Cả nhà ta đều là rác rưởi , ngươi bắt ta dẫn cả thôn đi chạy nạn - Chương 316: Đều khớp cả rồi

Cập nhật lúc: 2026-03-12 11:07:31
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hứa Trọng nướng đồ suốt cả một buổi tối.

 

Lúc Không Sơn đang đấu lôi đài, ông đang nướng đồ; lúc Phó Tài và hai vị đương gia đang thăm dò lẫn , ông đang nướng đồ; lúc bà già nhà họ Điền lo lắng con trai giữ tiết hạnh, ông đang nướng đồ;

 

Khi Triệu Mộc lo lắng cho vết thương của cha là Triệu Thụ, ông đang nướng đồ; khi Hà Tri Vấn đang lân la hỏi thăm tin tức của Trịnh Bảo và Triệu Thụ trong đám sơn tặc, ông đang nướng đồ; đến tận lúc Hứa Không Sơn và Tô Liệt lưỡng bại câu thương khiêng xuống lôi đài, ông vẫn đang nướng đồ.

 

Hứa Trọng một nữa cảm thấy may mắn vì dạy cho Hứa Vọng Dã, nếu mỗi tên sơn tặc một xiên, ông nướng ba ngày ba đêm cũng xuể.

 

Hứa Trọng bẹp trong căn phòng mà sơn trại chia cho, mãi một lúc mới bò dậy, tìm gặp một tên sơn tặc gần đó:

 

"Con trai ? Con gái ? Đứa cháu họ của ? Còn cả..."

 

Tên sơn tặc chính là Đại đương gia phái tới để canh chừng Hứa Trọng. Đêm qua, chính mắt chứng kiến Hứa Không Sơn dù đang mang trọng thương vẫn đ.á.n.h gục Tô Liệt, một trong hai Thiên hộ duy nhất của sơn trại.

 

Có một đứa con trai như Hứa Không Sơn, việc Hứa Trọng phất lên chỉ là chuyện sớm muộn.

 

Thái độ của tên sơn tặc đối với ông cũng coi như khá :

 

"Hứa Không Sơn và Tô Thiên hộ hôm qua thương quá nặng, đều tỉnh , con gái ông cũng đang ở chỗ đại phu.

 

Còn những khác, bà lão thì tìm con trai, thằng nhóc thì tìm cha, còn cháu họ ông thì sáng sớm đốn củi, đun chút nước nóng để lau vết thương cho Hứa Không Sơn."

 

Hứa Trọng hiểu Hứa Vọng Dã đốn củi gì, nhưng ở đây, việc cấp bách nhất lúc tìm đại phu!

 

Ông nhét một lượng bạc tay tên sơn tặc: "Đại ca, phiền dẫn đường giúp, lo cho vết thương của con trai quá."

 

Tên sơn tặc nắn nắn thỏi bạc, bĩu môi, cuối cùng cũng gì thêm:

 

"Đi thôi, lối ."

 

Trên đường , tên sơn tặc lấy lòng Hứa Không Sơn nên bóng gió nhắc nhở:

 

"Lý Thất và Tào Quang đều cách chức Đội suất và Bách hộ. Còn tên họ Đinh nhờ Lục đương gia che chở nên vẫn còn giữ chức Bách hộ.

 

Con trai ông đúng là lợi hại, kẻ thù trong trại nhiều, nhưng đắc tội sạch sành sanh .

 

Đặc biệt là Tô Liệt, vị trí Thiên hộ và uy tín trong trại mà trải qua bao nhiêu sinh t.ử mới , đều con trai ông hủy hoại hết ."

 

Hứa Trọng liên tục gật đầu: "Phải , nhất định sẽ bảo Không Sơn cẩn thận hơn. Lát nữa sẽ bảo nó đích tới cảm ơn đại ca chỉ điểm."

 

Thấy ông cũng điều, tên sơn tặc thêm gì nữa, dẫn thẳng ông tới chỗ đại phu ở góc sơn trại:

 

"Trong trại chỉ ba vị đại phu, các đương gia đều coi trọng bọn họ. Họ cũng cứu ít em trong trại, nhiều nể mặt lắm, các đừng mà đắc tội với họ..."

 

Hứa Trọng kiên nhẫn xong, khách khí cảm ơn một tiếng đẩy cửa bước trong nhà.

 

Ông liếc mắt một cái thấy Không Sơn đang giường quấn băng kín mít như kén tằm, và Khê Nhi đang ngẩn với gương mặt vô cảm.

 

Hứa Trọng vội vàng bước tới: "Đại phu ? Cả ba vị đại phu xem qua ? Có chuyện gì..."

 

Trong nhà, vị đại phu thấy tiếng động liền bước , bốn mắt với Hứa Trọng.

 

Hứa Trọng: "..."

 

Khoảng mười mấy tuổi, là nữ đại phu, chi tiết đều khớp.

 

... đó Ngưng Vân, mà là Hạ Xuân, sư tỷ của Ngưng Vân!

 

Hứa Duyệt Khê đến sớm nên chấp nhận thực tế:

 

"Cha, vết thương của cả quá nặng, đại phu hai canh giờ nữa là tỉnh.

 

Vị Tô Thiên hộ thương nặng hơn, e là dưỡng thương nửa tháng."

 

Hứa Trọng hồn, rõ bên ngoài lẽ sơn tặc đang lén.

 

Ông gượng ép nặn một nụ , khi cảm ơn đại phu mới khẽ :

 

"Đa tạ đại phu cứu con trai ... Trông đại phu giống của Thanh Vân Trại, cô từ tới?"

 

Hạ Xuân bình tĩnh cảm xúc, cúi đầu thu dọn ngân châm:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ca-nha-ta-deu-la-rac-ruoi-nguoi-bat-ta-dan-ca-thon-di-chay-nan/chuong-316-deu-khop-ca-roi.html.]

