chốn cung đình mà suýt chút nữa là giữ cái mạng già.

 

Cũng may y thuật của tổ phụ tệ, Viện phán của Thái y viện đỡ cho, nhờ mới thể bình an cáo lão về quê.

 

Tuy nhiên thể ông rốt cuộc cũng suy sụp, chỉ đành gửi cháu trai đến y khoa, nhờ Diệp đại phu giúp đỡ quản giáo và dạy bảo.

 

Kẻ ngu xuẩn nếu còn cứ mãi nhung nhớ cái danh tiếng 'hiển hách' của gia tộc , e là đến lúc c.h.ế.t thế nào cũng !

 

Cả ba vẫn khá nể phục y thuật của Diệp đại phu, ông mắng cho một trận cũng dám cãi , chỉ rũ rượi cúi đầu.

 

" mà... Diệp đại phu, Hứa Ngưng Vân mới bao nhiêu tuổi chứ? Nàng cho dù xuất sư, e rằng cũng là do Trì đại phu nương tay mà thôi..."

 

Diệp đại phu tức đến mức râu cũng vểnh lên: "Các ngươi Đồ Niên đại phu mà xem, Hạ Xuân và Trì Nhiên, sự khác biệt giữa ba họ chính là ở chỗ xuất sư đấy."

 

"Huống hồ, tuổi nhỏ thì ? Khổng T.ử cũng từng 'Tam nhân hành, tất hữu ngã sư', đợi đến khi nào y thuật của các ngươi cao hơn Tiểu Hứa đại phu hãy đến đây mà giễu cợt tuổi tác của nàng !"

 

Diệp đại phu lạnh mặt, cuối cùng để một câu: "Nếu các ngươi còn ngoan cố chịu sửa đổi, tiếp tục bắt nạt Tiểu Hứa đại phu, thì đừng trách nể mặt của các ngươi!"

 

Diệp đại phu hừng hực giận dữ rời .

 

Buổi nghĩa chẩn ông xin phép quan học, các vị Chủ bạ của quan nha đồng ý mới triển khai.

 

Không thể vì vài kẻ ngu ngốc đầu óc bã đậu mà trì hoãn đại sự nghĩa chẩn .

 

Hứa Duyệt Khê lặng lẽ quan sát bộ quá trình, nàng nheo mắt chằm chằm mấy tên ngốc dám bắt nạt tỷ tỷ , từ trong gian lấy một gói t.h.u.ố.c bột.

 

Nghĩ đến việc bọn họ cũng , chỉ là ngốc, tự cao tự đại và đầu óc chút vấn đề, nên nàng chỉ dùng một nửa gói t.h.u.ố.c.

 

Khoảng nửa canh giờ , ba Diệp đại phu nghiêm giọng cảnh cáo bình tâm trở , ỉu xìu sang bên cạnh hỗ trợ các đại phu khác.

 

Những việc họ thể cũng chỉ là chỉnh lý hồ sơ bệnh án, khử trùng kim châm, chỉ dẫn xem tiệm t.h.u.ố.c nào ở thành Đàm Châu d.ư.ợ.c liệu rẻ nhất...

 

Mèo Dịch Truyện

lúc , cả ba đồng thời ôm bụng, trán lấm tấm mồ hôi lạnh:

 

"Tiên sinh, chúng con... chúng con nhà xí một chuyến, gấp lắm ạ."

 

Chưa đợi Diệp đại phu trả lời, cả ba ôm m.ô.n.g cuống cuồng chạy về phía nhà xí gần nhất.

 

Chuyến kéo dài tới tận hai canh giờ vẫn thấy .

 

Diệp đại phu càng thêm tức giận, bắt mạch xong, việc vặt cũng tìm cớ bỏ chạy, đúng là một lũ vô dụng!

 

Lần về nhất định ông chấn chỉnh phong khí của khoa y, thể để tình trạng tương tự xảy nữa!

 

Hứa Ngưng Vân liếc Trì Nhiên, lúc nãy Trì Nhiên hình như thấy Khê nhi...

 

*

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ca-nha-ta-deu-la-rac-ruoi-nguoi-bat-ta-dan-ca-thon-di-chay-nan/chuong-458-cho-ca-khong-bang-day-cach-cau-ca.html.]

"Đại t.ử, đây là tám cân bông, cô cân thử xem. Con gái khi gả sinh con xong thì chỗ nào cũng thấy lạnh, cô khâu cho nó hai chiếc áo bông nhé."

