Cả nhà ta đều là rác rưởi , ngươi bắt ta dẫn cả thôn đi chạy nạn - Chương 296: Thần kinh
Cập nhật lúc: 2026-03-12 11:07:11
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Sao chứ?" Tên thuê tên Tiểu Lục bụng nhắc nhở, "Hai nhà lý chính mỗi nhà bỏ mười hai lượng, nhà họ Hà và nhà họ Điền mỗi nhà tám lượng, chẳng là bốn mươi lượng ?"
"Ừm, còn thiếu mười lượng nữa... Thế , chúng chịu thiệt một chút, bản đồ da dê của Hứa Nguyệt Hy trị giá tám lượng bạc ?
Đưa bản đồ da dê đây, hai lượng còn thiếu chúng sẽ tính toán nữa."
Bà lão nhà họ Điền mặt cảm xúc cầm lấy con d.a.o phay: "Cút sang một bên! Còn dám lấy con trai bà trò đùa, xem bà c.h.é.m c.h.ế.t các .
Con trai bà mất tích , bà cũng chẳng còn gì để sợ nữa, cùng lắm thì bà theo nó luôn!"
Tiểu Lục chẳng hề sợ hãi, chưởng quầy , cô chống lưng cho .
Dù chưởng quầy chống đỡ nổi, thì Vương tiêu sư cầm tiền công của chưởng quầy, chẳng lẽ liều mạng cứu bọn họ ?
"Bà giỏi thì cứ c.h.é.m , đến lúc ai cứu con trai bà, nó sẽ mất mạng đấy."
Bà lão họ Điền mím c.h.ặ.t môi, sấn bước lao lên.
Lúc đầu Tiểu Lục thật sự sợ, Vương tiêu sư đang trông xe ngựa ở cửa, chẳng lẽ kịp phản ứng để cứu ?
"Năm mươi lượng bạc đổi lấy bốn mạng , quá hời , các cứ suy nghĩ cho kỹ ."
Hắn đầu thẳng, chạy nhanh như chớp.
Bà lão họ Điền tức đến mức cầm d.a.o băm vằn tên đó !
Lão nông họ Điền cản bà , khuyên nhủ: "Đừng chấp , lát nữa chúng cứ tới huyện thành xem tình hình thế nào , nếu thì tới thôn Thanh Vân thương lượng với đám thổ phỉ một phen."
"Cứu con trai về là quan trọng nhất."
Bà lão họ Điền bình tĩnh , lẳng lặng xuống một bên, dùng d.a.o phay gọt vỏ khoai lang, chậm rãi gặm khoai lót .
Hứa Nguyệt Hy tỉnh táo hẳn, gọi ăn cơm.
Cơm còn ăn xong, Triệu lý chính và Hứa Không Sơn từ bên ngoài miếu vội vã trở về:
"Sáng sớm chúng quần đảo trong rừng trúc ba vòng, tìm tìm đường hai lượt, đều thấy cha của Bạch Đường, của Chu Văn, của Liễu Đại cả...
E rằng cũng bắt tới Thanh Vân Trại ."
Mấy con trai của bà lão họ Liễu cũng chẳng thèm để tâm, cứ xổm ở góc tường gặm lương khô, chờ lát nữa lên đường.
Bạch Đường và Chu Văn tiêu chảy suốt một ngày một đêm, mặt cắt còn giọt m.á.u.
Vừa thấy , hai kẻ đó yếu ớt túm lấy vạt áo của Hứa Không Sơn:
"Cha/ là vì lời , dẫn tìm nước nên mới bắt, ... mà cứu cha/ về, sẽ để yên cho !"
" là thần kinh."
Hứa Không Sơn chẳng thèm để ý đến bọn họ, hất tay Bạch Đường và Chu Văn , tới chỗ Hứa Trọng nhận nửa củ khoai lang nướng.
Bạch Đường và Chu Văn vẫn còn đang lầm bầm c.h.ử.i rủa.
Tên thuê Tiểu Lục chạy tới chính điện đổ thêm dầu lửa: " thế đấy, chuyện mất , nhà họ Hứa thoát khỏi can hệ .
Các bỏ bạc , nhà họ Hứa bỏ bản đồ da dê, chẳng ai chịu thiệt cả.
Hơn nữa nhà của bọn Bạch Đường cũng bắt , năm mươi lượng bạc đó chia đều cho mỗi nhà, mỗi hộ chỉ cần bỏ năm sáu lượng là xong..."
Chia đều? Bỏ bạc?
Bạch Đường và Chu Văn lập tức ngậm miệng.
Phải bỏ bạc cứu ư? Thế thì !
Tiểu Lục thấy ai hưởng ứng, vẫn tiếp tục lải nhải.
Hứa Nguyệt Hy đem phần vỏ khoai lang còn thừa cho lợn rừng ăn, phủi bụi tay, chậm rãi nhắc nhở:
"Sơn trại bắt bọn Triệu Thụ tổng cộng hơn ba ngàn thổ phỉ, ngươi cầm năm mươi lượng bạc mà dám đòi một địch ba ngàn, đúng là khí phách, đ.á.n.h giá cao ngươi đấy."
Sắc mặt Tiểu Lục đột ngột biến đổi, giọng như con gà bóp nghẹt cổ: "Ba ngàn?"
Nhiều thế cơ !
Không thể nào!
Chưởng quầy rõ ràng chỉ mười mấy , còn bảo cô cũng sẽ phái Vương tiêu sư cùng cứu mà...
"Cô... cô láo!"
Thổ phỉ đông như thế, còn cứu cái nỗi gì nữa?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ca-nha-ta-deu-la-rac-ruoi-nguoi-bat-ta-dan-ca-thon-di-chay-nan/chuong-296-than-kinh.html.]
