Cả nhà ta đều là rác rưởi , ngươi bắt ta dẫn cả thôn đi chạy nạn - Chương 42: Chẳng có đạo lý gì cả!
Cập nhật lúc: 2026-03-12 11:01:41
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mỹ phụ nhân sạp ném vòng mấy cái, xuống giúp con trai xắn tay áo:
"Nương thấy chiếc quạt tròn bằng tre trông cũng khéo léo đấy, Thông nhi ném cho nương một cái ?"
"Vâng!" Tiểu công t.ử hớn hở sai tiểu sai vặt lấy bạc đổi vòng trúc, nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m nhỏ thề ném trúng chiếc quạt tre cho mẫu !
Hứa Duyệt Khê vị trí của chiếc quạt tre, nó ở tận hàng thứ ba từ đếm lên.
Vị phu nhân hẳn là lo lắng con trai 'gian lận' mới mộc điêu thích, trong lòng sẽ vui, nên mới chủ động đòi một món đồ độ khó cao một chút để đứa trẻ thêm cảm giác thỏa mãn.
Trăng lên cao, ánh đèn hội chùa càng thêm rực rỡ.
Hứa Trọng thấy sạp ngày càng ít, nhân lúc bánh chín liền khẽ :
"Nương t.ử, nàng nghỉ ngơi một lát , phần còn cứ để lo là .
Nàng gọi Không Sơn đây, bảo nó bắt đầu dọn dẹp đồ đạc dần ."
Trình Dao bánh suốt mấy ngày qua, đầu óc cũng mụ mị cả . Bà ngẩng đầu đếm , định thêm lúc nữa nhưng đầu thấy sạp ném vòng chẳng những giảm mà còn tăng thêm.
Mèo Dịch Truyện
Bà xoay xoay cổ, đặt dụng cụ xuống: "Được , ông cứ , để sang chỗ Khê nhi xem ."
Đừng Khê nhi nhỏ tuổi nhất trong mấy đứa trẻ, nhưng cái tâm nhãn của nó là nhiều nhất. Không Sơn và Ngưng Vân cứ nuông chiều nó, cả cái sạp ném vòng cứ như giang sơn riêng của nó .
Trình Dao mải lo chuyện sạp bánh xèo áp chảo, luôn lo lắng Khê nhi nảy ý tưởng gì quá đà mà chẳng ai quản nổi nó.
Lúc hội chùa sắp vãn mà sạp ném vòng vẫn đông như thế, rõ ràng là bình thường.
Trình Dao mang theo đầy bụng lo lắng tới xem, đúng lúc thấy một chiếc quạt tròn bằng tre do bà vòng trúc ném trúng, ngay đó là tiếng reo hò vang lên.
"Nương, xem kìa, con ném trúng quạt cho !"
"Thông nhi thật giỏi, để nương xem chiếc quạt nào. Chà, ý tưởng thật khéo, tay nghề cũng tinh tế lắm, nương thích."
Trình Dao thở phào nhẹ nhõm, gọi Hứa Không Sơn đang khắc mộc điêu dọn dẹp đồ đạc, còn thì nguyên tại chỗ quan sát một lát.
Bà thấy một vị tiểu công t.ử mặc cẩm y ôm ba món mộc điêu hớn hở rời , còn một ăn mặc như nha thì âm thầm kéo Khê nhi một góc.
Trình Dao cúi nhặt từng chiếc vòng trúc rơi đất để sang một bên.
Chẳng bao lâu , những xem náo nhiệt sạp ném vòng cũng dần tản .
Hứa Duyệt Khê thêm một khoản tiền thưởng, hì hì nhào lòng Trình Dao:
"Mẫu , hôm nay chúng kiếm lớn ."
Trình Dao cũng để bụng lắm, sạp ném vòng, bà con gái chủ kiến nên dặn dò gì thêm.
Mãi đến khi về đến nhà, Hứa Duyệt Khê từ trong hai túi tiền đổ tám lượng bạc vụn.
