Cả nhà ta đều là rác rưởi , ngươi bắt ta dẫn cả thôn đi chạy nạn - Chương 348: Ăn ngon uống cay!
Cập nhật lúc: 2026-03-12 11:08:08
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bầu khí căng thẳng nghẹt thở dâng cao.
Đại đương gia ban đầu lộ vẻ giễu cợt, trong tay lão tới ba ngàn nhân mã, đang ở ngay đại bản doanh của .
Lão Lục dù giỏi giang đến , chẳng lẽ còn thể mua chuộc trấn áp ba ngàn ?
Cho đến khi một từ bên ngoài bước , nhanh nhẹn chắp tay hướng về Lục đương gia:
"Thiên hộ Quan Cư, dẫn theo một ngàn ba trăm quân, thề c.h.ế.t trung thành với Lục đương gia!"
Tất cả , bao gồm cả Hứa Không Sơn, Hứa Trọng và Phó Tài đang xem náo nhiệt bên cạnh đều sững sờ kinh hãi.
Quan Cư?
Hắn chẳng c.h.é.m c.h.ế.t, xác quăng ngay lôi đài ?
Sao lúc như x.á.c c.h.ế.t sống mà nhảy đây?
Chẳng lẽ... cái c.h.ế.t của Quan Cư là trong toan tính của Lục đương gia?
Lục đương gia khẽ gật đầu, lộ vẻ đắc ý bước đến mặt Đại đương gia.
Đại đương gia định tay, nhưng Quan Cư vung tay lên, lập tức bốn tên sơn tặc rút đao chỉ thẳng Đại đương gia.
Lục đương gia thuận lợi đoạt lấy tờ văn thư ký tên từ tay Đại đương gia:
"Đại đương gia, nếu nãy ngươi những lời đó, còn thể cho ngươi một cơ hội sống sót, chỉ cần ngươi quỳ xuống dập đầu tạ tội với cả nhà ."
"Đáng tiếc... trướng dung nạp hạng tâm địa độc ác như ngươi."
Quan Cư ở bên cạnh gật đầu lia lịa: "Đại đương gia đa nghi quá nặng, thủ đoạn tàn độc, ngay cả tín tâm phúc cũng g.i.ế.c, dám tiếp tục lệnh ông nữa!"
Mấy vị đương gia khác đờ đẫn cảnh tượng mắt, vài đưa mắt hiệu cho , bọn họ ăn ý thu nhỏ sự hiện diện của .
Kẻ nào bọn họ cũng đấu .
Mèo Dịch Truyện
Chi bằng cứ thành thật im, còn đợi đến kết cục lưỡng bại câu thương.
Chưa đầy nửa tuần , cục diện đảo ngược.
Lục đương gia hài lòng và đắc ý ngắm nghía tờ văn thư nhậm chức, hai tay chống lên bàn, tiếp tục lời của Đại đương gia mà :
"Ta giống Đại đương gia, bao giờ là đầu tiên xuống tay với . Chỉ cần các ngươi giống như Quan Cư, trung thành với , chỉ cần các ngươi phản bội ... Có miếng thịt ăn, ắt bát canh các ngươi uống."
"Không như Đại đương gia, tự lén lút giấu nửa kho lương thực, ăn cướp la làng, oan uổng , thậm chí còn cố ý mượn cớ đó để cắt xén khẩu phần ăn của các sơn đầu."
Đám sơn tặc đều trợn tròn mắt.
Mấy vị đương gia thì , tình hình tệ đến , lương thực thiếu đến mấy thì cũng chẳng thiếu phần bọn họ.
đám sơn tặc bên trong và bên ngoài đại sảnh đây, hai ngày nay hầu như một bữa no.
Cứ đến giờ là lao lên nhất, chỉ cần chậm chân nửa bước là đừng đến cháo, ngay cả chậu và thìa cũng l.i.ế.m sạch sành sanh!
