Cả nhà ta đều là rác rưởi , ngươi bắt ta dẫn cả thôn đi chạy nạn - Chương 364: Đang đùa cái gì thế?!

Cập nhật lúc: 2026-03-12 11:08:24
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6KzdBtFgET

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ngoài quận thành đang tập trung hàng vạn nạn dân.

 

Những nơi ở tạm bợ do Quận thủ dựng lên đều chật kín dân chúng chạy nạn từ xa tới.

 

Mèo Dịch Truyện

Nhiều vốn kiệt quệ vì đường xa thiếu ăn thiếu mặc, tại khu ở tạm diễn cảnh bán con bán vợ, chỉ mong đổi lấy một miếng cơm một mẩu màn thầu để lót .

 

Thỉnh thoảng nữ quyến quan viên hoặc thương nhân dẫn thành phát cháo.

 

Tuy nhiên lượng hạn, thể cứu giúp tất cả .

 

Mưa dầm bão lớn liên miên, ngất xỉu vì bệnh tật vài trăm.

 

Từng tốp bá tánh quỳ lạy, lóc van xin quân canh cửa thành cho phép trong để tìm thầy t.h.u.ố.c chữa bệnh cứu .

 

Cổng quận thành vẫn đóng c.h.ặ.t, chút lay chuyển.

 

Dân chúng ở khu ở tạm vốn đầy lòng phẫn uất, uổng công Quận thủ còn tiếng là phụ mẫu chi dân của cả vùng Lĩnh Nam.

 

Họ cũng là bá tánh Lĩnh Nam, họ chẳng hề liên hệ gì với đám phản quân cả.

 

Dựa cái gì cho họ quận thành?

 

Dựa cái gì chặn họ ngoài cửa thành, trơ mắt họ c.h.ế.t đói c.h.ế.t bệnh?

 

Hôm nay, một nhóm chạy nạn mang theo lệnh bài thành, trong khi quân canh cửa vẫn cứ đùn đẩy khất với họ, điều thổi bùng ngọn lửa giận dữ trong lòng bá tánh.

 

Hứa Vọng Dã cởi nón lá, rũ sạch nước áo:

 

"Ta cùng với Mạnh Cửu tỷ, Phùng Thuyền và Triệu Mộc thấy rảnh rỗi nên loanh quanh quan sát quanh làng, sẵn tiện ghé qua cổng quận thành xem chợ tạm nào .

 

Không ngờ tận mắt chứng kiến những bá tánh tay quân canh cửa thành vung đao c.h.é.m đầu!"

 

Mọi xong đều rùng kinh hãi.

 

Hứa Ngưng Vân lạnh lùng : "Bá tánh tụ tập ngoài cổng thành quá đông, xảy chuyện chỉ là vấn đề sớm muộn, giờ xem Quận thủ xử lý thế nào thôi."

 

Lâm tú tài thở dài một tiếng đầy tuyệt vọng:

 

"Nếu Phương quận thủ thật sự tâm thì chỉ dựng vài nơi ở tạm mặc kệ bá tánh tự sinh tự diệt như ."

 

cho , ít nhất cũng cho phép các thương buôn lương thực trong thành cổng thành bán lương chứ.

 

Ít nhất là để bá tánh đến nỗi c.h.ế.t đói c.h.ế.t bệnh.

 

Chưa kể lượng dân chạy nạn quá đông, khu ở tạm căn bản thể chứa hết.

 

Mấy ngôi làng quanh quận thành đều chật ních .

 

Hứa Vọng Dã đưa ý kiến gì, trầm tư một lát đột ngột ngẩng đầu:

 

"Ngưng Vân, lúc nãy ở cổng thành bọn còn thấy sư phụ của đấy."

 

Hứa Ngưng Vân giật đập bàn phắt dậy: "Sư phụ ư? Bà đang yên đang lành trong quận thành, xuất hiện ở cổng thành ?"

 

Lại còn đúng lúc dầu sôi lửa bỏng đầy nguy hiểm thế !

 

Hứa Vọng Dã lắc đầu: "Phùng Thuyền và những khác vẫn đang ở đó ngóng tin tức, và Mạnh Cửu tỷ về , giờ hỏi xem ."

 

Hứa Ngưng Vân cau mày, về phía năm bọn Đồng Văn vẫn luôn im lặng lưng :

 

"Ta việc cần bàn bạc với nhà, phiền các ngươi tới cổng thành một chuyến, bảo vệ sư phụ để bà thương."

 

Đồng Văn liếc Hứa Không Sơn, thấy vóc dáng đối phương hề kém cạnh thì dứt khoát gật đầu đồng ý, đó dẫn theo bốn khác vội vàng chạy về phía cổng thành.

 

Hứa Ngưng Vân im lặng sang những khác trong đại sảnh.

 

Triệu lý chính khẽ tằng hắng một tiếng, lên tiếng chào hỏi Hà Tú Vân mới tới lúc nào :

 

"Mọi cứ thong thả chuyện, bàn bạc với lão Trịnh . Đến giờ Ngọ, hai hãy sang chỗ dùng cơm nhé."

 

Người trong đại sảnh lượt rời , Hà Tú Vân nhanh ch.óng sắp xếp cho những liên quan lui xuống, gọi vài tiếng trong các nhà .

 

Chẳng mấy chốc, trong sảnh chỉ còn Hứa Duyệt Khê, Hứa Ngưng Vân, Trình Dao cùng Hà Tú Vân, Hứa Lão Đại, Hứa Lão Tam và Trình Đồ, Trình Hạng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ca-nha-ta-deu-la-rac-ruoi-nguoi-bat-ta-dan-ca-thon-di-chay-nan/chuong-364-dang-dua-cai-gi-the.html.]