Hứa Trọng mệt đến mức lộn cả mắt, nhưng thấy đống bạc trắng lấp lánh, cả lập tức tỉnh táo hẳn:
"Tám lượng? Ở thế? Chuyện ... chuyện ..."
là chẳng đạo lý gì cả!
Ông ngày ngày bày sạp, từ lúc trời sáng đến tận đêm khuya, bánh xèo nhiều đếm xuể, mà hội chùa qua một nửa, bạc kiếm còn chẳng bằng một ngày của Hứa Duyệt Khê!
Ông đống bạc đến ngây , hì hục nửa ngày mới rặn một câu:
"Quả nhiên vẫn là tiền của giàu dễ kiếm nhất!"
Trình Dao, Hứa Không Sơn và Hứa Ngưng Vân đều vô cùng tán đồng.
Sau khi khen ngợi Hứa Duyệt Khê hết lời, cả nhà vẫn duy trì thói quen trò chuyện một lát khi ngủ.
Hứa Duyệt Khê ngáp một cái: "Trong tám lượng bạc , một nửa đem trả nợ, nửa còn cứ cất , đợi khi hội chùa kết thúc xem nên dùng việc gì."
Việc kiếm ăn mắt, việc trả nợ, cả việc tích trữ hàng hóa chạy nạn hai năm , việc nào cũng cần đến bạc.
Không thể lơ là .
Trình Dao cuộn tròn , cảm thấy cả cơ thể đều cứng đờ:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ca-nha-ta-deu-la-rac-ruoi-nguoi-bat-ta-dan-ca-thon-di-chay-nan/chuong-42-chang-co-dao-ly-gi-ca.html.]
"Bạc là con kiếm , tùy con quyết định."
Hứa Không Sơn thu trong góc, trần nhà ngẩn ngơ:
"Hôm nay tổng cộng bán bốn cái mộc điêu, một chiếc quạt tre và... đồ gỗ của Lý thợ mộc tích trữ bán hết từ hai ngày . Vợ ông và Trần quả phụ hợp tác bán trứng gà trứng vịt gì đó, sáng mai con sẽ qua nhà Lý thợ mộc một chuyến để đặt thêm mộc điêu...
Phụ , mẫu , hai xem nên sửa nhà ? Gần đây trời lạnh hơn , sáng tối đều gió, con thấy cái nhà tranh rách nát chẳng trụ bao lâu nữa ."
Anh thật sự sắp chịu nổi .
Một cái nhà tranh bé tí xíu mà nhồi nhét năm con , ngoại trừ Hứa Duyệt Khê thì ai cũng co chân co tay mà ngủ.
Cứ thế lâu dần, ngợm cứng ngắc hết cả.
Nhắc đến chuyện , Hứa Duyệt Khê lập tức hào hứng: "Đại ca đúng đấy ạ, ban ngày thì , nhưng buổi tối mệt mỏi cả ngày về đến nhà mà chỗ ngủ tệ thế thì ai mà chịu cho thấu."
Trình Dao ngửi mùi ẩm mốc mà ngay cả mùi thảo d.ư.ợ.c cũng át nổi:
"Trả nợ ... Không ở chỗ hơn, nhưng trong lòng cứ thấy lo lắng..."
Hai năm nữa là chạy nạn , sửa nhà thì ở bao lâu chứ?
Đến lúc đó chẳng bạc sẽ đổ sông đổ biển ?
Trong bóng tối, Hứa Ngưng Vân trầm giọng lên tiếng: "Mọi quên , nợ ở thôn Sơn Bắc vẫn còn thiếu mấy lượng, còn nợ ở thôn Sơn Nam và trấn Lâm Hải nữa, cộng chỉ vài lượng bạc ."
Vẻ mặt cả ba tức khắc xị xuống, nhịn mà lôi gia đình Hứa Trọng mắng nhiếc một trận.
