Cả nhà ta đều là rác rưởi , ngươi bắt ta dẫn cả thôn đi chạy nạn - Chương 297: Thanh Vân Trại cần đầu bếp

Cập nhật lúc: 2026-03-12 11:07:12
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Không giống như Lâm tú tài và những sớm đưa quyết định, những khác từ sáng sớm đợi ở cổng miếu để ngóng tình hình.

 

Hễ thấy nhà nào khởi hành là họ sẽ lập tức bám theo ngay.

 

Ai ngờ suốt cả buổi sáng, nhà họ Hứa vẫn chẳng động tĩnh gì, cứ ở lì trong ngôi miếu đổ nát đang trò gì.

 

Nhà họ Hoắc cũng , bảo là đường mệt mỏi nên ở miếu nghỉ ngơi một ngày.

 

Còn về những nhà khác, cũng chẳng ai quan tâm - phần vì đường, phần vì neo đơn.

 

Vừa đường ít , đường chỉ sợ cướp hết lương thực bắt luôn cả .

 

Cứ thế chần chừ mãi cho đến lúc Trịnh lý chính và Hà Duẫn về.

 

Mấy túc trực ở cổng miếu định bụng sẽ hỏi han đủ điều, nhưng thấy sắc mặt tệ hại của hai thì đều sợ hãi dám hó hé lời nào.

 

Trịnh lý chính thì gì.

 

Hà Duẫn vốn nổi tiếng là hiền lành nhất làng, bao giờ sa sầm mặt mày với ai cả.

 

Nhìn theo bóng lưng hai tiến chính điện, mấy ở cửa đảo mắt một vòng, gạt Bạch Đường và Chu Văn sang một bên áp tai cửa ngóng.

 

Hai về, bốn gia đình chú ý tới, vội vã vây quanh hỏi:

 

"Thế nào ? Có huyện Thanh Vân ? Có báo quan ?"

 

Trịnh lý chính mím c.h.ặ.t môi, lời nào.

 

Hà Duẫn nản chí bệt xuống đất, chậm rãi lắc đầu:

 

"Không cho huyện, thế nào họ cũng cho ."

 

"Đừng là báo quan, lính canh cổng bắt lên Thanh Vân Trại là buồn tiếp chuyện với chúng nữa, cứ như sợ rước họa ."

 

Trong bầu khí im lặng kéo dài của bốn gia đình, Trịnh lý chính lấy một tờ lệnh truy nã.

 

Tờ lệnh rõ ràng là mới bóc xuống.

 

Không giống những tờ lệnh khác thường vẽ chân dung, tờ chi chít những chữ là chữ.

 

Mọi đưa mắt , vốn dĩ họ chẳng mấy chữ bẻ đôi.

 

Bà lão nhà họ Điền sốt ruột chạy mời Lâm tú tài.

 

Lâm tú tài đang kể cho Lâm Lăng chuyện tối qua lỏm , liền dẫn Lâm Lăng đến chính điện.

 

Ông đón lấy tờ lệnh, lướt mắt qua vài lượt, sắc mặt dần trở nên nghiêm trọng.

 

Dưới hàng chục ánh mắt mong chờ, Lâm tú tài trầm giọng : "Hai cách đưa hôm qua đều khả thi nữa ."

 

Đối tượng truy nã tờ lệnh chính là Thanh Vân Trại.

 

"Thủ đoạn tàn nhẫn, vô nhân tính, ai sa chân Thanh Vân Trại thì đừng hòng xuống núi."

 

"Quan phủ thông báo rằng, phàm là ai bắt thì hãy cứ chấp nhận phận , đừng mong dùng bạc để chuộc ."

 

"Đám thổ phỉ Thanh Vân Trại chỉ nhận bạc g.i.ế.c , chúng g.i.ế.c cả chuộc lẫn chuộc."

 

Bà lão họ Điền chịu nổi cú sốc, ngã quỵ xuống đất, miệng lẩm bẩm thôi: "Chấp nhận phận... chấp nhận ?"

 

Bà chỉ duy nhất một mống con trai thôi!!

