Cả nhà ta đều là rác rưởi , ngươi bắt ta dẫn cả thôn đi chạy nạn - Chương 409: Danh ngạch
Cập nhật lúc: 2026-03-12 11:09:14
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Một lát , Hứa Duyệt Khe buồn bã dừng tay, cô chằm chằm Hứa Vọng Dã:
"Vọng Dã đường ca, học ai thế, tinh ranh thật đấy."
Từ lúc ăn mì lạnh, Hứa Vọng Dã chủ động nhận việc thanh toán, thực chất là dùng bạc của chính để trả tiền.
Đợi đến khi Hứa Duyệt Khe nhận thì Hứa Vọng Dã kiên quyết nhét bạc cho cô.
Số bạc Hứa Vọng Dã dùng là tiền thưởng từ quan phủ khi còn ở quận thành Lĩnh Nam, chỉ giữ nửa lạng bạc, còn đều đưa cho cha .
Hứa Duyệt Khe nhận, Hứa Vọng Dã cứ thế nhét .
Hai giằng co một hồi lâu, Hứa Không Sơn bên cạnh hùa theo xem náo nhiệt.
Dưới sự nhắc nhở của tỷ tỷ, Hứa Duyệt Khe cuối cùng cũng nhận lấy bạc.
Ôi.
Trong gian của cô tận hai rương thỏi bạc lớn, chẳng lo tiêu hết.
Chỉ là tỷ tỷ đúng, nên tăng thêm gánh nặng tâm lý cho khác.
Hứa Vọng Dã , lặng lẽ cô: "Muội xem?"
Còn thể học ai nữa?
Hứa Duyệt Khe chịu thừa nhận việc đường ca trở nên tinh ranh liên quan đến , liền đổ hết lên đầu đại ca, đau khổ :
"Đại ca, thể như ? Chẳng dạy cho Vọng Dã đường ca điều gì cả, xem dạy hư kìa."
Hứa Không Sơn bỗng dưng đổ oan, thấy khá cạn lời, đang định cãi thì Hứa Văn Phong khẽ ho một tiếng ngắt lời:
"Khụ, và nhị thúc xem qua ba con phố chính và mấy con phố lân cận, nhắm ba cửa tiệm, tính tiệm bánh bao .
Chúng báo quan đăng ký , mời một nha nhân qua xem nhé?"
Mọi đều ý kiến gì.
Đại Xuyên, Đại Hải và Mộng Chương đầu tiên ăn uống thỏa thích, lúc ở thôn Sơn Bắc bao giờ ăn nhiều đồ ngon thế .
Ba đứa trẻ lập tức quên sạch chuyện học hành, vui vẻ nắm tay đợi ở một quán bên cạnh.
Tôn Hòa thuận tay bế lấy Trừng Trừng:
"Trịnh Tụ, con ăn chút điểm tâm , nãy giờ đường cứ bế Trừng Trừng mãi buông tay, chẳng lúc nào mà ăn đồ cả."
Khụ.
Nói thì ngại, Tôn Hòa phía cũng ăn ké chút ít.
May mà Vọng Dã tâm, nếu khi về trang viên, lão đại nhà họ Hứa chắc chắn sẽ tức giận.
-- Không vì khách sáo , mà là nhà ai cũng chẳng dễ dàng gì, em ruột thịt cũng cần phân minh rõ ràng.
Hứa Trọng dẫn Hứa Văn Phong đến quan phủ đăng ký và mời nha nhân, Trịnh Tụ Hứa Duyệt Khe đang gọi nước và điểm tâm, mím môi gật đầu.
Đây là đầu tiên cô gặp nhiều như , chỉ khi đích bế Trừng Trừng thì cô mới thấy an tâm.
Hứa Duyệt Khe hỏi qua mấy nhưng câu trả lời nhận đều khá hời hợt, cô liền tùy ý gọi hai ấm thô và một đĩa điểm tâm, đó nhanh tay lẹ mắt tranh trả tiền .
Lúc các học t.ử về thư viện và học đường lên lớp hết , phố còn nhiều , trong quán cũng thưa thớt.
Khi chủ quán mang nước điểm tâm lên, lướt qua hai bàn khách, tỏ tự nhiên:
"Mọi mới đến Tàm Châu lâu đúng ? Đã dạo khắp thành ? Không khoác chứ, chân núi Nam Sơn là một nơi cực kỳ ở thành Tàm Châu, đồ ăn nhiều mà thư sinh cũng đông."
Hứa Không Sơn thừa nhận cũng phủ nhận: "Chuyện ông cũng ?"
Chủ quán hì hì: "Mọi bây giờ cứ một vòng các cửa tiệm phố là thấy ngay.
Mèo Dịch Truyện
Hiện tại ở thành Tàm Châu, trẻ nhỏ mười lăm tuổi đều học đường sách .
Những còn rảnh rỗi dạo phố phần lớn là từ nơi khác đến, định cư tại Tàm Châu nên xem xét xung quanh mà."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ca-nha-ta-deu-la-rac-ruoi-nguoi-bat-ta-dan-ca-thon-di-chay-nan/chuong-409-danh-ngach.html.]
Chủ quán xong việc, đ.ấ.m đ.ấ.m cái lưng già, tìm một chiếc bàn gần đó xuống:
"Cháu trai cũng đang học ở học đường đấy, hằng ngày giờ Mão học, trưa về ăn cơm trường, tối đến giờ Dậu mới tan học về nhà..."
