Cả nhà ta đều là rác rưởi , ngươi bắt ta dẫn cả thôn đi chạy nạn - Chương 314: Cứu mạng!
Cập nhật lúc: 2026-03-12 11:07:29
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lúc Điền Đại Ngưu nhảy lên lôi đài, bà cụ Điền vẫn đang mải miết vót tăm tre, thái thịt và xiên từng xâu nướng...
Bà chú ý đến lôi đài, nhưng Hứa Trọng và Hứa Vọng Dã vốn luôn lo lắng cho Hứa Không Sơn nên phát hiện ngay lập tức.
Nhân lúc Triệu Mộc đưa qua một nắm thịt xiên sẵn, Hứa Vọng Dã hiệu bằng mắt, nhắc về phía lôi đài.
Cha của Triệu Mộc là Triệu Thụ đấu xong và khiêng xuống sân, ban đầu vẫn hiểu chuyện gì, nhưng khi theo hướng mắt , lập tức trở nên kích động.
Bọn họ liều sơn trại , chẳng là để tìm ?
Tìm bốn trong đám sơn tặc đông đúc phủ kín cả ngọn núi vốn chuyện dễ dàng.
May mắn là vận khí khá , khởi đầu vô cùng thuận lợi.
Triệu Mộc liếc Hứa Duyệt Khê đang thừa dịp ai để ý mà lén ăn vụng trái cây, thấy cô vẫn bình an vô sự, mới xuống thúc nhẹ bà cụ Điền:
"Bà Điền, cháu thấy chỗ chú Hứa sắp hết hành , bà thái một bát mang qua đó ."
Bà cụ Điền chịu đựng những ánh mắt hung ác của đám sơn tặc xung quanh, nhanh ch.óng thái xong hành hoa bưng đến bên cạnh Hứa Trọng.
Sau khi ông nhắc nhở, bà vô tình lên lôi đài, đôi bàn tay lập tức run rẩy.
Lôi đài cách khu vực nướng thịt quá gần, từng nhóm sơn tặc mùi thơm thu hút kéo tới chắn hết tầm mắt.
bà cụ Điền vẫn nhận ngay đang giao thủ với Hứa Không Sơn chính là Đại Ngưu nhà bà!
Bà lo lắng, thở phào nhẹ nhõm.
Lo là vì sợ Đại Ngưu và Hứa Không Sơn đ.á.n.h đến lưỡng bại câu thương, lúc đó trong sơn trại sẽ khó mà bảo bản .
Còn thở phào là vì... chuyện thương tích tính , chỉ cần còn sống là .
Trên lôi đài, Hứa Không Sơn tung một đ.ấ.m trúng vai Điền Đại Ngưu, hình Đại Ngưu lảo đảo, nhanh ch.óng lách lưng Hứa Không Sơn, vòng tay siết c.h.ặ.t lấy cổ .
Hai ngầm phối hợp né tránh tầm mắt của , Điền Đại Ngưu hạ thấp giọng:
" và Hà Tri Vấn vẫn , Tứ đương gia để mắt nên đang việc trướng bà ."
"Trịnh Bảo chịu khuất phục, đ.á.n.h dở sống dở c.h.ế.t, bọn sơn tặc đưa gặp đại phu ."
"Triệu Thụ..."
Hứa Không Sơn chăm chú lắng lập tức phản kích.
Tình thế lôi đài xoay chuyển trong nháy mắt.
Hứa Không Sơn siết c.h.ặ.t cổ Điền Đại Ngưu, mượn hình hộ pháp của để che miệng , khẽ về việc sáu bọn họ lẻn sơn trại cứu .
Điền Đại Ngưu thấy cũng đến thì đôi mắt trợn ngược lên vì kinh ngạc.
Đây là sào huyệt sơn tặc, chứ cái thôn cái trấn nào !
Nơi nguy hiểm như thế , đến đây cái gì cơ chứ?
Điền Đại Ngưu cố sức vùng vẫy thoát khỏi sự kiềm tỏa, lùi vài bước Hứa Không Sơn trân trối.
