Cả nhà ta đều là rác rưởi , ngươi bắt ta dẫn cả thôn đi chạy nạn - Chương 347: Vạn nhất thì sao?
Cập nhật lúc: 2026-03-12 11:08:07
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Người nên nên đều hết, chỉ còn một Hứa Duyệt Khê thẩn thờ trong phòng của Đại đương gia.
Trước khi chia tay An Ly, nhắc qua một câu rằng Đại đương gia cất giấu ít đồ .
Hứa Duyệt Khê đang tính toán tìm cơ hội lẻn các phòng của Đại đương gia để xem thử.
... Không gian tuy đầy ắp, nhưng nếu cố gắng chèn ép một chút thì vẫn thể nhét thêm ít vàng bạc, châu báu.
Hứa Duyệt Khê một lúc lâu, thấy ai thèm ngó ngàng tới , cũng chẳng thấy bóng dáng vị "phu nhân" mà Đại đương gia , cô liền đ.á.n.h bạo dạo quanh phòng.
So với nơi ở của các đương gia khác, chỗ của Đại đương gia lớn và rộng rãi hơn nhiều.
Ngoài phòng khách còn bốn căn phòng khác, cửa phòng nào cũng sơn tặc canh giữ.
Trong một căn phòng, một phụ nữ xinh chừng ngoài hai mươi tuổi đang thẫn thờ gương. Nghe thấy tiếng bước chân nhỏ vụn và tiếng quát tháo của sơn tặc, nàng ngước mắt ngoài.
Hứa Duyệt Khê mỉm với nàng một cái, đầu tiếp tục dạo.
"Khoan ." Người phụ nữ xinh gọi Hứa Duyệt Khê , hiệu cho tên sơn tặc gác cửa dẫn : "Tiểu cô nương, ... thấy liền cảm thấy như từng gặp ở ."
Thấy Hứa Duyệt Khê lên tiếng, nàng ngượng ngùng mỉm , một lúc chút buồn bã :
"Muội và con gái tuổi tác cũng chênh lệch là bao, chỉ là nó kén ăn, so với thì gầy hơn một chút."
Hứa Duyệt Khê chỉ "ồ" lên một tiếng.
Người phụ nữ xinh thêm một lúc lâu nữa, cho đến khi Hứa Duyệt Khê hỏi về phận, nụ của nàng mới thêm vài phần gượng gạo.
Sau khi tìm một cái cớ để đuổi tên sơn tặc gác cửa , nàng đột nhiên rơi hai hàng nước mắt, trông đến nao lòng:
"Ta tên là Nguyệt Nô, là... là phu nhân Đại đương gia cướp về, ..."
Hứa Duyệt Khê bệt xuống đất, vẻ mặt thờ ơ.
Cô hề bỏ lỡ sự thiếu kiên nhẫn thoáng qua nơi đáy mắt phụ nữ kiều diễm khi ả rũ mi xuống.
Hứa Duyệt Khê động, nhưng phụ nữ động.
Ả đột ngột lao tới, siết c.h.ặ.t lấy cổ tay Hứa Duyệt Khê:
"Ta từng Đại đương gia khen ngợi ca ca của , lợi hại, bản lĩnh. Ngay cả khi ông đích đối đầu với ca ca , thắng toán cũng quá sáu phần."
"Muội... thể bảo ca ca cứu ? Ta ở hang ổ thổ phỉ nữa, ..."
Người phụ nữ kiều diễm đoạn rơi lệ: "Ta về nhà."
Hứa Duyệt Khê ả nắm đau cả cổ tay, cô lặng lẽ gạt nhún vai:
"Vị tỷ tỷ , chắc tỷ , Đại đương gia sắp quan lớn , chẳng mấy ngày nữa sẽ rời khỏi Thanh Vân Trại."
Người phụ nữ ngẩn , vẻ mặt lộ chút tự nhiên, nhưng nhanh ch.óng che giấu :
"Chuyện ... ông từng nhắc với . cũng thôi, là cái thá gì chứ, ngay cả cửa cũng nổi..."
Ánh mắt Hứa Duyệt Khê lướt qua khắp căn phòng, cô buông lời an ủi lấy lệ vài câu.
Mạng nhỏ của cô đang trong tay Đại đương gia, nên trong lời ngoài ý tự nhiên đều là cho ông .
Không phụ nữ hài lòng bất mãn, nhưng sắc mặt ả ngày càng lạnh lùng:
"Một tên sơn tặc dù quan lớn thì cũng chẳng t.ử tế gì! Cưỡng đoạt dân lành, g.i.ế.c ghê tay, trong miệng lấy một câu thật lòng!"
"Nói đến câu cuối cùng... đang cái gì thế?"
Người phụ nữ bất ngờ gắt lên chất vấn.
Hứa Duyệt Khê vẫn đang đưa mắt quanh, hỏi gắt như , cô chậm rãi giải thích:
"Tỷ Đại đương gia đối xử với tỷ , nhưng thấy hẳn . Tỷ căn phòng tỷ ở xem, thứ nào cũng là đồ mà hạng dân thường chúng dùng nổi."
Người phụ nữ nheo mắt đ.á.n.h giá cô.
Hứa Duyệt Khê chẳng hề sợ hãi, đưa tay sờ vạt áo của ả, giọng điệu đầy vẻ ngưỡng mộ:
"Bộ y phục của tỷ chắc cũng rẻ nhỉ, sờ thật mềm mượt. Không tin tỷ sờ thử đồ của mà xem, thô ráp lắm."
Người phụ nữ im lặng hồi lâu mới u uất : "Cô bé, giúp một việc nhỏ, tặng chiếc vòng ngọc , thấy ?"
