Cả nhà ta đều là rác rưởi , ngươi bắt ta dẫn cả thôn đi chạy nạn - Chương 396: Ăn của người, ngại với người
Cập nhật lúc: 2026-03-12 11:09:01
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ôn Bác Văn chạy tới ngay khi Hứa Duyệt Khê và Hứa Không Sơn bắt đầu cuộc thảo luận sôi nổi:
"Dò la tin tức ! Nhà của các cháu, nhà Hứa Triều Tình, còn cả những khác nữa!"
Hai tinh thần phấn chấn, mời Ôn Bác Văn trong trang viên, bưng nước lọc và đồ ăn lên, gọi cùng .
Ôn Bác Văn cũng khách sáo với họ, uống hết một bát nước xong liền chọn những quan trọng để :
"Hứa Triều Tình và gia đình Lữ Kinh phân đến làng Văn Lộc, cách thành Đàm Châu hai dặm.
Theo lời Tào lý chính, ngôi làng đó cách thành Đàm Châu tới mười dặm, tính là xa, hơn nữa trong làng đều hiền lành, dễ chung sống."
Tôn Hòa và Hứa Lão Đại thở phào nhẹ nhõm, sự lo lắng và nôn nóng trong mắt giảm bớt thấy rõ.
Những khác trong Hứa gia cũng trút bỏ gánh nặng trong lòng.
Ôn Bác Văn quan sát phản ứng của họ một lát tiếp tục:
"Hai Lý thợ mộc và cả nhà lão Lưu cũng phân đến ngôi làng . Đều là quen cả, chắc chắn sẽ đùm bọc lẫn , cứ yên tâm."
"Còn về nhà họ Trình, nhà họ Tôn và nhà họ Mạnh, lượt ở làng Bản Lật, làng Sa Điền và làng Phong Thu, cách tới thành Đàm Châu cũng quá xa, tầm mười dặm đường.
Mẹ con góa phụ họ Trần, nhà Vương Thuyên T.ử và nhà họ Trình ở cùng một làng... Còn hai vị lý chính và nhà Hà Tri Vấn thì phân đến một ngôi làng xa hơn một chút.
Ngôi làng đó dường như lý chính, nên họ đặc biệt phân nhà họ Triệu và nhà họ Trịnh tới đó để cùng quản lý làng. Còn Điền Đại Ngưu thì..."
Khi Tôn Hòa, Trình Dao và Mạnh Thiến mới thả lỏng thì Ôn Bác Văn ngập ngừng một chút:
"Nhà Điền Đại Ngưu phân ở ngay sát vách ngôi làng của hai vị lý chính , nơi đó yên cho lắm, Từ Lại Tử, Phùng Thuyền... chậc, ai đặt tên cho hai gã đó mà chẳng cả.
Khụ khụ, Phùng Thuyền và đám đàn em của cũng phân đến ngôi làng đó..."
Ôn Bác Văn sơ qua tình hình, cuối cùng quên cảm thán: "Vị Tào lý chính quen thật rộng, hầu như làng nào ông cũng quen, hỏi một câu là cái gì cũng hết."
Hứa lão hán mặt cả nhà cảm ơn Ôn Bác Văn, đó tò mò hỏi xem ông dự định gì.
Ôn Bác Văn lão đang hỏi về tiền đồ tương lai, suy nghĩ một chút :
"Nửa đêm trằn trọc ngủ , gọi vợ và con gái dậy bàn bạc một phen..."
Ông im lặng lướt qua cả sân nhà họ Hứa:
"Bất kể nghĩ thế nào, hai ngày nữa, gia đình sẽ xách gói ở trong thành Đàm Châu luôn."
Tào lý chính qua một loạt lợi ích, nào là tặng lương thực, tặng nhà còn lo cả việc , ông tự khắc hiểu đó chẳng qua là để chiêu mộ nhân tài.
điều cũng cho thấy, thành Đàm Châu thật sự coi trọng sách, ông ở trong thành thì đãi ngộ chắc chắn sẽ tệ.
Hứa Lão Đại nhịn hỏi: " Đàm Châu... quá gần Lĩnh Nam, vạn nhất phản quân..."
Ôn Bác Văn vô cùng bình tĩnh: "Đàm Châu gần Lĩnh Nam, nhưng những nơi khác cũng chẳng cách Đàm Châu bao xa.
Phản quân mà thật sự đ.á.n.h tới Đàm Châu, thì trừ phi chạy đến tận Kim Lăng kinh thành, bằng thì nơi nào mà chiếm đóng?"
Lời , ngẫm cũng chẳng sai.
Sau khi tiễn Ôn Bác Văn, cả nhà rơi trầm mặc.
Hứa Duyệt Khê trái ngó : "Chúng cũng cần vội vàng quyết định ngay , cứ trong thành Đàm Châu xem thử tình hình thế nào ."
Hà Tú Vân sực tỉnh, gật đầu đồng tình: "Khê nhi lý, tiên cứ xem phong thái trong thành Đàm Châu , những chuyện khác tính ."
Hứa lão hán từng đứa con đứa cháu một vòng, chỉ hận nhà ai đỗ đạt lấy một cái danh hiệu Tú tài thực thụ!
"Cộc cộc cộc! Xin hỏi ai ở nhà ạ?"
Nhà họ Hứa đồng loạt đầu cửa, chỉ thấy một nữ t.ử tầm ba mươi tuổi, trông tháo vát, đang xách giỏ trúc ló đầu .