 

Trình Dao kiểm tra trọng lượng, bảo chữ trong xưởng dệt ghi sổ , đó ngập ngừng :

 

"Hay là một chiếc chăn bông ? Chăn bông năm cân đắp ban đêm sẽ ấm hơn nhiều."

 

Vị thẩm nương lắc đầu nguầy nguậy: "Cô , bà chồng của con gái tham lắm, chỉ sợ chăn bông mang sang, con còn kịp đắp lợi cho mụ già độc ác đó ."

 

"Thà hai bộ áo bông, sẽ mang sang mặt bao nhiêu hàng xóm láng giềng. Áo bông mặc bên ngoài như thế, xem mụ còn dám tham nữa !"

 

Trình Dao ghi yêu cầu của bà, sang tiếp theo đang xếp hàng:

 

"... Trình Tu? Cháu đến đây gì? Mẹ cháu đang việc chỗ , còn sợ mua áo bông chăn lông vũ ?"

 

Trình Tu lắc đầu, nghiêm túc :

 

"Dì Dao, cháu thấy chăn lông vũ ấm nên mua một chiếc, chỉ là tiền công hai tháng nay của đều dùng để mua áo bông hết , dù dì giảm giá cho nữa."

 

"Cha cháu đều chiếm hời của nhà dì, nên mới bảo cháu mang tiền đến mua một chiếc."

 

Giang Ngọc đang ở cửa nghỉ ngơi hóng chuyện: "..."

 

Cái thằng nhóc ngốc nghếch , chẳng dặn là thế ?

 

Trình Dao phì , bảo cân lông vũ mà Trình Tu mang đến, dặn dò ghi chép cẩn thận:

 

"Nhớ lấy nhé."

 

Trình Tu nhận đang ở cửa, liền gật đầu với bà, như xong xuôi .

 

Giang Ngọc: "..."

 

Người xếp hàng phía đẩy Trình Tu , tươi rạng rỡ:

 

"Trình chưởng quỹ, xưởng của cô còn tuyển ? và con gái đều từng ở xưởng dệt của quan nha một thời gian, đều là thợ lành nghề cả."

 

"Nếu cô bằng lòng nhận chúng , chúng cần tiền công, cô cứ lấy áo bông chăn lông vũ trừ ."

 

Mùa đông năm ngoái ít c.h.ế.t cóng.

 

Họ mưu cầu kiếm bao nhiêu bạc, chỉ mong cái mặc ấm cái ăn no, đưa cả nhà vượt qua mùa đông giá rét là đủ .

 

Kẻ mang ý định chỉ một hai .

 

Vị thẩm nương dứt lời, đám đông trong hàng ngũ nhao nhao hưởng ứng.

 

Xưởng của quan nha mở thì thật, mỗi ngày tiền công hơn hai mươi văn, bao hai bữa cơm.

 

đãi ngộ với xưởng dệt của Trình Dao?

 

Chưa đến chuyện khác, chỉ riêng việc trong xưởng mua áo bông, chăn bông, chăn lông vũ với giá gốc thôi cũng đủ khiến bao nhiêu đỏ mắt ghen tị .

 

Một chiếc áo bông của xưởng , nếu đem tiệm Nam Bắc bán, khi tốn mấy trăm đồng tiền cũng mua nổi!

 

Trình Dao nhớ những gì từ chỗ đại tẩu Giang Ngọc, rằng thấy áo bông, áo len, chăn lông vũ khó mua nên nảy ý định cho thuê:

 

"Hiện tại xưởng của chúng tuyển thêm nữa."

 

Lời thốt , đồng thanh thở dài thất vọng.

 

"Tuy nhiên..." Trình Dao mỉm tiếp, "Các vị thể mua len từ xưởng của chúng về để tự đan áo, sẽ chuyên môn dạy các vị cách đan."

 

"Nếu sản phẩm đạt chất lượng, xưởng chúng sẽ bỏ tiền thu mua . Ai khéo tay , những áo mặc mà còn kiếm tiền nhờ việc đan áo nữa đấy."

 

Trong đám đông, những vị đại tỷ, đại nương mới thất vọng tức thì mắt sáng rực lên.

 

Ô quản sự cách đó một quãng, thấy lời của Trình Dao thì nheo mắt :

 

"'Cho con cá bằng dạy cách câu cá', những công xưởng của chúng thật sự thể bì kịp."

 

 

Loading...