Cả nhà ta đều là rác rưởi , ngươi bắt ta dẫn cả thôn đi chạy nạn - Chương 448: Hắn không tin!

Cập nhật lúc: 2026-03-12 11:09:58
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Việc chiêu mộ nhân thủ giao cho Tào lí chính, những việc khác đều do mẫu cùng tam thẩm và cữu mẫu gánh vác, Hứa Duyệt Khe một nữa rảnh rỗi.

 

Con bé bắt đầu ở trong trang viên nghiên cứu xem nên trồng ớt như thế nào.

 

Hứa Trọng lúc rảnh rỗi liền dạy con bé cách tách hạt ớt, gieo xuống đất cho nảy mầm mới đem trồng , cuối cùng...

 

Hứa Duyệt Khe cảm thấy phiền phức, hơn nữa ớt cũng chỉ bấy nhiêu quả, còn là lấy từ tay tướng lĩnh quân phản loạn.

 

Nếu trồng thành công, chẳng lẽ tìm Bùi T.ử Khâm để đòi thêm nữa ?

 

Ngoài , cũng cần tìm một cái cớ để đưa ớt ngoài một cách quang minh chính đại.

 

Lúc phụ hỏi ớt từ , con bé và tỷ tỷ dám nhắc đến chuyện của Bùi T.ử Khâm, nên tìm một cái cớ khác.

 

Hứa Duyệt Khe nghĩ ngợi một hồi, bèn mang theo bạc đến khu chợ trong thành Tàm Châu, tìm đến một cửa tiệm chuyên bán các loại hạt giống.

 

Trong tiệm loại hạt giống nào cũng , thậm chí còn cả những loại hạt đặc hữu của vùng Tây Vực, Đông Hải, Nam Hải và Bắc Cương.

 

Gã sai vặt trong tiệm thấy con bé chỉ là một đứa trẻ, giống từng ruộng nên lười tiếp đãi, cứ để mặc cho con bé tự tiện lục lọi xem xét.

 

Hứa Duyệt Khe bên trái sờ một vốc hạt giống, bên ngắt một nắm cây non, mua một đống thứ linh tinh lộn xộn.

 

Sau khi mua mấy bao lớn hạt giống đủ loại, con bé thanh toán tiền bảo gã sai vặt mang đến tiệm Hứa Ký Thực Tứ.

 

Hừ hừ.

 

Sau khi ớt mọc lên , cứ là mua đại ở cửa tiệm, trồng xong thấy ăn nên mới đưa chế biến món ăn.

 

Gã sai vặt nhận tiền bạc liền vui vẻ nhận lời.

 

Lúc sắp bước cửa, Hứa Duyệt Khe chú ý thấy cửa tiệm treo một tấm lệnh bài, giống với tấm lệnh bài treo cửa tiệm Nam Bắc đối diện tiệm tạp hóa Hàn thị.

 

Nghĩ thì cũng gì lạ.

 

Có thể mở tiệm bán giống ở thành Tàm Châu , nếu một chỗ dựa vững chắc thì ?

 

Nhắc đến tiệm tạp hóa Hàn thị... Hứa Duyệt Khe vòng một chút, đặc biệt ngang qua cửa tiệm tạp hóa Hàn thị.

 

Không ngờ tiệm tạp hóa Hàn thị đóng cửa !

 

Đến Hứa Ký Thực Tứ hỏi thăm, Hứa Duyệt Khe mới tiệm tạp hóa Hàn thị khi mất Mạc gia chống lưng, chịu nổi đòn đả kích kép từ Phụ Tài và Võ gia.

 

Hơn nữa, Võ Văn Thao việc tuyệt tình, tiên tung tin Hàn chưởng quỹ bội tín nghĩa khi hợp tác với Hứa gia, đó âm thầm lan truyền chuyện Hứa Ký Thực Tứ hắt nước bẩn buộc bán giới hạn khắp thành Tàm Châu.

