Cả nhà ta đều là rác rưởi , ngươi bắt ta dẫn cả thôn đi chạy nạn - Chương 330: Mê hán dược lại lập công

Cập nhật lúc: 2026-03-12 11:07:49
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bữa tiệc của hai trại ban đầu lan rộng thành cuộc vui náo nhiệt của năm sáu trại khác.

 

Số lương thực và thịt thà trong kho của Lục đương gia và Thập nhất đương gia đủ dùng, nên họ trực tiếp yêu cầu Đại đương gia cho phép lấy thêm thực phẩm từ kho trung tâm của Thanh Vân Trại.

 

Chẳng Đại đương gia suy tính điều gì, nhưng cuối cùng ông cũng đồng ý.

 

Hứa Trọng đích dẫn gánh vác, khuân vác đủ loại gạo mì, dầu muối, mắm muối dưa cà...

 

Hứa Duyệt Khê từng cha kể rằng, kho trung tâm do của Đại đương gia canh giữ, tổng cộng ba lớp bảo vệ nghiêm ngặt.

 

Chỉ dựa danh tiếng của Đại đương gia bất kỳ vị đương gia nào khác đều thể .

 

Trừ khi Đại đương gia, Nhị đương gia và Lục đương gia cùng nhất trí, mỗi đưa một mảnh lệnh bài thì cửa kho mới mở.

 

Nên chuyện lấy lệnh bài là điều tưởng.

 

Hứa Duyệt Khê chỉ thể tranh thủ lúc hôm nay khắp nơi đều đang hỗn loạn để tìm cách thừa nước đục thả câu.

 

nấp trong một góc tối, từ xa quan sát kho trung tâm - thực chất là một hang núi bên hồ ở núi. Số lính canh cửa quá nhiều, chỉ hơn mười .

 

So với lúc cha đến chuyển lương thực lúc nãy, quân giảm gần một nửa.

 

Trong lúc đang kiên nhẫn quan sát, từ đám canh cửa hang chợt vang lên một giọng phần quen thuộc.

 

"Mẹ kiếp, lũ khốn đó bắt chúng ở đây canh cửa, còn bọn chúng thì hưởng lạc, kiếm chác hết . Lão t.ử đây cũng từng là một Đội suất, dựa cái gì mà lời bọn chúng chứ?!"

 

Một khác khẩy đáp : "Lý Thất, ông bớt than vãn , còn tưởng là Đội suất chắc? Chức vị đó Đại đương gia bãi bỏ từ lâu , đừng mơ tưởng nữa."

 

"Vả , đây ông cao lắm cũng chỉ là một Đội suất, thấy Bách hộ họ Tào cũng đang canh kho cùng ông đó ?"

 

"..."

 

Lý Thất im lặng một lúc, tiếp tục lẩm bẩm c.h.ử.i rủa:

 

" Lục đương gia bảo lãnh cho Bách hộ họ Đinh, cái tên họ Đinh đó giờ vẫn đang dưỡng thương ở chỗ lão Vương đại phu kìa."

 

"Đâu như chúng , vết thương lành hẳn, chức Đội suất với Bách hộ đều mất sạch, còn phạt đây canh cái kho trung tâm !"

 

"Ông xem, ông cứ thích so với họ Đinh thế? Sao mà so với Thiên hộ họ Tô kìa. Người đường đường là một Thiên hộ cũng cách chức, đến cả cái mạng cũng chẳng giữ ..."

 

" nếu là Đại đương gia, bữa tiệc hôm nay, dù Tô Liệt c.h.ế.t trong tay Lục đương gia thì cũng trừ khử bằng ."

 

" thế, dưng gây hấn với một đứa con nít gì, giờ thì . Lục đương gia vốn ngang hàng với Đại đương gia, nay thu phục Thập nhất đương gia, trong tay nắm ít nhất một vạn lượng bạc."

 

"Sau , cả cái Thanh Vân Trại chừng sẽ đổi chủ sang họ khác đấy!"

 

Khu vực núi cách xa võ đài, nên đám lính canh trò chuyện thoải mái, chẳng kiêng nể gì, chuyện gì cũng dám .

 

nấp đến mức tê cả chân mà vẫn thấy họ đổi ca lơ là, đành nén thở tiếp tục kiên trì.

 

Đang lúc thỉnh thoảng liếc bầu trời để ước lượng thời gian và sắp xếp những thông tin , thì năm sáu xách theo mấy thùng gỗ tới, ngang qua ngay mặt .

 

cúi thấp đầu xuống, đợi đám đó đến cửa hang mới dám ló đầu tiếp.

 

Cách một ngắn, giọng của Lý Thất vang lên đầy khó chịu: "La Quýnh? Ngươi đến đây gì?"

 

La Quýnh?

 

lập tức tỉnh táo hẳn, kỹ thì trong những tới, xách thùng gỗ cuối cùng đúng là La Quýnh thật.

 

La Quýnh liếc Lý Thất một cái, theo sự sắp xếp của dẫn đầu, đặt thùng gỗ xuống đất.

 

"Chào các em, đây là phần thưởng của Lục đương gia dành cho . Ngài các em canh giữ kho trung tâm vất vả nên đặc biệt dặn mấy món thịnh soạn mang tới."

 

"Lục đương gia vốn định gửi thêm chút rượu, nhưng nghĩ tới các em còn việc quan trọng nên cho mang theo."

 

" cứ yên tâm, đợi đến lúc hết ca, cứ phía võ đài, Lục đương gia dành sẵn rượu ngon cho tất cả !"

 

"Tốt quá! Lục đương gia thật nghĩa khí, cảm ơn Lục đương gia!"

