Cả nhà ta đều là rác rưởi , ngươi bắt ta dẫn cả thôn đi chạy nạn - Chương 33: Huynh có muốn đến học đường không?
Cập nhật lúc: 2026-03-12 11:01:32
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong lòng Hứa Duyệt Khê thắt , chẳng lẽ nhà cô đòi lấy mất ?
Hứa Vọng Dã cúi gằm mặt: "Năm đó đại ca thành , bao nhiêu tiền bạc đều dùng hết sạch."
"Năm mười hai tuổi, đại ca khi mười tám, vất vả đ.á.n.h cá kiếm tiền trả để cho học, thế nhưng..."
"Thế nhưng khi tư thục còn suất nữa, thể lớp vỡ lòng ."
Hứa Duyệt Khê mà lòng thấy nghẹn ngào, nhất thời gì cho .
Hứa Vọng Dã sớm chấp nhận hiện thực , nghĩ ngợi nhiều như cô, chỉ dậy phủi sạch bụi đất m.ô.n.g:
"Hứa Duyệt Khê, chúng phân gia . Ta quan tâm nhà kiếm bao nhiêu tiền, ngày tháng sung sướng , chỉ mong đừng tới tìm chúng nữa là ."
Hắn buông một câu tuyệt tình bỏ , Hứa Duyệt Khê vội vàng lao tới, ôm c.h.ặ.t lấy bắp chân Hứa Vọng Dã:
"Đường ca, đúng là tư tâm nhờ giúp một tay, nhưng đồng thời cũng hỗ trợ thêm cho gia đình , để ông nội và sống sung túc hơn một chút."
Hứa Vọng Dã rút chân mấy mà , cạn lời, lớn tiếng cảnh báo:
"Muội đừng mà giở trò ăn vạ đấy nhé, tin lát nữa đá cho một cái chạy biến luôn ?"
"Huynh cứ đá , sợ ." Hứa Duyệt Khê thì nhưng tay ôm chân cũng nới lỏng đôi chút, "Đường ca, cứ coi như vì chút tình nghĩa thích mà giúp nhà một tay mà."
"Hơn nữa, khơi đ.á.n.h cá nguy hiểm bao, sơ sẩy một chút là mất mạng như chơi, gương nhà Trần quả phụ đấy thôi?"
"Huynh mới mười bốn tuổi, tương lai còn dài phía , học cái gì mà chẳng hơn là lênh đênh ngoài biển cả?"
Hứa Vọng Dã lấy lạ, thôn Sơn Bắc cách biển xa, thôn Sơn Nam càng ngay sát bờ biển. Hắn từ nhỏ học bơi lội, mò cua bắt ốc, sớm chuẩn tinh thần khơi đ.á.n.h cá.
Bây giờ Hứa Duyệt Khê bảo với rằng biển quá nguy hiểm, chẳng nực ?
"Vậy xem, chỉ bơi lội với nhặt ốc, ngoài khơi đ.á.n.h cá, bến tàu bốc vác ở nhà ruộng thì còn thể gì nữa?"
Chỉ trong chớp mắt, Hứa Duyệt Khê nghĩ vô con đường thoát , nhưng cái bình thản chút gợn sóng của Hứa Vọng Dã, cô đành nuốt ngược trong.
Mèo Dịch Truyện
Cô im lặng một lát thử thăm dò: "Huynh đến học đường ?"
Hứa Vọng Dã lập tức ngẩn tại chỗ.
Hứa Duyệt Khê để ý, cô tiếp tục : "Năm nay tròn mười bốn tuổi, học lớp vỡ lòng thì tuổi tác đúng là lớn một chút, chung với một đám nhóc tì chắc chắn sẽ chút ngại ngùng."
" chỉ cần giữ vững tâm thế, chuyên tâm học hành, mặc kệ những lời đàm tiếu ... thì cũng là thể."
Quan trọng nhất là cô quen sư phụ ở chùa Độ Viễn, phía chùa học đường, cũng chuyên dạy vỡ lòng cho các tiểu sa di và trẻ mồ côi.
Cứ để Hứa Vọng Dã thử một chuyến, hy vọng.
Hứa Duyệt Khê ngẩng đầu lên, bắt gặp Hứa Vọng Dã đang cúi xuống với ánh mắt vô cùng phức tạp.