 

Hàn chưởng quỹ t.ử tế, vốn dĩ ít chưởng quỹ chính trực cắt đứt qua với lão, còn những kẻ cùng một giuộc với lão thì sự đ.á.n.h trả nặng nề của Phụ Tài và Võ gia, cũng dám kết giao với lão nữa.

 

Lại thêm vụ hắt nước bẩn , nhiều bách tính từng chiếu cố Hứa Ký Thực Tứ chủ động chuyển sang mua bán ở các tiệm tạp hóa khác.

 

--Ở thành Tàm Châu, thứ thiếu nhất chính là tiệm tạp hóa.

 

Chưa kể đối diện tiệm tạp hóa Hàn thị chính là tiệm Nam Bắc, nơi đó cũng bán mì gạo, mà giá cả còn rẻ hơn so với tiệm của họ Hàn.

 

Võ Văn Thao hả hê : "Lão Hàn chưởng quỹ cậy tay phương thức mì gạo, đang tính đường bán tiệm tạp hóa để sang quận thành khác từ đầu, nhưng kẹt ở khâu bán tiệm."

 

"Không lão dâng cho Mạc gia hai mỹ nhân ? Hiện tại chuyện Mạc gia cấu kết với quân phản loạn rành rành đó, ngại vì nhiều tầng lo ngại nên Quận thủ tạm thời xử lý Mạc gia."

 

" đại ca phái đến ranh giới giữa Lĩnh Nam và Tàm Châu để tiếp quản công việc của gia chủ Mạc gia. Họ Hàn thời điểm mà còn dính líu đến Mạc gia, rõ ràng là đang tự tìm đường c.h.ế.t."

 

Còn đến nơi khác đông sơn tái khởi ?

 

Nếu để họ Hàn bước chân khỏi thành Tàm Châu , thì coi như Quận thủ và Vương gia thật vô dụng!

 

Hứa Duyệt Khe tỏ thái độ gì, cũng thuận theo đề tài tiếp, con bé ăn hai miếng mì nước lót thắc mắc hỏi:

 

Mèo Dịch Truyện

"Huynh đến Hứa Ký Thực Tứ ?"

 

Nụ của Võ Văn Thao bỗng khựng , ấp úng nửa ngày trời, dám là nhận lời nhờ vả của khác đến đây cầu tình, vắt óc suy nghĩ một lát :

 

"Cái chân nến khiến trúng độc , nhớ là ai tặng , ngươi ?"

 

Hứa Duyệt Khe chỉ cảm thấy thật khó hiểu, Võ Văn Thao trúng độc thì liên quan gì đến con bé? Có cần thiết đích tới cửa để chuyện ?

 

Thừa dịp con bé còn đang ăn mì, Võ Văn Thao thật nhanh: "Cái chân nến đó do vị đường của tặng, mà là... Trần Du ở Sơn Hoa Trai trong thư viện chúng ."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ca-nha-ta-deu-la-rac-ruoi-nguoi-bat-ta-dan-ca-thon-di-chay-nan/chuong-448-han-khong-tin.html.]

Hứa Duyệt Khe còn đang nghĩ xem 'Trần Du' là vị Trần Du nào, thì Hứa Không Sơn đang bưng bát ăn như vũ bão đột nhiên đặt mạnh bát xuống:

 

"Không thể nào!"

 

Võ Văn Thao vẻ mặt ngơ ngác: "Sao thể chứ? Ngươi và Trần Du quen ?"

 

"Cái chân nến đó quả thật là của , chỉ điều tặng , mà là tốn một khoản bạc lớn để mua từ tay ."

 

Hứa Duyệt Khe cũng lạ lùng về phía ca ca .

 

Ở bên cạnh, Lâm Lăng giải thích: "Chúng và Trần Du từng duyên gặp mặt một , ... giống hạng tâm địa xa như ."

 

Võ Văn Thao tặc lưỡi lắc đầu: "Cái thì các ngươi hiểu , tri nhân tri diện bất tri tâm! Biết cố ý lừa gạt các ngươi, chính là sự tin tưởng từ các ngươi."