"Lục đương gia, lời ngài thật ?"
Người đầu tiên lên tiếng hỏi là đám sơn tặc bên ngoài, mà là một trong những tên đang canh gác các đương gia bên trong đại sảnh.
Kẻ xem như cũng là một tâm phúc của Đại đương gia.
Lục đương gia nhướng mày, chậm rãi gật đầu: "Nhị đương gia chính là vì tra kho hàng điểm bất thường, nên mới Đại đương gia g.i.ế.c diệt khẩu, đó đổ vấy nước bẩn lên đầu ."
Đám sơn tặc đồng loạt hít một lạnh, ánh mắt về phía Đại đương gia đầy rẫy sự nghi ngờ và bất mãn.
Bọn họ lên núi sơn tặc, theo Đại đương gia lăn lộn, chẳng là vì no bụng, sống những ngày ?
Đại đương gia chuyện như , rõ ràng là hề quan tâm đến sống c.h.ế.t của bọn họ!
Đại đương gia cũng chẳng buồn giải thích, ông cố nén cơn giận dữ:
"Lão Lục, ngươi cũng đừng đắc ý quá sớm. Ngươi và Quan Cư gần như thế, ngươi tưởng sẽ đề phòng ?"
Trước ánh mắt cảnh giác của Lục đương gia, Đại đương gia hướng ngoài phòng hét lớn:
"Ra tay!"
Một nhịp, hai nhịp, ba nhịp... Mười nhịp thở trôi qua, bên ngoài vẫn yên tĩnh, hề bất kỳ động tĩnh gì.
Lục đương gia lập tức bật thành tiếng:
"Khấu Bưu Khấu Bưu, với ngươi từ sớm , thu phục lòng thì chỉ dựa việc bắt giữ đe dọa điểm yếu là vô ích! Bạc trắng, lương thực đưa đủ thì mới chịu bán mạng cho ngươi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ca-nha-ta-deu-la-rac-ruoi-nguoi-bat-ta-dan-ca-thon-di-chay-nan/chuong-348-an-ngon-uong-cay.html.]
"Ngươi xem, lời nên mới kết cục như ngày hôm nay! Ngay cả cơm cũng cho ăn no, thì giờ đây đến một kẻ hưởng ứng ngươi cũng chẳng còn!"
Đại đương gia siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, đôi mắt đỏ ngầu trừng trừng Lục đương gia, giờ ông chỉ còn hy vọng những thủ hạ khác kịp thời phản ứng .
lúc , La Quỳ từ bên ngoài bước , gã liếc Đại đương gia một cái chắp tay chào Lục đương gia:
"Ngoại trừ ngọn núi nơi hai vị đại nhân đang ở, bộ Thanh Vân Trại trong tầm kiểm soát của chúng . Không Lục đương gia còn chỉ thị gì khác ?"
Lục đương gia đủ mới xuống, một tay chống cằm:
"Đến đây, g.i.ế.c Đại đương gia ! Từ nay sẽ trại chủ, dẫn bộ sơn trại đến vệ sở Lĩnh Nam hưởng vinh hoa phú quý!"
La Quỳ hề do dự rút đao , từng bước từng bước tiến về phía Đại đương gia.
"Chỉ dựa tên La Quỳ ? Lão Lục, ngươi lú lẫn ."
Đại đương gia buông lời chế nhạo, nhưng thực tế tấm lưng gồng lên, căng cứng như dây đàn.
Không ngờ khi La Quỳ sắp bước đến mặt ông , gã đột ngột xoay , vung đao c.h.é.m về phía Lục đương gia.
Quan Cư theo bản năng giơ đao lên ngăn cản, đao của La Quỳ c.h.é.m thẳng lưỡi đao của .
Lực đạo mạnh kinh .
Thanh đao sắc bén ngay lập tức c.h.é.m gãy hai đoạn.