Trong lúc trong trang viên còn đang ngơ ngác, Đàm Hạo ở cửa liền nở nụ :
" là sống ở đối diện, ngày hôm qua đứa nhỏ nhà các vị mang cơm canh qua đổi lấy ít đậu nành với con trai Tiểu Hổ nhà ."
"Hôm qua nhà, nó chỉ là đứa trẻ hiểu chuyện, dăm ba hạt đậu xanh đáng tiền mà đổi mấy món thịt, trong lòng thấy thật áy náy. Hôm nay rảnh rỗi nên đặc biệt mang chút hoa quả sang biếu."
Hứa Duyệt Khe chủ động tiến gần, ngước đầu lên :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ca-nha-ta-deu-la-rac-ruoi-nguoi-bat-ta-dan-ca-thon-di-chay-nan/chuong-396-an-cua-nguoi-ngai-voi-nguoi.html.]
"Dì cần khách sáo với hài nhi ạ, chuyện là con và Tiểu Hổ ca ca giao hẹn .
Hơn nữa, nhà hài nhi lâu ăn đậu tươi, còn cảm ơn Tiểu Hổ ca ca nữa mới đúng."
Tần Hao quanh một lượt, nhận bữa cơm hôm qua là do ai xuống bếp, nàng đưa giỏ trúc cho Hứa Duyệt Khe:
"Được , trong thôn chúng hiếm khi ngoài đến, mấy thứ quả cứ coi như quà gặp mặt cho nếm thử cho , cháu mau nhận lấy .
Ta còn việc bận, nán chuyện thêm nữa."
Tần Hao ấn giỏ trúc tay cô bé sải bước rời , để cho Hứa Duyệt Khe cơ hội từ chối.
Hứa Duyệt Khe cố sức nhấc giỏ trúc lên xem, bên trong đào giòn, dương mai, mận... Đựng đủ mấy loại trái cây.
Hứa Không Sơn thấy xách nặng nề liền bước tới đón lấy giỏ trúc, tiện tay lấy một quả mận chùi chùi áo c.ắ.n một miếng:
"Ừm! Hơi chua một chút. Khe nhi, nếu cảm thấy áy náy thì buổi tối đưa cơm sang cho Tiểu Hổ là ."
Hứa Duyệt Khe: "... Muội chỉ lo cứ đưa qua đưa như mãi thì chẳng bao giờ dứt ."
Nói thì , nhưng buổi chiều khi Hứa Duyệt Khe sang nhà đối diện hỏi thăm thì cả phụ mẫu Tiểu Hổ đều đang bận việc, ai đoái hoài gì đến bé.
Buổi tối, cô bé nhờ phụ thêm mấy món ăn mang sang.
Dẫu thì ăn của cũng nể .
Giỏ hoa quả vốn chẳng rẻ chút nào, chạy nạn cho đến tận bây giờ, hiếm khi thưởng thức nhiều loại quả và lượng lớn như thế.
Đêm khuya, Tần Hao và Cao Đức đều dùng bữa tại nhà ăn của nha môn mà vội vàng trở về nhà.
Cao Đức gạt đứa con trai điều sang một bên, thẳng bếp, quả nhiên thấy một bát lớn cơm canh đậy kín trong nồi.
Thức ăn thực nguội, nhưng thôi cũng thấy ngon!
Cao Đức nhóm lửa hâm nóng thức ăn, chia ba bát đặt mặt mỗi .
Gã và lấy vài miếng cơm thích thú híp mắt , giơ ngón tay cái với Tần Hao:
"Nương t.ử, vẫn là nàng thông minh, quả nhiên ăn !"
So với hai bữa cơm tối nay và tối qua, nhà ăn nha môn kém xa mấy phần.
Mèo Dịch Truyện
Không chỉ bọn họ nghĩ , mấy cùng bàn ăn hôm qua khi ăn cơm trưa ở nhà ăn hôm nay còn liên tục đòi sang đây ăn chực.
Cao Đức chẳng nỡ rằng chính bọn họ cũng mới chỉ ăn một .
May mà nương t.ử nghĩ cách mới ăn tiếp.
Hề hề!
Cao Tiểu Hổ hậm hực vùi đầu bát cơm, ú ớ :
"Cha, con Khe nhi - tức là cô bé nhà bên cạnh , phụ đây từng đầu bếp ở nhà ăn quan học, hèn chi đồ ăn thơm ngon đến thế."
Cậu bé từng theo ông nội Vương phủ ăn một bữa, chỉ thấy tay nghề của phụ Hứa Duyệt Khe so với đại đầu bếp của Vương phủ cũng chẳng hề thua kém.
Cao Đức mắng con: "Trong miệng còn cơm thì chuyện.
Có điều... tay nghề đúng là tồi, nương t.ử , nàng xem nếu ngày nào cũng ăn thế thì mấy."
Gã tặng hoa quả hàng ngày cũng cam lòng.
Tần Hao chẳng rảnh để ý đến hai cha con, ăn xong còn tắm rửa, sáng sớm mai còn .
Sáng sớm hôm , Tần Hao thu dọn xong định cùng Cao Đức thành Tàm Châu, Tiểu Hổ từ ngoài cửa hưng phấn chạy , tay cầm túi giấy dầu đựng mấy chiếc bánh bao:
"Cha , hai cầm lấy đường mà ăn, Khe nhi đây là nhân hành dại xào trứng đấy ạ!"
Vợ chồng Tần Hao ngửi thấy mùi thơm ngừng tỏa , ánh mắt u u uẩn về phía trang viên đối diện.
Gia đình còn rời mà bọn họ bắt đầu thấy nhớ .
Hu hu.
Sau liệu còn ăn món nào ngon và thơm đến thế nữa ?