 

Hứa Không Sơn Hứa Duyệt Khe : "Muội còn nhớ kể với việc nghĩa hiệp ở Nam Sơn thư viện ?"

 

"Người vì mồm miệng độc địa mà đám thư sinh quây đ.á.n.h, chính là Trần Du."

 

Hứa Duyệt Khe đưa một câu hỏi chất vấn tâm hồn: "Là Trần Du miệng độc, là biểu ca Trình Tu miệng độc hơn?"

 

Hứa Không Sơn tiếp xúc với Trình Tu nhiều hơn so với Hứa Duyệt Khe.

 

Hắn suy nghĩ một hồi: "Biểu ca Trình Tu hẳn là miệng độc, chẳng qua là năng việc quá thẳng thắn, tâm tính vẫn ."

 

" Trần Du..."

 

Võ Văn Thao u ám : "Trần Du mà ăn đồ nướng xong l.i.ế.m môi một cái, cũng đủ để tự hạ độc c.h.ế.t chính ."

 

Cả bàn : "..."

 

Cũng cần ví von như .

 

, Hứa Không Sơn vẫn cảm thấy Trần Du tâm địa độc ác đến mức hạ độc Võ Văn Thao.

 

Chủ yếu là vì chuyện hợp lý.

 

Trần Du vô duyên vô cớ hạ độc Võ Văn Thao để gì?

 

Cả hai thù oán, cũng chẳng gì khác, lẽ ghen tị với gia thế của Võ Văn Thao ?

 

Hơn nữa Trần Du ở Sơn Hoa Trai của Nam Sơn thư viện, học thức khá, mắng đều trích dẫn kinh điển, khả năng thi đỗ cử nhân là lớn.

 

Võ Văn Thao thật cũng cảm thấy điểm đúng, nếu sớm bảo đại ca bắt Trần Du về t.r.a t.ấ.n dã man .

 

khi Hứa Không Sơn đề nghị gặp mặt hỏi cho nhẽ, Võ Văn Thao cũng từ chối.

 

Sau khi định xong việc , ánh mắt u uẩn lướt qua từng bàn.

 

Hứa Không Sơn đang uống nước, Hứa Vọng Dã ăn mì lời nào, Lâm Lăng đang đưa tiền đồng cho Hứa Duyệt Khe.

 

Võ Văn Thao nhịn nhịn, cuối cùng vẫn nhịn mà hỏi Hứa Không Sơn:

 

"Chuyện đồ nướng , các ngươi thật sự quyết định ? Không nên như chứ, đồ nướng chẳng là hai các ngươi , nếu thì cứ bàn bạc với đại đường của các ngươi một tiếng là ."

 

"Ngoài chuyện đó , còn ai thể chủ cho các ngươi nữa?"

 

Hắn xoa cằm khổ sở suy nghĩ: "Chẳng lẽ là phụ ngươi? Vậy ngươi một tiếng ?"

 

Hứa Không Sơn sặc nước, Hứa Vọng Dã đặt đũa xuống, Lâm Lăng nhân cơ hội nhét tiền mì tay Hứa Duyệt Khe.

 

Ba đồng thời liếc Võ Văn Thao một cái, đó đồng loạt sang Hứa Duyệt Khe.

 

Võ Văn Thao: "... Các ngươi đang đùa ?"

 

Một đứa trẻ bảy tuổi mà thể chủ cho một đám lớn ?

 

Hắn tin!

 

Trong lúc Võ Văn Thao còn đang kinh ngạc, thì tại nơi cách thành Tàm Châu trăm dặm, Võ Văn Uyên cũng lộ vẻ ngạc nhiên kém.

 

Ông nhảy xuống ngựa, mang vẻ mặt nghiêm trọng hỏi phụ nữ lớn tuổi đối diện, chính là Trì Thanh đại phu:

 

"Ý của bà là, nhiều nữ t.ử xinh cùng lên đường tới Tàm Châu đều mất tích rõ tung tích?"

 

 

Loading...