Cả nhà ta đều là rác rưởi , ngươi bắt ta dẫn cả thôn đi chạy nạn - Chương 351: Chôn cùng!

Cập nhật lúc: 2026-03-12 11:08:11
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chỉ trong vòng nửa canh giờ ngắn ngủi, tình thế lật ngược hết đến khác.

 

Đừng trong cuộc, ngay cả những ngoài xem cũng cảm thấy mệt mỏi và mất kiên nhẫn.

 

Hứa Không Sơn thấy phụ bên cạnh đang lo lắng bất an, rõ ràng là nóng lòng tìm Khê nhi hội họp, bèn vứt cái vỏ hạt bí xuống, cao giọng hỏi một câu:

 

"Đây là chiêu của vị nào nữa đây, mau đây chiêu chứ. Cứ trì hoãn thế , cả của triều đình lẫn phản quân đều sẽ chú ý tới đấy."

 

Phó Tài bên cạnh âm thầm gật đầu tán thành.

 

Đám sơn tặc bên ngoài đại sảnh bên trong.

 

Hơn mười trong đại sảnh , đó đồng loạt hướng mắt về phía Lục đương gia.

 

địa lao cũng là do Lục đương gia quản lý.

 

Vài thì lén liếc Tứ đương gia.

 

Điểm yếu duy nhất của Cửu đương gia chính là ruột của gã.

 

Họ tin Tứ đương gia bỏ qua cơ hội nhất để khống chế Cửu đương gia như .

 

Tứ đương gia nhíu mày, Cửu đương gia lắc đầu chậm rãi.

 

Việc thực sự do bà .

 

Cửu đương gia dĩ nhiên tin tưởng Tứ đương gia, nếu gã cũng chẳng liên thủ với bà để phản kích Thanh Vân Trại.

 

Sắc mặt gã khó coi về phía Lục đương gia.

 

Trong mắt Lục đương gia thoáng hiện lên vẻ ngơ ngác, nhưng nhanh vùng vẫy mấy cái, cố giữ bình tĩnh :

 

", sai, của ngươi đang trong tay ! Lão Cửu, khuyên ngươi một câu, lối lên xuống núi ở Thanh Vân Sơn đều của và Khấu Bưu canh giữ nghiêm ngặt.

 

Nếu lệnh của , đừng là các ngươi, ngay cả hai tên họ Trịnh và họ Bành cũng đừng hòng thoát !

 

Hai các ngươi cộng thì bao nhiêu trướng? Sáu trăm? Chín trăm? Các ngươi lôi kéo một tên La Quýnh, nhưng chẳng lẽ thể mua chuộc cả năm ngàn của Thanh Vân Trại ?"

 

Cửu đương gia chằm chằm gã một lúc, dễ dàng nhận Lục đương gia đang cố tỏ mạnh mẽ nhưng thực chất bên trong rỗng tuếch, lời tuy cứng rắn nhưng chẳng mấy tự tin.

 

Tuy nhiên, gã dám đ.á.n.h cược.

 

Bởi vì chỉ cần một chút sơ sẩy, gã sẽ mất tính mạng của Đa Bảo.

 

Đại sảnh rơi tĩnh lặng.

 

Tên sơn tặc đến báo tin vội vàng kể chi tiết tình hình ở địa lao:

 

"Không ngài dặn chúng bắt liên lạc với tiểu thiếu gia Đa Bảo, rằng giờ Ngọ hôm nay, nhân lúc Đại đương gia tiếp đón khách quý sẽ cứu ?

 

khi chúng xông địa lao giờ Ngọ nửa khắc, thì lính canh đều đ.á.n.h ngất xỉu, bộ cửa ngục đều mở toang, vài phòng giam trống rỗng.

Mèo Dịch Truyện

 

Theo lời một dân kịp chạy thoát, một đội lính canh ngục phối hợp với bên ngoài, đ.á.n.h ngất các lính canh khác đưa một nhóm bỏ trốn.

 

Tiểu thiếu gia Đa Bảo lẽ... lẽ hiểu lầm, tưởng rằng họ là do ngài phái đến nên theo ..."

 

Hứa Không Sơn và Hứa Trọng vốn đang ngoài cuộc, thấy đều sững .

 

Họ rõ kế hoạch mà Khê nhi, Hà Tri Vấn và La Quýnh định từ .

 

Nếu nhầm thì mang của Cửu đương gia , thể là của bọn họ...

 

Tứ đương gia nhíu mày, màng đến cảm xúc của Cửu đương gia, dứt khoát lệnh cho đám sơn tặc vẫn đang đối đầu bên ngoài:

 

"Các ngươi còn đợi cái gì nữa? Ngươi, ngươi, và cả mấy các ngươi nữa, nhà của các ngươi đều Đại đương gia nhốt địa lao ?

 

Còn mau nhân lúc đến địa lao cứu ?"

 

Mấy Tứ đương gia điểm danh đều là tâm phúc Đại đương gia coi trọng, trướng ít nhất cũng ba năm trăm , trong đó bao gồm cả Quan Cư đầu quân cho Lục đương gia.

 

Quan Cư c.h.é.m trúng n.g.ự.c, mất m.á.u quá nhiều, sắc mặt trắng bệch còn chút huyết sắc.

 

Gã gần như phản ứng gì lời của Tứ đương gia.

 

Đối với kẻ đại sự, thì tính là gì?

 

Giữ cái mạng nhỏ của mới là quan trọng nhất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ca-nha-ta-deu-la-rac-ruoi-nguoi-bat-ta-dan-ca-thon-di-chay-nan/chuong-351-chon-cung.html.]