Sáu đứa trẻ mười lăm tuổi cùng bàn đồng loạt im lặng.
Có nghĩa là, sáu giờ sáng bò dậy học, sáu giờ tối mới về nhà.
Đại Xuyên, Đại Hải chẳng còn hứng thú ăn điểm tâm nữa, nhăn nhó mặt mày, chỉ cảm thấy trong miệng đắng ngắt.
Chủ quán còn lẩm bẩm: "Vất vả thì vất vả thật, nhưng so với ở thư viện thì vẫn còn nhẹ nhàng chán..."
Nói đến đây, chủ quán sực tỉnh, nhận nhiều, vội dậy xin :
"Ngày nào cũng mấy tay thư sinh lải nhải nên cũng lây cái tính nhiều, các vị khách quan đừng chấp nhặt nhé."
Chủ quán , Hứa Không Sơn Ngưng Vân, Duyệt Khe, Đại Xuyên, Đại Hải và Mộng Chương đang đồng loạt chống cằm ngẩn ngơ, liền nở một nụ hả hê:
"Đọc sách , sách , sách dậy sớm."
Đừng Ngưng Vân và Khe nhi tính tình kiên định, gặp chuyện gì cũng nản lòng, chứ hồi nhỏ học, là dậy sớm gọi từng một đấy.
Đặc biệt là Khe nhi, thỉnh thoảng còn cõng đến trường, đưa con bé tận lớp mới khối cấp ba cùng trường của .
Hứa Duyệt Khe bắt đầu "tương ái tương sát" với đại ca: "Đại ca, các còn vất vả hơn nhiều, chẳng là dậy từ năm giờ sáng, chín giờ tối mới về ?"
Vẻ mặt Hứa Không Sơn vẫn bình tĩnh, chẳng kỳ thi đại học, thi cao học, thi tiến sĩ của đều trải qua lịch trình như thế ?
Thậm chí chín giờ tối về nhà, ăn vội bát cơm xong vẫn tiếp tục học.
Hứa Vọng Dã vô thức xoa tay, hỏi xem để thư viện.
Lúc , Hứa Trọng và Hứa Văn Phong dẫn theo hai bước quán .
Mọi kỹ, một trong đó ai khác chính là Lâm Lăng!
Hứa Trọng đến mức khô cả cổ, rót một bát thô uống cạn giới thiệu hai theo cho cả nhà:
"Vị là nha nhân của quan phủ, Lý Hiểu, cô sẽ dẫn chúng xem một vòng các cửa tiệm đang ý định cho thuê ở chân núi Nam Sơn."
"Người còn thì cần giới thiệu nữa nhỉ, quen cũ, Lâm Lăng."
Nha nhân Lý Hiểu khách sáo: "Dưới chân núi Nam Sơn ba con phố chính, tổng cộng bảy cửa tiệm đang cho thuê, trong đó ba tiệm bán đứt."
"Cửa tiệm ở phố chính giá đắt hơn, ở ngoài phố thì rẻ hơn chút, là để dẫn xem mấy tiệm ở phố chính nhé?"
Lâm Lăng thôi.
Hứa Vọng Dã chú ý thấy, khẽ : "Cũng mấy ngày gặp Lâm ca, là và Không Sơn ca ở quán hàn huyên với Lâm ca nhé."
Hứa Không Sơn khựng , nhớ quả thực chuyện cần tìm Lâm Lăng, vả chuyện xem cửa tiệm cũng chẳng rành, giúp gì nhiều.
"Vâng, phụ , mẫu , hai cứ dẫn cùng Lý nha nhân xem cửa tiệm ."
"Lúc sắp đóng cổng thành chúng sẽ hội quân ở cổng thành, thấy thế nào ạ?"
Hứa Trọng thấy Hứa Văn Phong vẻ nôn nóng nên phản đối, dặn dò Hứa Không Sơn trả tiền xong liền dẫn rời .
Nha nhân Lý Hiểu phía , ngoảnh đầu thấy một đoàn đông đúc theo, đặc biệt là trẻ con nhiều, kết hợp với yêu cầu mà hai Hứa Trọng đưa , cô nhanh ch.óng sàng lọc một cửa tiệm phù hợp nhất.
Trong quán ,
Lâm Lăng kể sơ qua tình cảnh khi thành Tàm Châu, cũng như nãy tình cờ gặp hai Hứa Trọng như thế nào, nhấp một ngụm :
" đang tính lúc nào rảnh sẽ tìm và Vọng Dã đây. Cha và Ôn tú tài dốc hết sức lực và quan hệ mới tranh thủ hai suất tư thục Đoan Hòa đấy."
Anh chút áy náy : "Không cha xin thêm suất, chỉ là tư thục Đoan Hòa ở thành Tàm Châu tiếng, một suất học ba vị tú tài cùng tiến cử mới ."
"Cha và Ôn tú tài tìm khắp các bạn học năm xưa, gom góp mãi cũng chỉ năm ."
"May mà hôm nay nhận tin, một vị tú tài bán suất tiến cử tư thục Đoan Hòa, hai mươi lạng bạc là xong, mấy nhà chúng góp chắc vấn đề gì lớn."
"Hai thương lượng một chút , ai sẽ cùng tư thục Đoan Hòa?"