Cả nhà ta đều là rác rưởi , ngươi bắt ta dẫn cả thôn đi chạy nạn - Chương 291: Có gì mà phải sợ?
Cập nhật lúc: 2026-03-12 11:07:06
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6KzdBtFgET
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ba , bốn câu khiến tất cả nghẹn lời, đáp thế nào.
Mãi một lúc lâu , mới về phía Hà Tú Vân. Ngoài hai vị trưởng thôn , bà là uy tín khá trong cả hai làng.
Hà Tú Vân tuy là làng Sơn Bắc nhưng thường xuyên qua các làng lân cận để giúp việc bếp núc.
Nhà nào đám cưới đám tang đều mời bà tới giúp một tay.
Cách việc của Hà Tú Vân đáng tin cậy, danh tiếng ở làng Sơn Bắc chỉ kém trưởng thôn một chút.
Bây giờ cả hai vị trưởng thôn đều nữa, chẳng tìm đến bà ?
Hà Tú Vân xen chuyện , bà đang trong góc dỗ dành bé Trừng Trừng, nhân tiện để Trịnh Tụ và Tôn Hòa nghỉ ngơi một chút.
Nhận thấy nhiều ánh mắt đổ dồn về phía , Hà Tú Vân vẫn ngẩng đầu lên, coi như gì.
Vốn dĩ chuyện bà cũng nên can thiệp .
Trưởng thôn Triệu và những khác đều mất con trai, đó chuyện nhỏ nhặt gì.
Nếu bà xen , bất kể về phía nào cũng đều khó xử.
Tôn Hòa và Mạnh Thiến cũng cúi đầu, đang nhỏ to chuyện gì đó với Trịnh Tụ, Hứa Triều Tình và Hứa Mạnh Cửu.
Hứa Văn Phong và Lữ Kinh đều đang ở bên ngoài trông xe lừa, nên càng cần để ý đến.
Thấy Hà Tú Vân lên tiếng, đồng loạt về phía ông cụ Hứa.
Liễu Đại, cũng mất , lên tiếng gọi: "Bác Hứa, bác là lớn tuổi trong làng, trưởng thôn như , bác gì ?"
Ý của gã là ông kiểu như: "Triệu Bào trưởng thôn thì để ", "Triệu Bào dẫn đường thì để dẫn"...
Bất kể là xét về uy tín, việc Hứa Duyệt Khê đang giữ tấm bản đồ, nhà họ Hứa cũng nên bày tỏ thái độ.
Trước khi ông cụ Hứa kịp mở miệng, Hứa Duyệt Khê bên cạnh bí mật nhéo cánh tay ông một cái.
Đau điếng.
Ông cụ Hứa lườm Hứa Duyệt Khê một cái bực dọc :
Mèo Dịch Truyện
"Nói gì? Có gì mà ? Anh mất mà còn thấy vội, nhà mất con trai, thể sốt ruột cho ?"
Liễu Đại nghẹn lời: "Mẹ ... ... cũng sốt ruột chứ, nhưng lánh nạn là quan trọng nhất, thể vì vài mà lỡ việc đến quận thành ."
Ông cụ Hứa thắc mắc: "Lánh nạn là quan trọng, thì các cứ , ai ngăn cản ."
" mà..."
Liễu Đại nếu dẫn đường, chỉ huy giúp đỡ thì mà .
mặt bao nhiêu , gã dám , cũng tiện thẳng như .
Ông cụ Hứa và mấy trưởng thôn Triệu đều hiểu rõ, Liễu Đại từ lâu chán ghét bà già họ Liễu lảm nhảm, còn đanh đá vô lý, nên gã vốn dĩ chẳng quan tâm đến bà nữa.
Dù cho bốn em nhà họ Liễu đều do một tay bà vất vả nuôi lớn từ lúc còn đỏ hỏn, nhờ sự đanh đá của bà mới kiếm lợi lộc để lấy vợ lập gia đình.
Trước khi lánh nạn, bà già họ Liễu hôm nay ở nhà con cả, mai ngủ nhà con thứ, luân phiên đến từng nhà xin miếng cơm ăn.
Nếu vì nể mặt trưởng thôn và giữ danh tiếng trong làng, liệu bốn em nhà họ Liễu còn chịu chăm sóc bà lão ?
Bây giờ lánh nạn, lương thực vốn quý giá, bớt một miệng ăn thì những khác sẽ thêm một miếng.
Dù cho bà lão thể bẻ một chiếc màn thầu thành sáu phần để ăn chăng nữa.
Ông cụ Hứa im lặng, thêm gì nữa.
Hà Uẩn vội vàng lên tiếng khi tìm khác chủ, ông cố gắng giữ giọng bình tĩnh:
"Mọi đều , con trai là Hà Tri Vấn cũng mất tích, là tư cách lên tiếng nhất ở đây."
Ông dừng một chút, đợi khác cắt lời mà tiếp:
"Dù các nghĩ thế nào, cũng nhất định cứu Tri Vấn về."
"Tri Vấn ở trong làng bao nhiêu năm qua bao giờ chuyện gì với . lánh nạn là quan trọng, cũng cầu xin ở đây để nghĩ cách cứu ."
" chỉ một câu thôi, ai ở cứu thì ở , ai thì sáng mai cứ tiếp tục lên đường, đôi bên lỡ việc của , cũng đừng ai trách ai sai, ?"