Hứa Duyệt Khê kiên quyết lắc đầu: "Phụ , đồ ngọc thạch đụng là vỡ, chẳng thể nào sánh với vàng."
Người phụ nữ thầm đảo mắt một cái, xoay xoay chiếc vòng ngọc cổ tay:
"Vàng cũng là thể, chỉ cần giúp một tay..."
Một tuần , Hứa Duyệt Khê bước khỏi cửa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ca-nha-ta-deu-la-rac-ruoi-nguoi-bat-ta-dan-ca-thon-di-chay-nan/chuong-347-van-nhat-thi-sao.html.]
Người phụ nữ kiều diễm gương đồng, phân phó tên sơn tặc canh cửa: "Đi theo, xem thử nó thực sự trung thành với Đại đương gia ."
"Rõ!"
Hứa Duyệt Khê thấy tiếng bước chân bám theo , thầm rủa xả trong lòng.
Mèo Dịch Truyện
Biết ngay là một cái bẫy mà!
Cô vờ như bám đuôi, thong thả dạo quanh một vòng bê một chiếc ghế băng, tìm một chỗ nắng để đặt xuống.
Hứa Duyệt Khê lên ghế, nheo mắt bắt đầu ngủ gật.
Cũng , nhiệt độ hôm nay vặn, oi nồng như mấy ngày , cực kỳ thích hợp để đ.á.n.h một giấc.
Tên sơn tặc bám đuôi phía : "...?"
Tại đại sảnh của sơn đầu thứ nhất.
Đại đương gia công bố quyết định của , ánh mắt lượt lướt qua mấy vị đương gia, thản nhiên :
"Ta cần những thủ hạ trung thành. Nếu các cùng đầu quân cho Quỳnh Châu, thì đưa thành ý, bằng ..."
"Quỳnh Châu coi trọng là cả Thanh Vân Trại , chứ một vài cá nhân nào đó."
Sư gia họ Bành hứa hẹn rằng, các đương gia trong trại khi đầu hàng sẽ phong Thiên hộ của vệ sở, do ông – với tư cách là Chỉ huy sứ của vệ sở – thống lĩnh.
Đại đương gia đương nhiên răn đe một phen, kẻ nào lôi kéo thì lôi kéo, kẻ nào thì diệt khẩu.
Kẻ Thiên hộ thì nhiều vô kể, quan trọng là ai điều thôi.
Mấy vị đương gia còn đầy e dè.
Phó Tài ý sang một bên, mặc kệ bọn họ bàn bạc.
Dẫu lão cũng bãi chức đương gia, chuyện đến lượt lão lên tiếng.
Có điều... sơn tặc hải phỉ mà Thiên hộ, qua thôi thấy vô lý hết sức.
Huống hồ còn là trong tình cảnh lập bất kỳ công trạng nào.
Phó Tài giao thiệp với quan phủ và quan viên lâu, lờ mờ đ.á.n.h điều bất thường.
Tuy nhiên, tỉnh táo như lão nhiều.
Dù ai đó nghĩ đến điểm , nhưng miếng mồi ngon là chức Thiên hộ tòng tứ phẩm, chẳng ai là động lòng.
Lỡ như thì ?
Lỡ như đám phản quân thực sự hào phóng như thì ?
Đó là chức Thiên hộ tòng tứ phẩm cơ đấy!!
Nhiều tên sơn tặc ở đây, quan lớn nhất từng thấy cũng chỉ là Huyện lệnh huyện Thanh Vân, và vị Trịnh đại nhân ngũ phẩm do triều đình phái đến.
Lục đương gia đấu tranh hồi lâu, cuối cùng cũng nuốt xuống những lời định khuyên ngăn, ánh mắt dán c.h.ặ.t tờ văn thư nhậm chức đặt mặt Đại đương gia.
Cửu đương gia nãy giờ sắc mặt vô cùng khó coi, lúc là đầu tiên lên tiếng, giọng điệu đầy vẻ mỉa mai:
"Không Trại chủ chúng dâng lên loại thành ý như thế nào?"
Đại đương gia liếc một cái: "Bản Trại chủ nhớ rằng, của ngươi vẫn đang ở trong địa lao..."
"Nể tình ngươi xưa nay luôn trung thành với , nếu ngươi chủ động từ bỏ chức đương gia, xuống trướng một chức Bách hộ, sẽ tin ngươi một ."
Nửa câu đầu là đe dọa, nửa câu là mệnh lệnh.
Sắc mặt Cửu đương gia tức khắc biến đổi.
Đại đương gia chẳng thèm để ý đến sự đấu tranh của , ngón tay gõ nhè nhẹ lên tờ văn thư, âm u sang Lục đương gia:
"Nếu g.i.ế.c đám Tô Liệt, Khôi Ngũ, còn thể niệm tình cứu mạng năm xưa mà cho Thiên hộ, hưởng thụ cuộc sống vinh hoa mà hằng mơ ước."
"... Thạch Minh, hạ thủ quá nhanh, thủ đoạn quá tàn độc, đầu óc quá thông minh, tin ."
Lục đương gia lạnh một tiếng, thèm giải thích thêm nữa:
"Ngươi tin , cũng chẳng tin ngươi. Ngày đó nếu ngươi lời , cứ khăng khăng đòi về nhà một cái, thì Tô Liệt thể truy tra đến đầu ?!"
"Hơn nữa... Khấu Bưu, ngươi thực sự nghĩ rằng hết cách đấy chứ?"
Lục đương gia đập mạnh một nhát xuống bàn.
Đại sảnh ngay lập tức vô sơn tặc bao vây c.h.ặ.t chẽ.