Lã Kinh cũng gọi tới, cùng với Hứa Triều Tình, Hứa Mạnh Cửu và Trình Hữu mái hiên cửa lắng .

 

Hứa lão hán dắt theo bốn đứa trẻ ở phía bên , ông ý kiến lớn về việc gọi trong nhà.

 

Ông xoa đầu Đại Xuyên mắng lẩm bẩm: "Ta mới là chủ một gia đình, bàn bạc chính sự mà ở bên trong, thế còn thể thống gì nữa?

 

Với , Hứa Duyệt Khê và Hứa Ngưng Vân mới là hai đứa nhóc đầy mười lăm tuổi thì cái gì? Thằng hai Hứa Trọng cũng chẳng dạy dỗ con cái thế nào nữa... Mà nhắc mới nhớ, Hứa Trọng ?"

 

Hứa Mộng Chương giải cứu Hứa Ánh Xuyên khỏi tay ông nội, khẽ khàng đáp:

 

"Ông nội, nhị thúc và Không Sơn đường ca xuống nhà bếp . Nhị thúc bảo ở đây bà nội và Duyệt Khê lo liệu, thúc thà chuẩn cơm nước cho buổi trưa còn hơn."

 

Ánh mắt Trình Hữu khẽ động, thấy phụ Trình Đồ đang trong đại sảnh thì liền khom lẻn xuống bếp.

 

Nàng ở đây cũng chẳng giúp gì.

 

Chi bằng xuống bếp phụ giúp dượng một tay, dù cả ba nhà cộng cũng đông .

 

Hà Tú Vân ở vị trí chủ tọa, gõ gõ xuống bàn, giọng điệu vô cùng lão luyện:

 

"Tình hình hiện giờ thế nào cũng thấy rõ .

 

Ai ý kiến gì thì cứ dứt khoát mặt , nhân lúc đông đủ chúng cùng bàn bạc."

 

Hứa lão hán lén lút ló đầu : " lời ! thấy cổng thành quá nguy hiểm, chúng cứ tiếp tục trốn ở đây , đừng chạy lung tung nữa."

 

Hà Tú Vân từ xa lườm ông một cái: "Không mượn ông , ông cứ ở ngoài đó mà ."

 

Hứa lão hán hậm hực, đang định túm lấy một đứa nhỏ để xoa bóp cho bõ tức thì Hứa Mộng Chương nhét một miếng thịt khô miệng.

 

Ông theo bản năng nhai vài cái, khi nhận đang ăn thịt, định trả nhưng thịt miệng, còn nhai ...

 

Thế là Hứa lão hán chuyên tâm gặm thịt khô, rốt cuộc cũng yên lặng.

 

Hứa Lão Đại đắn đo một hồi sang phụ đang ở cửa:

 

"Cha cũng lý. Tình hình ở cổng thành, chỉ thôi thấy đáng sợ ..."

 

Ai mà ngờ quân canh gác cổng quận thành những cứu giúp dân tị nạn mà còn tuốt đao g.i.ế.c chứ?

 

Trừ khi quận thành mở toang cổng, nếu chẳng bén mảng tới đó chút nào.

 

Trong nhà già trẻ cả nương t.ử, Hứa Lão Đại dám mạo hiểm.

 

Hứa Lão Tam và Hứa Lão Đại hai ngày qua sắp xếp phiên cổng thành thám thính tin tức. Nhờ tính tình xởi lởi, còn bắt chuyện với mấy lạ ở làng bên và làng đang tá túc.

 

Anh mù quáng ủng hộ lời của Hứa lão hán và Hứa Lão Đại, khi cân nhắc một lát mới lên tiếng:

 

"Ở làng bên một thương nhân từ quận thành , giờ quận thành chỉ cho chứ cho , ngay cả ông cũng .

 

Ta hỏi ông thành khi nào và vì , ông chi tiết, chỉ bảo tình hình trong quận thành cũng đang căng thẳng..."

 

Hứa Lão Tam ngước mắt ngoài sảnh, trời vẫn đang mưa tầm tã:

 

"Dân tị nạn ở cổng thành và mấy làng lân cận gộp cũng hơn vạn , kể từ khắp nơi vẫn đang ùn ùn kéo đến.

 

Nếu cổng thành mở , đám dân tị nạn tràn hết trong... Ta nghĩ đó là chuyện lành gì."

 

Những khác mà ù ù cạc cạc.

 

Trình Hạng thậm chí còn hỏi thẳng: "Có thể huỵch toẹt ? Đệ hiểu lắm."

 

Trình Đồ lắc đầu giải thích: "Ý của Hứa Tam là, ở quanh quận thành là một ý kiến ."

 

Trình Hạng ngẩn : "... cứ chạy nạn mãi thế thì bao giờ mới kết thúc?"

 

Nói thực lòng, khi rời khỏi làng Sơn Bắc, Duyệt Khê bảo là chạy tới Đàm Châu, nhưng chỉ nhiều đều coi quận thành Lĩnh Nam là đích đến.

 

Họ vất vả chạy nạn bấy lâu, lương thực và bạc đều sắp cạn kiệt, vượt qua bao trở ngại khó khăn mới tới gần quận thành.

 

Giờ bảo quận thành thể ở lâu? Đùa gì trời?!"

 

Câu hỏi của Trình Hạng cũng chính là nỗi thắc mắc đang quẩn quanh trong lòng tất cả .

 

 

Loading...