 

Trịnh lý chính và Triệu lý chính cũng hoa mắt ch.óng mặt, suýt nữa thì ngất xỉu.

 

Nghiêm Yên ở phía đối diện rõ mồn một, thấy bốn gia đình đều gục ngã xuống đất, mãi thốt nên lời.

 

Nàng đành bước tới nhắc nhở:

 

"Cách đưa hôm qua là con đường duy nhất ."

 

"Nếu , cho dù phản quân Quỳnh Châu đại quân triều đình xuất quân, cũng chắc thể tiêu diệt Thanh Vân Trại và cứu một cách bình an vô sự."

 

Tiếng thở dốc trong chính điện vang lên rõ rệt.

 

Lâm Lăng cảm thấy khó chịu, cầm lấy tờ lệnh truy nã: "Cha, còn , phàm là ai tiêu diệt Thanh Vân Trại sẽ thưởng một nghìn lượng bạc;"

 

"Ai cung cấp tin tức quan trọng sẽ thưởng một trăm lượng và hai trăm cân lương thực, ngoài còn..."

 

Tiền thưởng?

 

Hứa Duyệt Khê thấy thế liền nhảy phắt tới mặt Lâm Lăng, cùng xem tờ lệnh.

 

Hứa Trọng thấy , trong lòng dâng lên một dự cảm chẳng lành.

 

Không lẽ nào, lẽ nào...

 

Khê Nhi sẽ vì một trăm lượng bạc và một trăm cân lương thực mà bán cha yêu chứ?

 

Ông lẳng lặng nhích , trốn lưng Trình Dao.

 

Trình Dao tối qua ngủ sớm nên thấy diệu kế của Nghiêm Yên, lúc vẫn đang gặng hỏi Hứa Trọng.

 

Hứa Trọng nhất quyết giữ im lặng.

 

Hà Tú Vân nhận nỗi lo lắng của ông, khẽ nhắc nhở Trình Dao: "Thanh Vân Trại đang cần đầu bếp."

 

Chỉ vỏn vẹn sáu chữ đủ để Trình Dao hiểu tất cả.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ca-nha-ta-deu-la-rac-ruoi-nguoi-bat-ta-dan-ca-thon-di-chay-nan/chuong-297-thanh-van-trai-can-dau-bep.html.]

Bà nhíu mày sang phía Triệu lý chính và ba nhà , quả nhiên thấy đang lén lút trộm Hứa Trọng bằng ánh mắt dò xét.

 

Thấy Khê Nhi hớn hở chạy về, Trình Dao lập tức bác bỏ: "Không ."

 

Hứa Duyệt Khê tiu nghỉu: "Mẹ, con kịp ."

 

Trình Dao kiên quyết lắc đầu: "Bất kể con định gì cũng ."

 

"Cha con già , chịu nổi sự giày vò của con . Hơn nữa, nhà cũng chẳng thiếu lương thực."

 

Hứa Duyệt Khê vân vê vạt áo, thẳng mắt Hứa Trọng đang trốn lưng , lý nhí :

 

" đó là tận một trăm lượng vàng và hai trăm cân lương thực lận mà."

 

Lương thực trong gian của cô suốt dọc đường ăn một phần, bán một phần, để nuôi cả nhà đến quận thành thì thành vấn đề.

 

nếu xa hơn đến Đàm Châu thì e là thiếu.

 

Trừ phi quận thành xảy chuyện gì, cho phép bình thường.

 

chẳng Nghiêm Yên phản quân đ.á.n.h tới huyện Thiên Quang, chẳng mấy ngày nữa sẽ tấn công quận lỵ Lĩnh Nam .

 

Quận thành thể nào nghĩ cách để bảo vệ bộ thành trì.

 

Mà cách hữu hiệu nhất chẳng là nghiêm cấm bá tánh ?

 

Chuyện mà huyện Thanh Vân còn nghĩ thì quan to và thông minh ở quận thành còn nhiều hơn, lý nào nghĩ tới.

 

Trình Dao sa sầm mặt mày, bỗng chốc trở nên lạnh lùng:

 

"Con Lâm tú tài ? Đám sơn tặc đó tên nào tên nấy đều tàn ác, g.i.ế.c gớm tay đấy."