Khi Hứa Trọng nướng xong một mẻ thịt khác và rắc lên chút bột thì là, trận đấu lôi đài cuối cùng cũng phân thắng bại.
Điền Đại Ngưu giả vờ ngất xỉu đài, một đám sơn tặc khiêng xuống và mang đến mặt Tứ đương gia.
Tứ đương gia vươn tay vỗ vỗ mặt , thần sắc chút khó đoán.
Bà báo rằng kẻ tên Hứa Không Sơn đài và Điền Đại Ngưu là cùng một làng.
Điền Đại Ngưu yếu ớt mở mắt, ôm lấy bụng: "Tứ... Tứ đương gia, đói quá."
Hà Tri Vấn bên cạnh liền kịp thời đề nghị: "Phía bên vẻ đang nướng thịt, là để lấy vài phần về dâng lên cho Tứ đương gia nhé?"
Tứ đương gia rũ mắt, móng tay đỏ tươi chậm rãi lướt qua cổ họng Điền Đại Ngưu:
"Đi ."
Hà Tri Vấn dẫn theo hai tên tâm phúc của Tứ đương gia, thong thả tiến về phía khu vực nướng thịt.
Nhớ thái độ của Tứ đương gia, lặng lẽ bắt đầu dò hỏi tin tức từ hai tên sơn tặc cùng:
"Hai vị đại ca, cũng nhờ Tứ đương gia nâng đỡ mà và Điền Đại Ngưu mới giữ cái mạng nhỏ ."
"Tứ đương gia là phận nữ nhi mà thể đương gia trong trại, còn xếp thứ tư, bản lĩnh chắc chắn là phi phàm."
"Có Tứ đương gia che chở, trái tim đang treo lơ lửng của cuối cùng cũng hạ xuống ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ca-nha-ta-deu-la-rac-ruoi-nguoi-bat-ta-dan-ca-thon-di-chay-nan/chuong-314-cuu-mang.html.]
Hai tên sơn tặc khuôn mặt của Hà Tri Vấn khẩy một tiếng:
"Đừng vội mừng sớm, Tứ đương gia dạo đổi khẩu vị , thích mấy tên thư sinh mặt trắng nữa mà chỉ ưa hạng hình cường tráng thôi."
"Người em Điền Đại Ngưu của ngươi thì còn , chứ cỡ ngươi thì... nhất đừng gì quá giới hạn, nếu Điền Đại Ngưu cũng chẳng bảo vệ nổi ngươi ."
Hà Tri Vấn im lặng một lúc, hồi lâu mới lên tiếng:
"Chỉ thích cường tráng... ý của hai vị đại ca là... Tứ đương gia bà ..."
Hai tên sơn tặc chẳng hề để tâm, cũng buồn kiêng dè đám sơn tặc ngang qua:
"Thì đúng như cái ý ngươi đang nghĩ đấy. Các đương gia khác đêm đêm tân lang, Tứ đương gia của chúng tại thể ngày ngày tân lang chứ?"
Hà Tri Vấn bắt đầu trầm ngâm, nhà họ Điền giàu gì, mà tính tình của Điền Đại Ngưu ...
Nói hoa mỹ thì là thật thà chất phác, còn thẳng là bướng bỉnh cứng đầu, chuyện gì quyết thì c.h.ế.t cũng đổi.
Lúc bắt, những khác vì bảo mạng sống nên lập tức đổi giọng xin gia nhập Thanh Vân Trại.
Duy chỉ Điền Đại Ngưu là thà c.h.ế.t chứ chịu đồng bọn với sơn tặc.
Phải để Hà Tri Vấn, Triệu Thụ và Trịnh Bảo phiên khuyên bảo, hết nước hết cái cũng lay chuyển.
Mãi đến khi Hà Tri Vấn nhắc đến việc nếu c.h.ế.t thì hai già nhà họ Điền e rằng cũng chẳng sống nổi.
Bấy giờ Điền Đại Ngưu mới miễn cưỡng đồng ý gia nhập.
