Cả nhà ta đều là rác rưởi , ngươi bắt ta dẫn cả thôn đi chạy nạn - Chương 430: Báo ân
Cập nhật lúc: 2026-03-12 11:09:39
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50UFGCSuhY
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi từ biệt các vị , Võ Văn Thao ủ rũ tới cửa, đợi thư đồng tiến lên, chủ động giơ tay gõ cửa:
"Tiểu Hứa đại phu ở đây ? Ta việc quan trọng tìm nàng."
Cánh cửa khép hờ, Hứa Duyệt Khe thò đầu : "Tỷ tỷ đang ở đây, ngươi ."
Võ Văn Thao tiến gần một cái, hô, thật nhiều trẻ con!
Kẻ còn đang bập bẹ tập , đứa bốn năm tuổi, bảy tám tuổi, mười tuổi đều đủ.
Hắn nhăn mặt: "Có nơi nào thanh tĩnh một chút , cùng Tiểu Hứa đại phu chuyện riêng."
Hứa Duyệt Khe đang bài tập đến mức ngủ gà ngủ gật, nàng đối mắt với Hứa Ngưng Vân đang bế Trừng Trừng, dặn dò mấy đứa nhỏ nhanh ch.óng bài dẫn Võ Văn Thao sang một gian phòng khác.
Võ Văn Thao chằm chằm đứa bé sơ sinh với ánh mắt trong veo trong lòng Hứa Ngưng Vân, khẽ ho một tiếng bắt đầu chính sự:
"Lần chẳng nàng cứu , còn giúp đại ca một việc lớn ? Hương liệu gửi đến Minh Tam thôn , các hẳn nhận chứ?"
Hứa Duyệt Khe khẽ gật đầu, tên nhóc cũng thật thà đấy.
Đã là lấy mười cân hương liệu, mà Võ gia mỗi loại đều gửi tới hẳn năm mươi cân!
Hứa Duyệt Khe nhịn hỏi: "Hồ tiêu chẳng đắt ? Nhà ngươi đào nhiều như ?"
Võ Văn Thao nhún vai: "Vương... ý là đại ca ăn sang tận Tây Vực, tùy tiện mang mấy cái bát gốm là thể đổi về một đống vàng bạc hương liệu.
Trước đây đại ca lập ít công lao, ban thưởng nhiều.
Huynh dùng đến chỗ hương liệu , giá cả đắt đỏ, nên sai tìm cách trồng mấy chục mẫu trong rừng núi, định bụng bán tới kinh thành để lừa gạt mấy kẻ giàu xổi."
Hứa Duyệt Khe, Hứa Ngưng Vân: "..."
Trừng Trừng vẫn đang bập bẹ, Hứa Duyệt Khe nắn nắn cánh tay nhỏ như ngó sen của con bé:
"Đối với ngươi mà , hương liệu là gì, nhưng đối với chúng , chỗ hương liệu nhà ngươi gửi tới giá trị cả vạn lượng vàng.
Ơn cứu mạng báo đáp xong , ngươi cần thấy bất an nữa."
Thế ?
Chất độc dư thừa trong còn đang chờ Hứa Ngưng Vân tay giải trừ đây!
Võ Văn Thao chắp tay, hành đại lễ với Hứa Ngưng Vân: "Hứa gia đùa , tỷ tỷ nàng tay cứu một mạng, thể dùng chút hương liệu để báo đáp cho ?
Ngoài , vẫn còn tàn độc, đang trông chờ Tiểu Hứa đại phu tay nữa đây."
Hứa Ngưng Vân gạt bàn tay Trừng Trừng đang nắm tóc , thắc mắc hỏi: "Đại ca của ngươi chẳng mời các vị đại phu khác ?"
Võ Văn Thao khi ngoài đại ca dặn dặn nhiều , đối diện với câu hỏi của Hứa Ngưng Vân, thành thật đáp:
"Những đại phu đó đều xem qua , nhưng... y thuật tinh thì cũng là thế lực phía lôi kéo, đại ca yên tâm."
Trước lợi ích, ngay cả em họ gần cũng thể tay hạ độc, ai mà kẻ khác nảy sinh ý đồ .
Hứa Ngưng Vân trầm tư, sang Hứa Duyệt Khe một cái.
Lần sở dĩ thành công ép kịch độc ngoài, thứ nhất là vì y thuật của nàng tinh thông, từng thấy qua ba loại độc ở hậu thế.
Thứ hai, cũng nhờ nước linh tuyền của Khe nhi.
Mèo Dịch Truyện
Bộ kim châm nàng thường dùng để phòng đều ngâm trong nước linh tuyền mỗi đêm.
Hơn nữa khi chữa trị cho Võ Văn Thao, Hứa Ngưng Vân đặc biệt thừa lúc hạ nhân trong phòng chú ý, lấy một giọt linh tuyền cho uống để bảo vệ tâm mạch.
Hiện giờ giúp Võ Văn Thao trừ tận gốc tàn độc, vẫn cần Khe nhi đồng ý cho mượn mấy giọt linh tuyền mới .
Hứa Duyệt Khe khoanh tay n.g.ự.c: "Ngươi , chuyến ngươi mang tạ lễ gì tới?"
Trên tay Võ Văn Thao và hai gã hạ nhân bên cạnh đều cầm theo thứ gì.
Hay là, gửi tặng ngân phiếu? Để trong túi tiền ?
Võ Văn Thao hiểu ý nàng, chỉ : "Đại ca bảo, với y thuật của Tiểu Hứa đại phu, tặng vàng bạc, cửa tiệm điền khiết, sơn khiết thì phần dung tục quá.
nhà nàng... thật lòng nhé, lệnh tôn mở tiệm, nàng và đại ca tỷ tỷ đều đang học, đều tiện cất nhắc.
