Cả nhà ta đều là rác rưởi , ngươi bắt ta dẫn cả thôn đi chạy nạn - Chương 457: Hiệu ứng người nổi tiếng, cũng chỉ đến thế mà thôi
Cập nhật lúc: 2026-03-12 11:10:07
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hôm Hứa Duyệt Khê mời Ô quản sự dùng cơm, đặc biệt mang theo mấy mẫu áo len, áo bông và chăn lông vũ khác .
Trên cũng đang mặc một chiếc áo len chui đầu do đích mẫu đan cho.
Kiểu dáng khác hẳn với y phục đương thời, nhưng bàn bạc kỹ với mẫu Trình Dao, cứ nhất quyết bảo là do hai con tự mày mò nghĩ .
Thấy và mẫu đều mặt, phụ Hứa Trọng cũng đến góp vui. Ông tạm giao việc bếp núc cho Trình Hữu, mặc một chiếc áo len màu xám đậm, xách theo một vò rượu mạnh, hăm hở tiến 'phòng nhã'.
Thực chất đó cũng chỉ là căn phòng thứ ba còn sót trang viên mà thôi.
Ô quản sự bước , ánh mắt dán c.h.ặ.t lên mấy chiếc áo len cả gia đình ba nhà .
Ồ.
Phó Tài và Tào Huấn sai, kiểu dáng quả thực ... độc đáo.
Khi Ô quản sự chạm tay lớp vải áo len, cảm nhận sự mềm mại, thoải mái ấm áp, ông lập tức nuốt ngược lời chê bai định thốt trong.
Ông tiện chằm chằm mẫu và , bèn phụ Hứa Trọng với vẻ đăm chiêu:
"Thứ cho thẳng, mấy món y phục của e là dễ bán .
Đặc biệt là áo len và áo bông , chất liệu hàng thượng hạng, nhưng giá thành chắc chắn thấp.
Con em những nhà quyền quý thiếu đồ giữ ấm, nào là áo lông cừu, lông cáo, lông sói... chất lượng và sự thoải mái hơn xa mấy bộ , họ chắc chịu mua.
giá vốn cao thì giá bán cũng cao, dân thường đành, còn dân nghèo mùa đông chủ yếu chỉ mặc áo giấy thôi, họ càng thể bỏ tiền mua nổi."
Những điều Ô quản sự , sớm bàn bạc kỹ với mẫu từ .
Mẫu Trình Dao trịnh trọng đáp: "Chính vì như lời ngài , nên chúng mới gửi bán cả hai loại y phục và chăn lông vũ tiệm Nam Bắc do ngài quản lý.
Ngài đừng khiêm tốn, Phó chưởng quỹ từng , những món đồ mới lạ và thời thượng nhất trong cả vương triều đều thể tìm thấy ở tiệm Nam Bắc của ngài.
Nếu mấy món đồ bày trong tiệm Nam Bắc thì đó chính là cái mác bảo chứng lớn nhất, những gia đình trung lưu chẳng lẽ bỏ tiền mua về dùng thử ?"
Phụ Hứa Trọng mẫu với vẻ tin nổi: "..."
Mèo Dịch Truyện
Thế đúng lắm thì ?
Nương t.ử của ông từ bao giờ trở nên khéo ăn khéo như ?
Mẫu âm thầm lườm phụ một cái. Trước khi xuyên , chuyện gì mà bà từng trải qua chứ?
Nói vài câu đưa đẩy, nịnh nọt chút đỉnh thì thấm tháp gì, chuyện nhỏ như con thỏ.
Dĩ nhiên, nguyên nhân quan trọng nhất là Ô quản sự vốn Phó Tài giới thiệu, là của Vương phủ.
Mẫu dám để bộc lộ quá nhiều điểm khác thường so với một đứa trẻ bảy tuổi bình thường.
"Còn về những mặt khác... cũng nghĩ kỹ . Chúng sẽ bán len sợi và dạy cách đan cho những dân tiền mua áo may sẵn. Giá len cao, chỉ cần vài cuộn là thể tự đan một chiếc áo .
Ngoài , nhà ai chăn bông chăn lông vũ thì cứ mang tám cân bông hoặc lông vũ tới, chúng giữ ba cân công, phần còn sẽ thành chăn chỉnh cho họ mang về."
Ô quản sự sững sờ, đây là đầu tiên ông thấy một suy tính chu mặt đến .
Ngay cả những nghèo mua nổi đồ may sẵn cũng trong sự tính toán của bà.
Ta thong thả húp sữa đậu nành, âm thầm hiệu bằng mắt cho Phó Tài và Tào lý chính.
Phó Tài hiểu ý, hắng giọng: "... Khụ khụ, Ô thúc, mấy món đồ may sẵn và chăn lông vũ từ cách cắt may đến kiểu dáng đều độc đáo.
Đặt tiệm Nam Bắc cũng gì là hợp lý cả. Vả , chẳng tiệm Nam Bắc vốn chuyên bán những thứ mới lạ, thú vị nhất thiên hạ ?"
Tào lý chính nhận Ô quản sự chút lay động nhưng vẫn chịu gật đầu ngay, chắc hẳn là còn giá một chút.
--Chỉ riêng món mì gạo thôi cũng đủ để Ô quản sự chấp nhận ăn với một Hàn chưởng quỹ xa lạ, huống chi là hai món đồ may sẵn mới mẻ .
Tào lý chính khuyên nhủ thêm nữa, chỉ mỉm :
"Nào nào nào, chúng ăn chuyện, kẻo thức ăn nguội mất.