Mới mắng vài câu, Hứa Duyệt Khê khẽ thở dài:
"Thôi bỏ , dùng hơn hai mươi lượng bạc để đổi lấy năm mạng , tính là chúng lời to ."
Trình Dao nhắm mắt , nỡ đối diện với thực tại thê t.h.ả.m nữa: "Không chuyện nữa, ngủ sớm , ngày mai còn dậy sớm đấy."
Cơ thể Hứa Duyệt Khê vốn rệu rã, nhưng vì phấn khích khi kiếm món tiền lớn nên nhất thời cô bé ngủ ngay .
Chợt nhớ nãy giờ thấy tiếng của phụ , Hứa Duyệt Khê chống tay dậy sang. Xung quanh tối đen như mực, thấy rõ , nhưng từ chỗ Hứa Trọng phát từng hồi tiếng ngáy vang dội.
Lượng đổ về hội chùa đạt đến đỉnh điểm đúng ngày Tết Trung thu.
Cả nhà họ Hứa bận rộn đến mức thời gian để uống một ngụm nước.
Như khi, buổi trưa lúc sạp ném vòng vắng khách, Hứa Duyệt Khê thể cùng hai chị phiên chợp mắt một lát.
hôm nay thì đừng hòng, ngay cả chú lợn rừng nhỏ cũng "trực chiến" cả ngày, nó cứ nhảy nhót ngừng vì sợ ném vòng trúng bắt mất.
Gia đình Hứa Đại cũng tranh thủ lúc rảnh rỗi để dạo hội chùa, sẵn tiện ghé qua xem sạp hàng của nhà Hứa Trọng.
Tôn Hòa cãi với Hứa Đại mấy ngày liền, sự khuyên ngăn của bốn đàn ông trong nhà, bà mới đành nén ý định cưỡng ép gọi Hứa Vọng Dã về.
Bà đời nào tin nhà Hứa Trọng cải tà quy chính - chẳng lẽ Hứa Trọng đến cửa nhà bà dập đầu cầu xin cứu giúp, hứa hẹn sẽ chuyện xằng bậy nữa, thề thốt sẽ trả tiền là ít ?
nào ?
Tôn Hòa rõ con trai là Hứa Vọng Dã Hứa Duyệt Khê dùng chuyện học để lừa gạt. Nhà Hứa Trọng ai nấy đều là hạng cực phẩm gian xảo, còn gánh một đống nợ lưng, lấy bản lĩnh mà cho nó học tư thục?
Lần bà đến hội chùa là để tận mắt chứng thực xem nhà Hứa Trọng đúng là giống như lời con trai : cải tà quy chính, còn loạn, mà chuyên tâm bày sạp kiếm tiền trả nợ !
Chỉ cần bà thấy nhà Hứa Trọng bắt nạt Vọng Dã, coi nó như trâu ngựa sai bảo giống như , thì dù Hứa Đại Hứa lão hán nghĩ gì nữa, bà nhất định sẽ lôi cổ con trai ngay lập tức!
Hứa lão hán tâm tư của con dâu cả, nhưng thật, sự nghi ngờ của Tôn Hòa cũng là vô lý.
Ở thôn Sơn Bắc , đến con ch.ó cũng chẳng tin nhà Hứa Trọng hối .
Vọng Dã năng chắc chắn, mỗi ngày còn mang về nhà hai mươi lăm văn tiền, tuy mệt nhưng ánh mắt sáng, trông vô cùng động lực.
Hứa lão hán suy tính , cuối cùng cũng ngầm đồng ý cho Hứa Vọng Dã mỗi ngày, bản ông còn cùng Hứa Đại đến trấn Lâm Hải một chuyến để mua nguyên liệu cho Hứa Trọng.
Hôm nay họ nhân dịp Trung thu mà tới, cũng là kiểm chứng xem lời Hứa Vọng Dã thật .
cả nhà Hứa Đại và Hứa lão hán đều ngờ tới, mới đến nơi là rời nữa.