Với cái tính khí như con lừa thế , dù cho Điền Đại Ngưu lập gia đình thì cũng chắc sẽ chịu phục tùng Tứ đương gia...
Hà Tri Vấn cảm thấy đau cả đầu, ôm hy vọng gì mấy mà hỏi:
"Hai vị đại ca, em của ... vẫn thành , chẳng hiểu gì cả... nếu lỡ đắc tội với Tứ đương gia..."
Hai tên sơn tặc quá quen với việc hỏi như , chúng đẩy Hà Tri Vấn chen đám đông bếp nướng:
Mèo Dịch Truyện
"Ngươi cứ yên tâm, Tứ đương gia thích cưỡng cầu. Những kẻ chịu lời, ví dụ như tên La Quỳnh ăn roi lúc nãy, tệ nhất cũng là một đội suất;"
"Người em Điền Đại Ngưu của ngươi đầy bản lĩnh, nếu chịu lời thì chắc chắn sẽ một bách hộ."
"Còn nếu lời thì tính mạng vẫn bảo , chỉ là bắt đầu bò lên từ chân tiểu binh thôi."
Hà Tri Vấn mới thở phào nhẹ nhõm thì thấy bà cụ Điền bên bếp nướng đang im lặng .
Biểu cảm của bà cụ Điền vô cùng phức tạp, trong lòng bà càng rối bời hơn.
Con trai bà vốn chẳng khiếu phong tình, thế nên đến giờ vẫn lấy vợ.
Ai mà ngờ khi bắt sơn trại, còn gặp cái loại chuyện trớ trêu như thế ...
Bà nhịn mà qua đám đông, hướng ánh mắt đầy mong chờ về phía Hứa Duyệt Khê.
Cứu mạng với!
Mau nghĩ cách cứu xuống núi thôi!
Nếu thì sẽ còn kịp nữa !!
Hứa Duyệt Khê lúc cũng đang vội vã xuống núi.
vì Điền Đại Ngưu sắp quấy rối, mà là...
Theo như lời ba vị đương gia chuyện với , Phó đương gia vô tình tiết lộ rằng, ba ngày , cả triều đình và quân phản loạn đều sẽ cử đến trại Thanh Vân!
Đừng Đại đương gia vẻ ngoài râu hùm hàm én, dữ dằn mà lầm, thực chất lão là kẻ đầy bụng mưu mô xảo quyệt.
Lão cố tình sắp xếp cho hai bên gặp mặt cùng một lúc, cùng một địa điểm, chỉ để họ công khai đấu giá, tranh giành lẫn , nhằm tối đa hóa lợi ích cho trại Thanh Vân.
Và trong kế hoạch còn liên quan đến cha cô, Hứa Trọng - khi Lục đương gia tiết lộ phận của Hứa Trọng, Đại đương gia nảy ý định .
Nếu quân phản loạn chân thành hơn, coi trọng trại Thanh Vân hơn, lão sẽ dâng Hứa Trọng cho một nhân vật quan trọng trong quân phản loạn vốn là kẻ ham ăn ham uống, để lấy lòng và dựa dẫm.
Nếu triều đình đưa điều kiện hơn và trại Thanh Vân đầu quân cho họ, Đại đương gia vẫn sẽ giao Hứa Trọng cho quân phản loạn để còn một đường lui.
Nói cách khác, bất kể trại Thanh Vân chấp nhận chiêu an của triều đình theo quân phản loạn ở Quỳnh Châu, Hứa Trọng đều sẽ đẩy tay quân phản loạn!
Hứa Duyệt Khê cạn cả lời, Đại đương gia và Lục đương gia rảnh rỗi quá nhỉ, tự dâng cho quân phản loạn , mà cứ thích khó cha cô thế?
Lúc , Đại đương gia Hứa Không Sơn đang định nhảy xuống lôi đài, đột nhiên vẫy tay gọi một thuộc hạ tín đang ăn đồ nướng:
"Tô Liệt, là giỏi võ nhất trướng , , thử xem ."