Ta và đại ca bàn bạc hồi lâu, quyết định tìm cho mẫu nàng một công việc, mời bà đến một tiệm phấn son trướng quản sự."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ca-nha-ta-deu-la-rac-ruoi-nguoi-bat-ta-dan-ca-thon-di-chay-nan/chuong-430-bao-an.html.]
Trong phòng bỗng chốc rơi im lặng.
Nhất thời ai lên tiếng.
Võ Văn Thao trái , chút khó hiểu.
Hắn tuổi tác của hai , lập tức vỡ lẽ: "Các nàng cái thì hiểu chứ gì? Đừng chỉ là một tiệm phấn son, chỉ là một quản sự nhỏ, nhưng lợi lộc bên trong nhiều lắm đấy."
"Người qua đều là quyến thuộc của các quan viên trong thành Tàm Châu, tạo dựng quan hệ , chừng còn thể che chở cho cửa tiệm của các nàng nữa..."
Hứa Duyệt Khe nhấp ngụm nước để lấy bình tĩnh: "Mẫu hiện đang bận, thời gian quản sự tiệm phấn son gì ."
Võ Văn Thao chỉ nghĩ nàng còn nhỏ nên chê bai vị trí quản sự, sang khuyên nhủ Hứa Ngưng Vân:
"Dựa bản lĩnh của đại ca , là thể sắp xếp cho mẫu nàng nha môn việc, nhưng nữ t.ử nha môn yêu cầu cao, chữ nghĩa, tính toán vân vân."
"Hơn nữa quan viên ở nha môn nhiều, lỡ cẩn thận đắc tội với ai đó, đại ca chắc bảo vệ ."
"Tiệm phấn son thì khác, việc ngay trướng đại ca , ai tới đại ca cũng đều che chở hết."
Hứa Ngưng Vân khẽ lắc đầu: "Mẫu thực sự đang bận, dứt . Ngươi xem Hứa Ký Thực Tứ bận rộn đến mức mà mẫu còn qua đây ."
Võ Văn Thao cau mày, nhanh ch.óng nghĩ đến một chuyện khác: "Có là cái quán gọi là nhà hàng riêng gì đó hoãn đến hôm nay mới khai trương ?"
Việc Hứa Trọng mở nhà hàng riêng ở Minh Tam thôn là bí mật gì, tâm chỉ cần tra một chút là ngay.
Nhà hàng đó vốn bảo là năm ngày khi Hứa Ký Thực Tứ khai trương sẽ chiêu đãi quý khách.
Sau đó ai mặt khuyên nhủ, bèn đổi thành ngày hưu mộc, chính là hôm nay khai trương.
Hứa Duyệt Khe lắc đầu: "Nhà hàng riêng đó là việc của phụ , mẫu còn việc quan trọng khác... Ấy, ngươi đừng nhắm mẫu nữa, bà sẽ ."
Võ Văn Thao bắt đầu sầu não.
Hắn và đại ca từng nghĩ đến chuyện nếu gia đình Hứa Ngưng Vân cất nhắc thì cất nhắc hoặc bằng hữu của họ cũng xong.
tìm tới tìm lui nửa ngày trời, cũng chỉ tìm một vị tú tài đang việc ở nha môn tên là Lâm Luật.
Mà vị còn là của đường Hứa Ngưng Vân nữa chứ.
Mối quan hệ thực sự là cách quá xa .
Hứa Duyệt Khe ngẫm nghĩ một lát: "Hay là thế , ngươi về bàn bạc với đại ca ngươi một phen."
"Tỷ tỷ tay giúp ngươi trừ tàn độc, ơn , ngươi cần báo đáp lên gia đình chúng ."
Võ Văn Thao còn định mở miệng, liền Hứa Duyệt Khe cùng Hứa Ngưng Vân đối mắt , :
"Làm phiền đại ca ngươi tìm cho những nạn dân ở trong và ngoài thành Tàm Châu một công việc để kiếm miếng ăn, cần giúp từng một, cứ tận lực là ."
Chữa trị cho Võ Văn Thao dùng đến linh tuyền, mà linh tuyền vốn dĩ là do công đức hóa thành.
Công đức từ mà ?
Chẳng chính là từ hàng vạn bách tính Lĩnh Nam ?
Võ Văn Thao ngẩn tại chỗ, một lúc , mới nặng nề gật đầu:
"Ta sẽ về nhà bàn bạc với đại ca."
Võ Văn Thao kìm nén một bụng đầy tâm sự, tiện mặt hai chị em nhà họ Hứa và một đứa bé sơ sinh, đành hẹn ngày với Hứa Ngưng Vân nặng nề rời .
Sau khi khuất, Hứa Duyệt Khe nhướn mày với tỷ tỷ:
"Hắn nhất định thấy đầu óc vấn đề... mà ai bảo lo báo ơn cho hẳn hoi, cứ nhất quyết đòi tìm việc cho mẫu gì."
Hứa Ngưng Vân đáp lời, nghiêm mặt : "Mau về phòng bài tập , kẻo ngày mai phạt chép phạt đấy."
"... Vâng ạ."
Cùng lúc đó, một thiếu niên mười sáu mười bảy tuổi khi xếp hàng đăng ký xong, dắt ngựa sải bước thành Tàm Châu.
Dung mạo tuấn tú, khí thế bừng bừng, đôi mắt đào hoa thứ gì cũng đầy vẻ hứng thú.
Phía là mười mấy tên tùy tùng theo.
Nếu Hứa Trọng mặt ở đây, chắc chắn sẽ nhận một trong tùy tùng đó, chính là Trần An – đồ đang ở xa tận chùa Độ Viễn.