Mau mau chạy trốn mới là thượng sách!
Hứa Nguyệt Hy nhướn mày Trịnh lý chính đang im lặng: "Không tin thì ngươi cứ hỏi Trịnh lý chính là .
Nhà họ Triệu, họ Trịnh, họ Hà, họ Điền gộp cũng gom mười mấy đ.á.n.h đ.ấ.m để cứu .
Nếu mười mấy mà cứu bọn Triệu Thụ thì Trịnh lý chính bọn họ còn cần tốn bạc tìm các gì?"
Tiểu Lục đột ngột sang Trịnh lý chính, thấy Trịnh lý chính và Triệu lý chính đang bàn bạc cử tới huyện thành xem xét tình hình, tìm cách liên lạc với quan phủ huyện Thanh Vân.
Hắn cũng chẳng kẻ ngốc, lập tức phản ứng ngay.
Hứa Nguyệt Hy lừa .
Kẻ lừa là khác.
Tiểu Lục lập tức chạy khỏi chính điện, tìm tới chỗ Hoắc Tinh Lam: "Chưởng quầy, Thanh Vân Trại tới hơn ba ngàn tên thổ phỉ, mấy chúng mà đấu ?
Dù như lời cô , gọi cả Vương tiêu sư cùng thì cũng là nộp mạng. Chuyện ."
Vương tiêu sư thu dọn hành lý tới, thấy lời , ánh mắt khựng một chút, chậm rãi dời sang gương mặt Hoắc Tinh Lam.
Hoắc Tinh Lam chú ý tới Vương tiêu sư, mỉm với ông , bình tĩnh :
"Chẳng chỉ là một ổ thổ phỉ thôi , gì mà đông thế?"
Tiểu Lục gật đầu lia lịa: "Thật mà, Hứa Nguyệt Hy chính miệng thế, cô dù cố ý lừa thì cũng thể tùy tiện một con như ."
Chỉ cần vài chục thôi là đủ để từ bỏ ý định kiếm chác bạc .
Cần gì khoác lên tới tận ba ngàn?
Hoắc Tinh Lam giải thích: "Xì... Ta vốn là lòng , thấy bọn họ mất con trai nên đau lòng, lúc mới các ngươi giúp một tay cứu .
Không ngờ thổ phỉ đông như , thôi bỏ , cứ để bọn họ tự nghĩ cách ."
Tiểu Lục tiếp tục gật đầu, lộ vẻ oán trách :
"Cũng may Hứa Nguyệt Hy nhắc một câu. Chưởng quầy, cô lương thiện là chuyện , nhưng cũng hỏi rõ xem thổ phỉ bao nhiêu chứ, suýt chút nữa là hại c.h.ế.t trong cái trại thổ phỉ đó ..."
Vương tiêu sư mặt cảm xúc thầm nghĩ, cũng may ông thấy Tiểu Lục chạy quá nhanh gì đó sai sai nên mới đặc biệt qua đây xem thử chuyện gì.
Nếu ông Hoắc Tinh Lam hại thê t.h.ả.m .
Hoắc Tinh Lam đó hề bàn bạc với ông chuyện cứu .
Trại thổ phỉ! Ba ngàn tên thổ phỉ!!
Ông nhận là tiền công việc, chứ tiền bán mạng!
"Hoắc cô nương, xe ngựa chuẩn xong, cũng thu dọn hòm hòm , chúng lên đường ?"
Hoắc Tinh Lam nhíu mày, do dự một lát:
"Chờ thêm một ngày xem tình hình thế nào hãy lên đường, tự chạy nạn mà bằng lý chính dẫn dắt chứ?"
"Được."
Vương tiêu đầu thông báo cho đoàn xe, nhưng trong lòng thầm toan tính.
Thái độ của Hoắc cô nương tối qua rõ ràng như thế .
Vương tiêu đầu đề cao cảnh giác, dám tin tưởng Hoắc Tinh Lam nữa, ngay cả với nhà họ Hoắc ông cũng chẳng nể nang gì, quẳng một câu bỏ .
Thật thái độ của ông với nhà họ Hoắc vốn dĩ lạnh lùng.
Hoắc mẫu vẫn như cũ, hễ thấy ông ngang qua là bóng gió mỉa mai vài câu. Thấy ông lầm lì như hũ nút, đ.á.n.h c.h.ế.t cũng thốt nửa lời, bà bực bội đến bên cạnh con trai:
"Đông Nhi, mấy đứa nhỏ , tiền công một ngày của Vương tiêu đầu tận nửa lượng bạc đấy."
"Con thái độ của lão xem, đáng giá nửa lượng bạc ? Mẹ thấy Hoắc Tinh Lam lừa đến lú lẫn , chẳng thà đuổi mấy gã tiêu sư đó , đem bạc giao hết cho con quản lý còn hơn."
Hoắc tú tài tối qua xảy mâu thuẫn với Hoắc Tinh Lam, giờ Vương tiêu đầu tiếp nữa thì trong lòng chút vui.
dù lão cũng rút bài học xương m.á.u, đuổi xuống xe ngựa bộ một đoạn, mệt khổ chịu nổi.
Mèo Dịch Truyện
Hoắc tú tài ngẫm nghĩ một lát gọi Hoắc Tinh Thừa , thấp giọng dặn dò vài câu.
Ở một phía khác,
Trịnh lý chính và Hà Duẫn tìm đến Nghiêm Yên, hỏi rõ phương hướng dẫn tới huyện lỵ Thanh Vân vội vã lên đường.
Phải mất trọn nửa canh giờ họ mới miếu, sắc mặt khó coi vô cùng.