Trình nương t.ử, hiện tại trong tay bà tổng cộng bao nhiêu bộ đồ may sẵn và chăn lông vũ?"
Thấy Ô quản sự đặt chén rượu xuống sang, mẫu chuyện thành công đến sáu bảy phần:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ca-nha-ta-deu-la-rac-ruoi-nguoi-bat-ta-dan-ca-thon-di-chay-nan/chuong-457-hieu-ung-nguoi-noi-tieng-cung-chi-den-the-ma-thoi.html.]
"Áo len và áo bông mỗi kiểu tám trăm bộ, còn chăn lông vũ thì..."
Ta thừa hiểu Ô quản sự đồng ý hẳn vì lời giúp của Phó Tài và Tào lý chính, cũng chẳng do phụ nấu ăn quá ngon.
Chủ yếu vẫn là vì áo len và áo bông thời từng xuất hiện, vô cùng mới mẻ độc đáo.
Nếu điểm , chuyện tuyệt đối thành.
Ta suốt buổi quá trình phụ , mẫu và Ô quản sự đưa đẩy khách sáo, cuối cùng thành công bán sạch áo len, áo bông và chăn lông vũ của xưởng dệt cho tiệm Nam Bắc trướng Vương phủ.
Kiếm một khoản bạc lớn về tay!
Ta hớn hở đếm bạc suốt hai ngày trời.
Chao ôi, thật là phiền lòng quá mất, bạc tiêu còn hết mà kiếm gấp đôi gấp ba .
Ngày đầu tiên hàng bày bán, cùng mẫu vội vàng thành Đàm Châu xem tình hình.
Cứ ngỡ áo len sẽ bán chậm, chắc phân phối sang các tiệm Nam Bắc khác ở vùng Giang Nam mới hết.
Nào ngờ tầng hai của tiệm Nam Bắc hôm nay mấy nhà quyền quý cùng tới!
Người giàu mà, bạc thì nhiều mà lời thì ít, họ chỉ việc sai quản sự của tiệm gói đồ , trả bạc xong bảo đưa về tận phủ.
Ta âm thầm dò hỏi quản sự của tiệm mới , hóa đại ca đem tặng mấy bộ áo len và áo bông cho mấy vị lão về hưu ở thư viện Nam Xuyên!
Trong đó bao gồm cả sơn trưởng của thư viện Nam Xuyên là Tề Xương.
Qua mùa đông , đến mùa xuân là sẽ diễn kỳ thi lấy bằng Tú tài.
Đâu chỉ thư viện Nam Xuyên, mà học t.ử ở các thư viện khác như tư thục Đoan Hòa cũng đều đang vô cùng căng thẳng.
Lúc , các học t.ử thấy những vị lão từng quan lớn mặc loại y phục kiểu dáng mới lạ , dù là vì mục đích gì thì họ cũng sẵn lòng mua một bộ mặc thử.
Kể cả mặc chẳng thấy tác dụng gì, thì khi bước đường vẫn thể vỗ n.g.ự.c khoe rằng đây là mẫu y hệt như Tề lão đang mặc đấy!
Hiệu ứng nổi tiếng, chẳng qua cũng chỉ đến thế mà thôi.
Ban đầu cũng nảy ý định , nhưng vì lo ảnh hưởng đến thanh danh của đại ca ở thư viện Nam Xuyên nên dám quá trớn.
Chẳng ngờ đại ca vốn trầm mặc nay đột ngột thông suốt như !
Ta và mẫu thể yên tâm .
Mẫu còn vội vã về xưởng dệt ở thôn Bản Lật việc, thấy cổng thành thăm nhị tỷ Ngưng Vân đang khám bệnh từ thiện, bà bèn thả xuống ở đó.
Ta cổng thành bao nhiêu , từ lâu với mấy vị quan sai quen mặt.
Biết tỷ tỷ đang ở phía cổng thành bên , rảo bước tới.
Vẫn còn cách một đoạn khá xa, thấy tiếng đang gây gổ. Chạy đến xem thử, khóe miệng khỏi giật giật.
Một đại phu dáng vạm vỡ đang đập bàn ầm ầm:
"Các ngươi nhầm đấy? Tổ phụ của chính là Ngự y! Ngươi để chữa mà để cho con nhóc chữa ?
Nó mới chỉ là một đứa trẻ mười mấy tuổi đầu, thì hiểu cái gì chứ?"
Người đang bàn khám run cầm cập, nhỏ giọng giải thích:
"... y thuật của tiểu Hứa đại phu ở vùng nổi tiếng là giỏi, bốc t.h.u.ố.c giá cả bình dân.
... tiền trả phí khám bệnh, càng tiền mua nhân sâm mười năm, linh chi hai mươi năm tuyết liên Thiên Sơn ba mươi năm..."
Cái gã tự xưng là cháu của 'Ngự y' định đập bàn tiếp thì Hứa Ngưng Vân lạnh lùng đẩy :
"Ngươi hãy sang chỗ Diệp đại phu mấy việc vặt trong khả năng . Còn mấy các ngươi nữa..."
Nàng đầu mấy tên học trò y học:
"Các ngươi đừng tham gia nghĩa chẩn nữa, kẻo hỏng thanh danh của y học. Tất cả hãy giúp việc cho mấy vị khác !"
Đám học trò đó còn định thêm gì đó thì Diệp đại phu lôi mắng cho một trận tơi bời.