Tận dụng giây phút Quan Cư còn đang ngỡ ngàng, La Quỳ vung thêm một đao c.h.é.m trúng n.g.ự.c , đó bồi thêm một cú đá, đá văng Quan Cư đến mặt Hứa Không Sơn.
Lục đương gia lớn tiếng đe dọa: "La Quỳ, ngươi đừng quên rằng..."
Lưỡi đao lớn kề sát cổ Lục đương gia.
La Quỳ ngoáy ngoáy lỗ tai, hờ hững : "Lục đương gia, nhớ chứ. Chính ngài bảo vệ bách tính làng Thanh Vân, cũng chính ngài chỉ cho một con đường sáng. Chỉ tiếc là..."
"Chỉ tiếc là La Quỳ là một thông minh, sẽ chút ơn huệ nhỏ nhặt đó cho mê ."
Tứ đương gia – biến mất suốt cả đêm và sáng nay – giờ đang trong bộ nam phục, sắc mặt lạnh lùng bước tới bên cạnh Cửu đương gia.
"Hai vị đương gia thấy , dường như kinh ngạc?"
Tiếng động ở đại sảnh truyền tận phía .
Hứa Duyệt Khê đ.á.n.h thức, mở mắt thấy tên sơn tặc trông cửa cho Đại đương gia đang hớt hơ hớt hải ôm một cái bọc hành lý chạy mất.
Hắn chạy mất !
Trong phòng Đại đương gia, còn sót một tên sơn tặc nào cả.
Hứa Duyệt Khê chút do dự chạy về phía gian phòng của phụ nữ xinh , nhỏ giọng gọi:
"Tỷ tỷ Nguyệt Nô, hình như chuyện , tỷ mau theo ! Tỷ tỷ Nguyệt Nô, tỷ ở ?"
Trong phòng bất kỳ tiếng trả lời nào.
Hứa Duyệt Khê gọi thêm mấy tiếng vẫn thấy hồi âm, cô định rời thì ánh mắt chợt khựng .
Tấm gương đồng bên cửa sổ góc độ đặt khác hẳn so với lúc .
Hơn nữa, tráp trang sức bàn trang điểm lấy , duy chỉ tấm gương đồng vẫn còn đặt nguyên đó.
Hứa Duyệt Khê tới bên cửa sổ, xoay nhẹ tấm gương đồng vài cái, dựa theo trí nhớ mà từ từ bẻ nó về vị trí cũ.
Chẳng mấy chốc, tấm gương đồng phản chiếu hình ảnh của một thanh xà nhà ở phía .
Hứa Duyệt Khê tới thanh xà đó, ngửa đầu quan sát một hồi lâu, đột nhiên cô nghĩ điều gì đó.
Cô chạy thục mạng về một hướng khác, quả nhiên ở phía xa thấy bóng dáng của phụ nữ xinh .
Một nén nhang , Hứa Duyệt Khê vẫn còn ở ngọn núi của Đại đương gia nhưng xuống tới lưng chừng núi.
Trong cánh rừng phía , phụ nữ chốc chốc ngoái đầu , hành tung vô cùng lén lút.
Hứa Duyệt Khê nhẹ bước chân, giữ cách xa xa bám theo . Người phụ nữ thêm một đoạn nữa thì hình bóng đột nhiên biến mất.
Hứa Duyệt Khê nhanh ch.óng tới khu vực đó, học theo động tác của phụ nữ mà tìm tòi xung quanh một lượt.
Một tiếng 'cạch' vang lên, bên cạnh cái cây gần cô nhất xuất hiện một cái địa đạo.
Hứa Duyệt Khê nheo mắt , lấy từ trong Không gian hai gói t.h.u.ố.c mê thổi thẳng trong hầm.
Sau khi thổi hết hai gói t.h.u.ố.c mê, cô uống một viên Bách Độc Hoàn do tỷ tỷ đưa cho, đó rút một con d.a.o găm, cẩn thận từng li từng tí nhảy trong hang.