 

" cùng sư phụ và sư hành y ở quận thành. Sau khi quân phản loạn nổi dậy, sư phụ khăng khăng đòi ở , sư thì rời thành đến hành y ở các thôn xóm lân cận. Gia đình bặt vô tín hiệu nên rời quận thành, tìm .

 

Ông chính là cha của Hứa Duyệt Khê? và cô bé gặp như quen từ lâu, các vị đại ca về chuyện của Hứa Không Sơn, trong lòng vô cùng kính phục."

 

Nghe tin tức của Ngưng Vân, Hứa Trọng yên tâm, âm thầm hiệu cho Hứa Duyệt Khê bằng ánh mắt.

 

Ngưng Vân ở Thanh Vân Trại, họ tìm cách xuống núi để tiếp tục hành trình chạy nạn thôi.

 

" cũng cảm ơn Hạ đại phu dốc lòng chữa trị cho con trai ."

 

Sau khi ba trao đổi ánh mắt với , Hạ Xuân bình thản :

 

"Nếu hai vị còn việc gì khác thì xin hãy rời cho, chỗ thường xuyên tới trị thương, đừng lỡ việc.

 

Còn về Hứa Không Sơn, nhận lệnh của Phó đương gia, nhất định sẽ dốc lực chữa trị."

 

Trước khi hai rời , Hạ Xuân vờ như vô tình thêm một câu:

 

"Thanh Vân Trại nuôi kẻ rảnh rỗi, nếu các việc gì thì thể tới vườn t.h.u.ố.c ở núi tưới nước, cũng coi như lời ăn tiếng với Phó đương gia."

 

Hứa Duyệt Khê lặng lẽ gật đầu đồng ý, cùng cha mỗi xách một chiếc thùng gỗ về phía núi.

 

Sau khi hai rời , từ bên ngoài bước một tên sơn tặc gương mặt tuấn tú, mặt nở nụ giễu cợt:

 

"Hạ đại phu đối đãi với của Thập Nhất đương gia cũng gớm nhỉ."

 

Hạ Xuân bước tới bên giường bắt mạch cho Hứa Không Sơn, lưng về phía tới, bình thản đáp:

 

"Hạ Xuân thể bình an vô sự ở Thanh Vân Trại là nhờ sự che chở của Cửu đương gia và Thập Nhất đương gia, lời dặn của Thập Nhất đương gia đương nhiên ghi nhớ trong lòng.

 

Cửu đương gia tới đây, chẳng điều gì sai bảo?"

 

Cửu đương gia chằm chằm Hạ Xuân một hồi, đột nhiên hỏi: "La Quẫn đang ở chỗ cô ? Vết thương của còn cứu ?"

 

Hạ Xuân đến Thanh Vân Trại một thời gian, từng gặp La Quẫn hai , đương nhiên là ai và là của Tứ đương gia. Cô nén sự nghi hoặc trong lòng:

 

"Vết thương tối qua chịu quá nặng, nhưng vết roi từ ... thời tiết quá nóng khiến vết thương viêm nhiễm thối rữa, nhất là vết sẹo mặt, dù chữa khỏi cũng sẽ để vết sẹo dài."

 

Cửu đương gia nhướn mày: "Vậy thì quá . La Quẫn dựa cái mặt trắng trẻo đó mới sống ở sơn trại, mặt mà hủy thì e là... chẳng sống bao lâu ."

 

Hạ Xuân theo sư phụ hành y ở các gia đình quyền quý nhiều năm, thừa hiểu những chuyện thể hỏi, những chuyện nên. Cô coi như ẩn ý trong lời của Cửu đương gia, tiếp tục cúi đầu việc.

 

Cửu đương gia khẩy một tiếng, sờ cằm đ.á.n.h giá bóng lưng Hạ Xuân một lát về phía núi.

 

Hắn luôn cảm thấy thái độ của Hạ Xuân đối với nhà họ Hứa khác thường.

 

Sau núi, ngoại trừ đám sơn tặc tuần tra qua thì chính là những dân đang tưới nước trồng rau.

 

Hứa Trọng hỏi thăm, khi đến vườn t.h.u.ố.c của Hạ Xuân thì thấy Trịnh Bảo đang nén đau tưới nước.

 

Mặt sưng vù, quấn nhiều lớp băng gạc, vẫn thấp thoáng thấy những vết bầm tím.

 

Nghe thấy tiếng bước chân gần, Trịnh Bảo cảnh giác ngẩng đầu, khi rõ hai thì nước mắt suýt nữa rơi xuống:

 

"Sao các Thanh Vân Trại? Đám sơn tặc trong trại tên nào tên nấy đều tâm địa độc ác, chúng đ.á.n.h !

 

E là cha tới đây qua cũng chẳng nhận nổi con trai nữa!"

 

Hứa Trọng xách nước, Hứa Duyệt Khê quanh một lượt, thấy ai ngang qua liền hạ thấp giọng :

 

"Trịnh Lý chính đang tìm cách cứu , suýt chút nữa là sơn trại . Chúng ... chút việc nên tiện đường tới cứu ."

 

Trịnh Bảo thực sự từng nghĩ Hứa Duyệt Khê và những khác tới đây là để cứu .

 

Hắn phòng quan sát xung quanh một vòng, vứt gáo múc nước xuống, trầm giọng :

Mèo Dịch Truyện

 

"Thanh Vân Trại thể ở lâu, tìm cách xuống núi càng sớm càng !"

 

Hứa Duyệt Khê gần như đồng thanh với : "Em một cách, chừng thể trốn xuống núi !"

 

 

Loading...