Cả nhà ta đều là rác rưởi , ngươi bắt ta dẫn cả thôn đi chạy nạn - Chương 31: Ngươi nhiều bạc đến mức muốn ném qua cửa sổ à?
Cập nhật lúc: 2026-03-12 11:01:30
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50UFGCSuhY
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hứa lão hán trở về nhà con trai cả, miệng ngừng lẩm bẩm: "Ta bảo là phân gia , cần quản cái nhà Hứa Trọng gì.
Hôm nay ngươi quản, ngày mai tìm đến tận cửa, ngày tìm lão tam, ngươi thì nhà lão tam sống ?"
Nên nhớ, nương của Hứa Trọng hiện đang sống cùng với vợ chồng lão tam đấy!
Hứa đại bác gì, thừa phụ chỉ cái khẩu xà tâm phật, thường ngày ông chính là dễ mủi lòng nhất.
Chỉ cần Hứa Trọng dỗ dành vài câu là dù miệng vẫn mắng c.h.ử.i té tát, nhưng đầu tiên lao giải quyết rắc rối cho Hứa Trọng vẫn cứ là ông.
"Phụ , bên rốt cuộc là chuyện gì? Vọng Dã chỉ với con cái gì mà Tiểu Sơn hại ong đốt... là thật giả ?"
Hỏi thì hỏi , trong lòng Hứa Đại sớm kết luận - Hứa Không Sơn thì còn ai đây nữa?
Khắp cái thôn Sơn Bắc , chẳng đứa trẻ nhà ai đức hạnh kém như Hứa Không Sơn, ngay cả lão già lớn lên mà cũng dám bắt nạt.
Hứa Vọng Dã bên cạnh cầm một nhành củi khô cháy sém gạch gạch xuống đất, phụ họa theo:
"Người trong thôn vốn dĩ vì mấy chuyện thất đức họ mà chẳng ưa gì họ . Thúc Lý Chính cũng , trong vòng nửa tháng nếu nhà họ Hứa còn gây chuyện gì nữa thì sẽ trực tiếp đuổi khỏi thôn...
Hứa Không Sơn náo loạn như thế , e là Lý Chính dung thứ cho họ nổi nữa ."
Hứa Đại nhíu mày, đắn đo một hồi dậy định bước cửa, liền vợ Tôn Hòa đang ở trong bếp gọi giật :
"Ông đợi chút, định đấy?"
Hứa Đại chột dời mắt chỗ khác: " thì... còn mấy sào ruộng tưới, một lát về ngay..."
Tôn Hòa lạnh một tiếng, một nữa thấu hiểu vì ngày thường chồng hung dữ như . Đám đàn ông nhà họ Hứa chẳng ai đáng tin cả, kẻ nào kẻ nấy đều miệng cứng lòng mềm.
"Ông bớt nhảm ! Hứa Vọng Dã, giữ c.h.ặ.t lấy cha con cho ! Đừng để ông lấy tiền giải quyết rắc rối cho tên phế vật vô dụng Hứa Trọng nữa!
Nhà phân , bạc bù lỗ để dọn dẹp đống rắc rối cho nhà Hứa Trọng đòi thì thôi , ông còn định đưa tiền cho nữa hả? Tiền của ông nhiều đến mức đem ném qua cửa sổ chắc?"
Tôn Hòa càng càng giận, xắn tay áo định lao mắng mỏ thì chợt thấy tiếng gõ cửa.
Hứa Vọng Dã cha cứ vì chuyện nhà Hứa Trọng mà cãi vã thôi, bèn vội vàng mở cửa.
Vừa thấy tới, lập tức hối hận.
Cái cửa , lẽ nên mở mới đúng!
Hứa Vọng Dã chẳng thèm chớp mắt, coi như thấy Hứa Duyệt Khê và Hứa Ngưng Vân đang mỉm chào hỏi , "rầm" một tiếng đóng sầm cửa .
Hứa Duyệt Khê: "..."
Hứa Ngưng Vân đoán kết quả nên cũng thấy lạ.
Nghe thấy tiếng mắng c.h.ử.i bên trong đột ngột im bặt, Hứa Duyệt Khê cố ý cao giọng:
"Ái chà chà! Tường nhà bác cả rơi gạch trúng chân , đau quá mất! Chị ơi, chị mau tìm Lý Chính tới đây, nhờ ông phân xử công bằng cho với."
Hứa Ngưng Vân: "..."
Chưa đầy hai thở , cánh cửa gỗ đóng "rầm" một tiếng mở .
Lão Hứa vác một cây chổi dài xông , giơ chổi lên định đuổi .
Hứa Duyệt Khê vội vàng nghiêm túc : "Ông nội, bác cả, bác gái, Đường ca, hôm nay con đến đây là chính sự."
Lão Hứa chẳng thèm .
Cái đồ hỗn xược chẳng Hứa Trọng dạy dỗ kiểu gì, nào tới cũng bảo chính sự, ai mà tới ăn chực thì cũng là tới ăn vạ, thì cũng là trộm bánh bao!
Hứa Duyệt Khê bụi tung mù mịt từ cây chổi sặc, liên tục lùi mấy bước, thoáng thấy bác cả và Hứa Vọng Dã đang bám ở cửa cảnh giác , cứ như chỉ cần cô thêm một câu là sẽ một chổi quét ngay .
Mèo Dịch Truyện
Cô bất lực mỉm , chủ động lùi vài bước, nhường chỗ cho chị lên tiếng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ca-nha-ta-deu-la-rac-ruoi-nguoi-bat-ta-dan-ca-thon-di-chay-nan/chuong-31-nguoi-nhieu-bac-den-muc-muon-nem-qua-cua-so-a.html.]