 

mấy tên bách hộ khác tuyệt tình như gã.

 

Họ cam lòng quy phục Đại đương gia, một là vì hưởng vinh hoa phú quý, ăn ngon mặc , hai chẳng nhà đang Đại đương gia khống chế, nên buộc lệnh đó ?

 

Nay lời Tứ đương gia, những đó sâu Đại đương gia đứt gân tay gân chân, bao giờ gượng dậy nổi nữa, liền chút do dự, đầu hô hào em chạy về phía địa lao cứu .

 

Chỉ trong chốc lát, đám sơn tặc bên ngoài đại sảnh giảm gần một nửa.

 

Vài tên tâm phúc của Đại đương gia trong sảnh cũng chần chừ lâu, đó cũng lục tục rời .

 

Đại đương gia nghiến răng chịu đựng đau đớn, trừng mắt theo đám sơn tặc rời , sự u ám và sát ý trong mắt gã hiện rõ mồn một.

 

lúc , La Quýnh bỗng nhiên 'ồ' một tiếng, tò mò hỏi:

 

"Đại đương gia, tên tâm phúc mới đến bên cạnh ngài ? Cái tên họ Hà ?"

 

Hứa Không Sơn lập tức nghĩ đến Hà Tri Vấn, cúi đầu im lặng.

 

Đại đương gia nhếch mép , ánh mắt quét qua từng mặt, thều thào :

 

"Ngươi đoán xem."

 

Tứ đương gia và Cửu đương gia nghĩ đến chuyện gì mà sắc mặt đột nhiên đại biến, thể tin nổi về phía Đại đương gia.

 

Tứ đương gia lẩm bẩm, nhưng giọng điệu cực kỳ khẳng định: "Hà Tri Vấn đang ở chỗ vị Trịnh đại nhân của triều đình , ngươi... rốt cuộc ngươi định gì?!"

 

Lục đương gia cũng giật kinh hãi, trong mưu đồ của gã, dù đầu hàng phản quân thì cũng thể đắc tội triều đình đến c.h.ế.t , lúc nào cũng để cho một đường lui.

 

Thế nhưng, nếu Trịnh đại nhân do triều đình phái đến chiêu an mà c.h.ế.t trong Thanh Vân Trại... thì đừng là mấy bọn họ, ngay cả cái ngọn núi Thanh Vân Trại cũng sẽ triều đình san phẳng!

 

Đại đương gia lộ một nụ quái dị: "Gia đình Hà Tri Vấn ở sơn trại, thiết với bọn Hứa Không Sơn, các ngươi nghĩ xem, tại dám dùng tâm phúc?

 

Ha ha ha ha ha ha! Ta thua thì ? Có các vị đương gia và cả của triều đình chôn cùng, cũng chẳng còn gì hối tiếc nữa!"

 

 

Triệu Mộc sắp xếp cùng Hạ Xuân, hai lén lút di chuyển đến ngọn núi của vị đương gia thứ mười một , nấp ở giữa toán của triều đình và phản quân để âm thầm theo dõi.

 

Khi Hứa Vọng Dã tìm đến, cả Thanh Vân Trại vẫn rơi hỗn loạn.

 

Người của Lục đương gia vẫn đang mẫn cán canh giữ các lối trọng yếu, nghiêm lệnh cho bất kỳ tên sơn tặc nào .

 

Dù ngọn núi của Đại đương gia loạn đến thì trong trại vẫn vẻ bình lặng.

 

Chỉ là trong cái vẻ bình lặng đang ẩn chứa những đợt sóng ngầm.

 

Triệu Mộc thấy Hứa Vọng Dã liền báo cáo ngay tình hình theo dõi:

 

"Có gì đó ! Phía tên Bành sư gia của phản quân thì vẫn bình thường, đang hỏi thăm tin tức và dò xét thực hư từ đám sơn tặc.

 

vị Trịnh đại nhân ... cùng với mười mấy theo đều im lặng tiếng, bất kỳ hành động nào cả."

 

Hạ Xuân cũng gật đầu, sa sầm mặt :

 

"Chỉ còn hơn hai canh giờ nữa là đến hoàng hôn, thể để dây dưa sang ngày mai , rời khỏi Thanh Vân Trại càng sớm càng ."

 

Hứa Vọng Dã hất cằm hiệu cho Phùng Thuyền theo phía để quan sát:

 

"Những thể cứu trong địa lao đều cứu , họ đang theo mật đạo đáy lu nước cạnh bếp của nhà bếp trung tâm để xuống núi.

 

Ngươi và Triệu Mộc mau đến nhà bếp trung tâm . , thấy bọn lão Bạch ?"

 

Câu cuối cùng là hỏi Triệu Mộc.

 

Triệu Mộc lắc đầu nguầy nguậy: "Trước khi hành động, đến nhà bếp trung tâm, hậu sơn và cả chỗ ở của họ để tìm , nhưng chẳng thấy bóng dáng ai cả."

 

Hứa Vọng Dã nhíu mày: "Chờ một chút, sẽ tìm cách gọi phụ ngươi, Điền Đại Ngưu và Hà Tri Vấn đến để cùng trốn với các ngươi.

 

Ta còn hội hợp với Khê nhi và đường ca nữa..."

 

"Khụ khụ."

 

Ba Hứa Vọng Dã lập tức im lặng, đầu về nơi phát âm thanh.

 

Thì thấy Hứa Duyệt Khê đang ló đầu từ nhà vệ sinh, vội vã vẫy tay gọi họ.

 

 

Loading...