Mọi im lặng một lúc, nhanh lên tiếng:
"Đi lánh nạn mà dẫn đường ? Hay là trưởng thôn Trịnh ở , còn trưởng thôn Triệu và nhà họ Hứa cùng chúng ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ca-nha-ta-deu-la-rac-ruoi-nguoi-bat-ta-dan-ca-thon-di-chay-nan/chuong-291-co-gi-ma-phai-so.html.]
"Như thì cả hai bên đều cầm trịch, ảnh hưởng đến việc cứu , lỡ việc lánh nạn."
Trưởng thôn Triệu còn lạ gì thói chọn hồng mềm mà nắn của bọn họ?
Ông cần suy nghĩ mà từ chối ngay: "Triệu Thụ cũng mất tích , tìm về sẽ cả. Còn chuyện dẫn đường, các cứ men theo đường lớn mà , gặp ai thì hỏi đó."
Trưởng thôn Trịnh thấy trưởng thôn Triệu còn bụng đưa ý kiến thì chỉ hừ lạnh một tiếng, thèm gì.
Hứa Duyệt Khê nấp trong đám đông, thầm quan sát biểu cảm của .
Dưới ánh lửa bập bùng, khuôn mặt ai nấy đều trông khó coi.
Trong lúc cô đang quan sát suy tính, đột nhiên thấy gọi tên .
Hoắc Tinh Lam mỉm cô:
"Hứa Duyệt Khê, trong tay cô một tấm bản đồ ? Hay là cô giao bản đồ cho , như thì sẽ mạo hiểm tìm hỏi đường nữa."
Hứa Duyệt Khê công khai trợn trắng mắt, định ép buộc đạo đức đây mà?
Thấy nhiều với vẻ mong đợi, Hứa Duyệt Khê thẳng thừng từ chối:
"Không đưa."
Hoắc Tinh Lam ngẩn , ngờ cô từ chối trực tiếp như :
"Đây là vì lợi ích của hơn hai trăm con ở cả hai làng, cô cũng lạc mất phương hướng chứ?"
"Cô đưa bản đồ , đều sẽ ơn cô đấy."
Vương tiêu đầu đang tựa bên cửa sổ chính điện, luôn để mắt tới động tĩnh của cỗ xe ngựa dừng ở điện phụ.
Nghe thấy lời Hoắc Tinh Lam , Vương tiêu đầu cô một cách sâu sắc.
Hứa Duyệt Khê vẫn từ chối, cô còn đưa một gợi ý cho đối phương:
"Cô Hoắc, là cô đem cả xe ngựa, lương thực và vệ sĩ của cô cống hiến ? Chẳng mấy vệ sĩ đó đều đường ?"
"Đây là vì lợi ích của hơn hai trăm con ở cả hai làng, cô cũng mệt c.h.ế.t, đói c.h.ế.t, khát c.h.ế.t lạc đường chứ?"
"Chỉ cần cô đóng góp xe ngựa, lương thực và vệ sĩ, tất cả , là tất cả , đều sẽ ơn cô đấy."
Trả nguyên văn thiếu một chữ.
Hoắc Tinh Lam gần như giữ nổi nụ mặt: "Cái cô bé , chỉ đùa thôi, cô tưởng thật chấp nhặt thế?"
Hứa Không Sơn nãy giờ lên tiếng, lúc mới lạnh lùng mở miệng:
"Em gái cũng chỉ đùa thôi, cô là lớn, việc gì chấp nhặt với nó? Như chẳng hẹp hòi . Hay là, tú tài Hoắc dạy cô như thế đấy?"
Hứa Duyệt Khê, Hứa Trọng, Trình Dao và Hứa Vọng Dã thầm trao cho Hứa Không Sơn ánh mắt khen ngợi.
Họ vẫn quên lúc nghỉ ngơi ở lưng chừng núi, tú tài Hoắc nhắm tấm bản đồ trong tay Khê nhi, mấy ám chỉ lấy cho bằng !
Tú tài Hoắc liên lụy vô cớ cũng giận, ông chậm rãi :
"Hai vị trưởng thôn ở , bản đồ cũng ở với nhà họ Hứa, chúng ? Vừa đường chủ kiến quyết định..."
Nghe ông , những dân làng vốn dĩ nghĩ tự cũng , lập tức nảy sinh chút hoang mang.
.
Trong tay họ chẳng cái gì cả.
Vậy họ đây?
Hứa Duyệt Khê dậy, chống nạnh bước giữa đám đông.
Giữa vô ánh mắt mong chờ cô dẫn đường, Hứa Duyệt Khê tỏ vẻ vô tội:
"Ai gì? Chẳng , cô Hoắc xe ngựa, lương thực, còn cả vệ sĩ nữa."
"Các vệ sĩ đều đường, cô Hoắc và tú tài Hoắc đều thể đưa quyết định, lương thực của họ còn thể giúp đỡ những nhà thiếu thốn..."
"Mọi xem, thứ đều đủ cả , gì mà sợ chứ? Cô Hoắc, tú tài Hoắc, hai xem đúng ?"
Hoắc Tinh Lam nhận thấy ánh mắt của vài sang chút tối tăm, nụ mặt biến mất:
"Ồ? Ý của cô là nhà họ Hứa sẽ ở trong ngôi miếu chứ lánh nạn tiếp ?"