 

Thấy đám lính canh còn vẻ do dự, đưa cơm :

 

"Còn ngẩn đó gì? Mau gọi em trong hang đây luôn , ăn ngay cửa hang thôi mà, thể xảy chuyện gì lớn chứ?"

 

Đám lính canh thấy cũng lý.

 

Người thì bưng bát, kẻ thì xếp hàng, chạy trong hang gọi đồng bọn.

 

Rất nhanh đó, lính canh từ trong hang lục tục kéo ngoài.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ca-nha-ta-deu-la-rac-ruoi-nguoi-bat-ta-dan-ca-thon-di-chay-nan/chuong-330-me-han-duoc-lai-lap-cong.html.]

 

cẩn thận đếm nhẩm, tính những đưa cơm thì sơn tặc canh giữ kho trung tâm hai mươi lăm, hai mươi sáu tên.

 

Tên nào tên nấy cơ bắp cuồn cuộn, trông hạng dễ đối phó.

 

Sở dĩ là ''... vì chắc liệu trong kho còn ai khác nữa .

 

Trong lúc đang suy tính, Lý Thất tin La Quýnh đầu quân cho Lục đương gia, hiện đang mấy việc vặt vãnh, khiến cảm thấy vô cùng hậm hực.

 

Đêm nay còn qua mà danh tiếng của Lục đương gia phần lấn lướt cả Đại đương gia.

 

Xem chừng Thanh Vân Trại sẽ sớm đổi chủ thôi.

 

Vậy mà mắt , trong hai vị đương gia mà chọn sai để theo!

 

Lý Thất càng ăn càng tức, ngửi thấy mùi thịt thơm phức trong bát cũng chẳng thấy ngon lành gì. Hắn chằm chằm La Quýnh đang im lặng một bên, đột nhiên lên tiếng:

 

"Cổ họng khô quá. Chỗ gần hồ, La Quýnh, xách mấy thùng nước về đây cho em giải khát ."

 

La Quýnh chẳng thèm đoái hoài gì đến , cứ coi như thấy.

 

Lý Thất liền sang tên trưởng nhóm đưa cơm.

 

Tên trưởng nhóm nghĩ thầm La Quýnh giờ cũng chỉ là kẻ vô dụng, mấy việc lặt vặt là hợp nhất: "Ngươi , đừng lề mề, về cho sớm ."

 

La Quýnh miễn cưỡng gánh hai chiếc thùng gỗ chuyên dùng lấy nước của lính canh, lẳng lặng về phía bờ hồ.

 

Bóng dáng La Quýnh khuất dần trong bóng tối, do dự một chút nhưng theo.

 

t.h.u.ố.c mê, nhưng thể rắc nước , nếu sẽ liên lụy đến La Quýnh mất.

 

Hơn nữa, nhà kho sợ nhất là hỏa hoạn.

 

Kho trung tâm chỉ cách hồ nước hơn mười bước chân.

 

Khoảng cách ngắn như , gì cũng kịp trở tay.

 

xoa cằm suy nghĩ một hồi, vẫn tìm cách khiến đám lính canh ngất xỉu thì La Quýnh gánh nước .

 

Cửa hang lúc là một đám đang mải mê ăn uống.

 

cảm nhận hướng gió đêm đang thổi, nghiến răng một cái, lùi một đoạn vòng sang hướng khác, trèo lên đỉnh núi nơi kho trung tâm.

 

nhẹ nhàng bước chân, thận trọng tiến đến vị trí ngay phía đầu đám đông đang ồn ào.

 

Lấy t.h.u.ố.c mê từ trong gian , hít một thật sâu, nhắm chuẩn hướng đám bên từ từ thổi t.h.u.ố.c .

 

Bột t.h.u.ố.c mê mịn như bụi lập tức theo gió bay xuống .

 

Thổi hết một gói t.h.u.ố.c mê, dám mạo hiểm ở lâu mà lập tức xuống núi.

 

Ăn cơm ngay cửa hang thì thỉnh thoảng vài viên đá nhỏ bụi bẩn rơi từ đầu xuống là chuyện thường.

 

Đám sơn tặc chẳng thèm để tâm.

 

Có miếng thịt để ăn lắm , đừng là bụi, dù sâu bọ rơi bát chúng cũng thể thản nhiên lùa miệng.

 

Trên đường xuống núi, vài tên sơn tặc ăn xong nhanh và trong kho tiếp tục nhiệm vụ canh gác.

 

Đến khi đổi sang một vị trí khác để quan sát, đám sơn tặc tản gần hết.

 

Tên trưởng nhóm đưa cơm định dẫn võ đài thì thấy La Quýnh loạng choạng vài cái đổ gục xuống đất.

 

Những tên còn ở cửa hang kịp chạy xem chuyện gì thì cũng lượt ngã lăn sàn.

 

vội vàng uống t.h.u.ố.c giải lấy một mảnh vải che mặt .

 

Mèo Dịch Truyện

Thấy ở cửa hang ngất sạch, xung quanh cũng bóng , đ.á.n.h bạo lẻn nhanh kho trung tâm.

 

Qua khe hở của cánh cửa lớp thứ nhất, tiếp tục thổi thêm vài t.h.u.ố.c mê bên trong.

 

Sau khi đủ biện pháp an , lấy một sợi dây thép nhỏ bẻ khóa, nhanh như cắt lẻn trong kho.

 

Ngay khi bóng dáng biến mất, một bóng ở cửa hang đột ngột bật dậy. Hắn kiểm tra thở của từng đất, đó nhanh ch.óng vác họ trong hang, sắp xếp tư thế trông như đang ngủ say.

 

Hắn còn cẩn thận bóp miệng từng của Đại đương gia, nhét thứ gì đó bên trong.

 

Bóng đó liếc cánh cửa kho đang khép hờ, lách lẻn .

 

 

Loading...