Đãi ngộ của Hứa Ngưng Vân ở nhà bác cả hơn một chút - lẽ là vì cô từng lừa lọc gì họ.
Hứa Ngưng Vân cố gắng điều chỉnh nét mặt, trưng bộ mặt cứng đờ những lời mà Hứa Duyệt Khê tập dượt cho :
"Vọng Dã ca năm nay mười bốn nhỉ? Sắp đến tuổi bàn chuyện hôn nhân , nhà bác dành dụm đủ bạc ?"
Lão Hứa lập tức căng thẳng, bước tới chắn mặt Hứa Vọng Dã:
"Liên quan gì đến ngươi? Ta cho ngươi , các ngươi là em họ, đừng mà mơ tưởng gì đến nó!"
Hứa Ngưng Vân ngay sẽ kết quả mà: "... Cháu ý đó, cháu là đang lo lắng cho Đường ca thôi. Nhà bác cả tận bốn năm đứa con, gia cảnh chẳng mấy dư dả, e là khó mà gom đủ tiền cưới vợ cho ."
Cô sợ nhà bác cả hiểu lầm nên nhanh ch.óng nốt phần còn :
"Ông nội, bác cả, cũng đấy, nhà cháu còn nợ bạc của ít trong thôn Sơn Bắc, nợ của nhà bác... thật lòng mà thì hiện tại chúng cháu vẫn trả ngay.
Hay là thế , nhà cháu đang bày sạp ăn ở ngoài chùa Độ Viễn, mấy ngày tới là hội miếu, bận bịu xuể nên mời Đường ca qua giúp mấy hôm.
Làm ăn khấm khá, kiếm nhiều tiền hơn thì chúng cháu cũng sớm trả nợ cho nhà bác. Tất nhiên là cứ yên tâm, Đường ca giúp việc đều tiền công đàng hoàng, hai mươi văn một ngày thấy thế nào ạ?
Số tiền đằng nào cũng thuê , chi bằng để nhà kiếm cho ."
Lão Hứa lập tức trợn trắng mắt, đừng tưởng lão tại hiện tại trả bạc cho nhà bác cả.
Chẳng là thấy phía nhà bác cả gấp dùng tiền, đều là một nhà... xí, đều là họ hàng thích nên định kéo dài thêm mấy ngày chứ gì.
Biết chừng tên Hứa Trọng còn đang nung nấu ý định trả nợ cho hai nhà bác cả và bác ba nữa chứ!
Hứa Đại Hứa Ngưng Vân đang nghiêm túc, Hứa Duyệt Khê đang yên một bên chẳng gì, chút quen:
"Chuyện ... chúng cần bàn bạc , các cháu cứ về nhà ."
Hứa Ngưng Vân coi như thấy cảnh bác gái véo bác cả một cái đau điếng, cô đáp lời dắt Hứa Duyệt Khê nhanh ch.óng rời .
Hai chị em khỏi, nhà Hứa Đại bắt đầu ồn ào.
Hứa Đại thầm nghĩ lời Hứa Ngưng Vân cũng đúng, tiền ai kiếm mà chẳng , đằng nào Vọng Dã ở nhà cũng chẳng việc gì , mỗi ngày đồng thì cũng sang thôn Sơn Nam bên cạnh bắt ốc đem bán ở trấn Lâm Hải.
Làm lụng cả ngày chắc kiếm nổi hai mươi văn .
Tôn Hòa chịu đủ thiệt thòi từ nhà Hứa Trọng nên mắc mưu thêm nữa, bà lo nhà Hứa Trọng sẽ coi Hứa Vọng Dã như lừa mà sai bảo, quỵt tiền công trả.
Chuyện như chỉ xảy một hai .
Hứa Đại thiên vị em trai nên thương con, chứ bà thì xót con lắm!
Hai cãi vã một hồi thì lão Hứa ngăn .
Lão Hứa đan gùi hỏi Hứa Vọng Dã: "Con xem, con nghĩ thế nào.
Anh cả con mười bảy tuổi thành , mười lăm tuổi bắt đầu xem mắt , con cũng sắp đến lúc đó đấy."
Những thường dân như họ, điều duy nhất thể tính toán cho con cháu cũng chỉ quanh quẩn chuyện sửa nhà cưới vợ, tìm một công việc định mà thôi.
Trên đường về nhà, Hứa Ngưng Vân quan sát cỏ cây hoa dại ven đường, lắng tiếng ch.ó sủa gà gáy từ các nhà vọng , tò mò hỏi Hứa Duyệt Khê:
"Muội thấy Vọng Dã ca đồng ý ?"
Hứa Duyệt Khê tinh nghịch nháy mắt: "Giờ thì chắc chắn đồng ý , nhưng , sẽ qua đó năn nỉ thêm vài nữa, lì lợm cho đến khi đồng ý mới thôi."
Hứa Ngưng Vân liếc , thừa để kiếm thêm bạc trong dịp hội miếu thì cách gì Hứa Duyệt Khê cũng dám :
"... Muội đừng ép quá, dù gì cũng là Đường ca của chúng , là đấy."
Hứa Duyệt Khê gật đầu lia lịa: "Chị yên tâm , còn bận hái thảo d.ư.ợ.c hương châu với vòng tay còn chẳng kịp, lấy nhiều thời gian mà tìm ."
Nghe cô , Hứa Ngưng Vân càng cảm thấy yên tâm chút nào.