Cô khẽ ho một tiếng, buông tay dậy, hai lòng bàn tay chắp n.g.ự.c:
"A Di Đà Phật, thí chủ đường ca. Ta Bồ Tát điểm hóa, rũ bỏ thói hư tật , nay mang đến cho một cơ duyên to lớn, sẵn lòng tin tưởng một cuối cùng ?"
"Nếu thành công, sẽ tiền để học đường. Nếu thành, vẫn nhận tiền công lao động mấy ngày qua cùng với bạc nhà nợ gia đình để mang tới thôn Sơn Nam."
"Bất luận thành bại, đều chịu thiệt."
Hứa Vọng Dã hạ mắt xuống, thể thừa nhận rằng d.a.o động.
Hắn tất nhiên hiểu rõ, Hứa Duyệt Khê tìm giúp đỡ chẳng qua là trả ân tình mà gia đình hỗ trợ nhà cô suốt bao năm qua.
Nếu , chỉ thêm một việc thì thể kiếm thêm bao nhiêu bạc chứ?
Hồi lâu , Hứa Vọng Dã gật đầu một cái thật mạnh:
"Người trong thôn đều bảo nước mật ong phát hai ngày qua khai quang tượng Phật, nhưng thấy cái miệng của mới đúng là khai quang thật sự, giỏi nhất là trò dụ dỗ khác."
"Đường ca , thật là cách khen đấy."
Hứa Duyệt Khê dứt lời, nụ mặt bỗng chốc cứng đờ.
Hỏng bét, suýt nữa thì quên mất đến chùa Độ Viễn xếp hàng lĩnh nước mật ong, coi như là ủng hộ công việc của các vị hòa thượng !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ca-nha-ta-deu-la-rac-ruoi-nguoi-bat-ta-dan-ca-thon-di-chay-nan/chuong-33-huynh-co-muon-den-hoc-duong-khong.html.]
thôi chẳng gấp, dù hôm nay cũng mới là ngày đầu tiên.
Lúc Hứa Duyệt Khê khỏi cửa là cùng Hứa Không Sơn, lúc trở về cùng Hứa Vọng Dã.
Hứa Ngưng Vân chẳng hề tỏ ngạc nhiên chút nào, cô cất tiếng chào hỏi Hứa Vọng Dã một câu.
Hứa Trọng và Trình Dao đầy ngạc nhiên, chẳng thể hiểu nổi vì Khê nhi thể một một thuyết phục Hứa Vọng Dã cùng.
Gia đình bác cả vốn chịu ít thua thiệt từ tay nhà họ, Hứa Vọng Dã đề phòng bọn họ còn chẳng hết, lẽ nào dễ dàng tin lời Hứa Duyệt Khê đến ?
mặt Hứa Vọng Dã, Hứa Trọng tiện hỏi thẳng. Ông mỉm chào đón bếp, hâm nóng hai chiếc bánh xèo áp chảo mới tráng xong, kẹp thêm ít tóp mỡ và trứng chiên hành lá nhét tay :
"Cháu đến thật đúng lúc, và thẩm thẩm của cháu tráng xong mấy chiếc bánh xèo chay, trong nhà ăn hết, lát nữa cháu hãy mang về cho ông nội, đại bá cùng đại thẩm và các cháu ăn cùng cho vui."
Hứa Vọng Dã khuôn mặt hiền hậu khác hẳn với vẻ mặt của Hứa Trọng, nhận lấy chiếc bánh chậm rãi ăn.
Chiếc bánh xèo quyện lẫn giữa hương thơm của bột mì và bột gạo, tuy thêm nước xốt nên vị nhạt, nhưng hương thơm từ tóp mỡ và trứng chiên hành lá phủ bên vô cùng đậm đà, c.ắ.n một miếng là hương vị lan tỏa khắp khoang miệng.
Hắn chợt nghĩ, nếu nhị thúc thật sự đổi tính đổi nết, chứ vì lo sợ đuổi khỏi thôn mà cố tình diễn kịch, thì thật là mấy.
Có thêm một giúp sức, tốc độ việc của nhà họ Hứa cũng nhanh hơn hẳn.
Ví như hôm nay, Hứa Trọng và Hứa Không Sơn cùng lên núi đốn củi, Trình Dao ở nhà quạt nan tre và các món đồ treo trang trí.
Còn Hứa Duyệt Khê thì dẫn theo Hứa Ngưng Vân và Hứa Vọng Dã, xe bò của lão Lưu để tới trấn Lâm Hải.