 

Trình Đồ bên cạnh một hồi cũng khuyên nhủ Hứa Duyệt Khê:

 

"Chúng vẫn đến mức đ.á.n.h đổi mạng sống vì chút vàng bạc và lương thực đó, con cũng đừng... đừng khó cha con quá."

 

Hứa Duyệt Khê ủ rũ cúi đầu: "Vâng."

 

Sau khi trấn áp Hứa Duyệt Khê, cả Hứa Không Sơn và Hứa Vọng Dã đều thở phào nhẹ nhõm.

 

Mèo Dịch Truyện

Bình thường con bé tinh quái một chút, đưa vài ý tưởng dở dở thì thôi .

 

lúc thì tuyệt đối .

 

Bước chân hang ổ thổ phỉ thì đúng là nộp mạng .

 

Trịnh lý chính và Triệu lý chính vẫn âm thầm quan sát động tĩnh nhà họ Hứa, thấy Hứa Duyệt Khê chịu thua thì , cùng nở nụ khổ.

 

Thấy bà lão họ Điền lục lọi hết tài sản định tìm Hứa Duyệt Khê, hai cùng Hà Duẫn vội lắc đầu ngăn :

 

"Đừng, đừng khó họ."

 

Đang yên đang lành, ai liều mạng chui sào huyệt thổ phỉ cơ chứ?

 

Mấy dân làng chực ở cửa thấy liền chạy khuyên: "Không cứu, mà thực sự là cứu nổi... Triệu lý chính, là chúng cứ tiếp tục chạy nạn ? Giờ lên đường vẫn còn kịp đấy..."

 

Hết đến khác khuyên nhủ.

 

Đợt mắng, đuổi thì đợt tiếp nối.

 

Hoắc Tinh Lam càng xe ngựa, trong lòng tràn đầy cam tâm.

 

Ở trấn Lâm Hải hết đến khác bỏ lỡ cơ hội kết giao với con trai Thích tướng quân thì thôi .

 

Lâm Thanh kiếp cũng chỉ là một đứa trẻ ăn xin nàng cứu giúp, kiếp định sẵn cũng chẳng nên trò trống gì.

 

Cứ Thích Minh Triệt phản quân đ.á.n.h cho tan tác là kết cục tương lai của nhà họ Thích .

 

Nghiêm Thanh Vân thì khác.

 

Đó là một thiên tài quân sự kiệt xuất đấy.

 

Tuyệt thế tướng tài đấy.

 

Nếu quân phản loạn thật sự thành công, Nghiêm Thanh Vân sẽ trở thành đại tướng khai quốc, trọng thần triều đình, thậm chí phong Vạn Hộ Hầu cũng chừng...

 

Trong lúc Hoắc Tinh Lam còn đang mơ mộng, Hứa Duyệt Khê Hứa Không Sơn xách khỏi chính điện để hóng gió.

 

Bên ngoài chính điện khá nhiều đang .

 

A Đại, bên phía Nghiêm Yên, đang sắc t.h.u.ố.c ngay gần đó.

 

Hứa Không Sơn sợ em gái cha quá lâu quên vụ một trăm lượng vàng và hai trăm cân lương thực , nên hạ thấp giọng khẽ:

 

"Em... chẳng vẫn còn ít lương thực ? Chúng ăn tiết kiệm một chút thì vẫn thể cầm cự thêm một thời gian nữa."

 

Hứa Duyệt Khê bây giờ nghĩ thông suốt .

 

Thanh Vân Trại đầy rẫy nguy hiểm, là nơi họ thể dính líu .

 

Đôi tay nhỏ bé của cô bé bám ống quần của Hứa Không Sơn, mắt chằm chằm A Đại đang sắc t.h.u.ố.c, chậm rãi :

 

"Anh cả, em nhớ chị , là ngày mai chúng ..."

 

Hứa Không Sơn đang im lặng lắng thì bỗng nhiên cô bé im bặt.

 

Anh cúi đầu , theo hướng mắt của Hứa Duyệt Khê, sắc mặt lập tức biến đổi dữ dội.

 

 

Loading...