Công việc vẫn phân chia như cũ: Hứa Duyệt Khê và Hứa Ngưng Vân phụ trách mua sắm, còn Hứa Vọng Dã thì thế phần việc của Hứa Không Sơn, "cửu vạn" bốc vác đồ đạc.
Tuy nhiên, do họ bỏ tiền thuê xe bò của lão Lưu nên cũng chỉ vất vả đôi chút ở đoạn đường trấn mà thôi.
Đầu tiên, Hứa Duyệt Khê mua hai tảng mỡ lá lớn cùng một ít thịt lợn, để lát nữa về nhà đem xào với hành dại thì đúng là thơm nức mũi.
Sau đó, họ ghé qua y quán Tế Vân mua thêm vài miếng cao dán, vì e rằng trong suốt thời gian diễn hội miếu, bọn họ sẽ chẳng thời gian mà ghé qua trấn Lâm Hải nữa.
Lúc Hứa Ngưng Vân chuẩn rời , cô còn Lưu đại phu giữ hỏi xem khi nào mới lên núi hái thảo d.ư.ợ.c.
Hứa Ngưng Vân mặt ông, đưa tay so so chiều cao của , dang rộng hai cánh tay để ông rõ:
"Cháu vẫn còn nhỏ, thể sâu trong rừng , ông hãy tìm khác ."
Gương mặt Lưu đại phu bỗng trở nên vặn vẹo, bấy giờ ông mới sực nhớ con bé mới chỉ mười hai tuổi. Ông ấp úng hồi lâu cũng chẳng thể thốt lời nào bảo cô hãy siêng năng leo lên vách đá hái thạch hộc nữa.
Sau khi khỏi y quán Tế Vân, Hứa Ngưng Vân mới với Hứa Duyệt Khê:
"Tỷ cũng chẳng là dám sâu trong núi, chẳng qua là thạch hộc khó tìm quá thôi. Lần tỷ tốn cả một buổi sáng, leo qua năm sáu cái vách núi mới đào một chút xíu, thật chẳng bõ công chút nào, thà bày sạp bán hàng còn hơn."
Hứa Vọng Dã theo phía ngơ ngác: "...?" Hứa Ngưng Vân hái thảo d.ư.ợ.c từ bao giờ thế?
Chẳng ngày nào tỷ cũng chỉ mơ mộng việc để mấy vị thư sinh khôi ngô trong thôn cưới ?
"..."
Hai Hứa Duyệt Khê coi như thấy vẻ mặt thắc mắc của , họ ghé tiệm tạp hóa mua sỉ thêm một đống nguyên liệu tranh thủ về việc.
Phải công nhận rằng Hứa Vọng Dã việc cần cù, bất kể việc gì phức tạp đến , chỉ cần dạy bảo qua hai là thể bắt tay ngay. Có điều lúc mới bắt đầu, sản phẩm trông khó coi một chút.
Tuy nhiên, giá chỉ một văn tiền hai chiếc vòng tre, cũng chẳng cần thiết quá cầu kỳ gì.
Một ngày khi khai mạc hội miếu, cũng chính là ngày cuối cùng của lễ cầu phúc, nhà họ Hứa dậy từ sớm, cùng với Hứa Vọng Dã vốn đợi sẵn cửa, cùng tiến về phía chùa Độ Viễn để xếp hàng lĩnh nước mật ong.
"Đông quá mất!" Hứa Duyệt Khê chễm chệ cổ đại ca , dòng rồng rắn lên mây phía mà khỏi cảm thán.
Trình Dao lau mồ hôi trán: "Người đông thật đấy, so với lúc chúng ăn thường ngày còn đông hơn gấp mấy ."
là chen , gót chân nọ đạp lên mũi chân !
mà đông cũng , hội miếu càng đông thì tiền kiếm sẽ càng nhiều thôi!
Nhà họ Hứa kiên nhẫn xếp hàng suốt nửa canh giờ, mới nhích tới giữa quảng trường.
Hứa Duyệt Khê vì quá buồn chán nên ngó xung quanh, bỗng nhiên chú ý thấy đại lộ thênh thang cổng chính chùa Độ Viễn - nơi đủ cho ba chiếc xe ngựa chạy song song - một chiếc xe ngựa khiêm nhường nhưng kém phần sang trọng đang lao tới.