Cả nhà ta đều là rác rưởi , ngươi bắt ta dẫn cả thôn đi chạy nạn - Chương 281: Ơ? Có chuyện gì xảy ra vậy?
Cập nhật lúc: 2026-03-12 11:06:55
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Cái con bé , còn mau xuống xe gặp họ , chọn lấy một chồng hiền lành để còn giúp đỡ, chăm sóc và bảo vệ con đường chạy nạn."
Hoắc Tinh Lam chằm chằm Hoắc tú tài với vẻ mặt u ám.
Cô cả một đám tay sai và tiêu sư bảo vệ, cần gì hai tên hèn nhát vô dụng giúp đỡ, chăm sóc với chả bảo vệ?
Hoắc Tinh Lam hiểu rõ, Hoắc tú tài đang dùng hôn sự để uy h.i.ế.p .
Ý của ông ngoài việc: Ta là bố đẻ của con, quyền định đoạt hôn sự của con, thậm chí thể quyết định sự sống c.h.ế.t của con.
Hoắc tú tài quả thực đang ý định đó, đứa con lời, hiểu chuyện điều thì giữ cũng vô ích.
Nếu Hoắc Tinh Lam tuyệt tình đuổi nhà họ Hoắc xuống xe, cho gia đình hưởng phúc, thì đừng trách ông dùng hôn sự để khống chế cô nhằm đạt mục đích.
Hoắc Tinh Lam hoặc là điều một chút, dâng hai chiếc xe ngựa , hoặc là chọn một trong hai tên Bạch Đường Chu Văn chồng!
"Nhìn xem, con vui đến mức nên lời kìa." Hoắc tú tài đường chạy nạn vốn mệt đến phát khiếp, huống chi tối qua còn xảy chuyện như , "Bạch Đường, Chu Văn, đích mai mối cho hai , việc gì ngại ngùng? Mau tiến lên chào hỏi Tinh Lam , đường chạy nạn chúng uống chén rượu mừng chứ."
Bạch Đường gãi gãi cánh tay đang ngứa ngáy, hì hì tiến lên phía : "Cô Hoắc, là Bạch Đường, cô thấy thế nào?"
Hắn quan sát một lúc và đại khái đoán mục đích của Hoắc tú tài.
Chuyện thành phụ thuộc việc Hoắc Tinh Lam điều .
dù cô đồng ý thì bản cũng chẳng mất mát gì, thậm chí còn lợi để chiếm.
Bạch Đường vẫn còn hậm hực chuyện sáng sớm Vương tiêu đầu tát cho tỉnh ngủ.
Nhân tiện cho Hoắc Tinh Lam thấy khó chịu cũng .
Chu Văn cũng nhân cơ hội lết cái chân đau tiến lên: " là Chu Văn ở làng Sơn Bắc, quen cô bao nhiêu năm , chắc chẳng cần giới thiệu chi tiết nữa nhỉ?"
Hoắc Tinh Lam lười bọn họ: "Bố, bố thật đấy ?"
Đây chẳng đầu tiên Hoắc tú tài dùng hôn sự để đe dọa cô.
Hoắc tú tài mỉm : "Tất nhiên là thật . Con là một đàn bà chồng bỏ, nắm trong tay khối tài sản lớn như , dễ kẻ nhòm ngó, chẳng nên sớm tìm một chồng để giúp quản lý ?"
Vương tiêu đầu cưỡi ngựa hộ tống bên cạnh xe, vốn định can thiệp chuyện của chủ nhà, nhưng thấy lời cũng nhịn mà liếc Hoắc tú tài.
Lời thì như đang lo lắng cho cô Hoắc.
thực chất chẳng vẫn là đang nhòm ngó tiền bạc và hai chiếc xe ngựa của cô ?
Uổng công ông còn mang danh là kẻ sĩ sách!
Hai cha con nhà họ Hoắc vẫn đang đối đầu gay gắt. Bạch Đường chạm khuôn mặt vẫn hết sưng, định mở miệng thì bụng đột nhiên đau nhói.
Hắn ôm lấy cái bụng đang đau âm ỉ, c.ắ.n c.h.ặ.t môi cố gắng nhịn xuống.
Bây giờ đang là lúc mấu chốt, tuyệt đối để xảy sai sót gì!
Bạch Đường đ.ấ.m mạnh bụng một cái, do tác động tâm lý mà cơn đau thực sự giảm bớt nhiều.
Thấy Hoắc tú tài hiệu bằng ánh mắt, Bạch Đường buông tay sải bước tiến lên, nhảy phắt lên càng xe:
"Cô Hoắc, lẽ cô hiểu lầm gì đó về , yêu cầu của cao ."
"Sau khi cưới, mỗi tháng cô đưa cho một trăm lượng bạc, dậy từ canh ba để hầu hạ bố rửa chân súc miệng, còn thì..."
Bạch Đường tuôn một tràng dài những yêu cầu vô lý.
Mèo Dịch Truyện
Đa những xem xung quanh đều nhận Bạch Đường rõ ràng là đang cố ý nhục Hoắc Tinh Lam.
Thế nhưng Hoắc Tinh Lam vì lo ngại điều gì mà vẫn đá xuống khỏi xe.
Bầu khí xung quanh gần như đông cứng .
Bạch Đường vẫn lải nhải ngừng, vẽ những viễn cảnh hão huyền, đến mức khô cả cổ mới chịu dừng .
"Cô Hoắc, bố cô ưng , gả cô cho ..."
Mông cái càng xe cho cộm lên, chút khó chịu.
Bạch Đường lờ mờ cảm nhận một luồng đang xoay vần trong bụng, lén lút nhích m.ô.n.g , tranh thủ xả .
Hoắc Tinh Lam thèm quan tâm đến Bạch Đường, cô dán mắt Hoắc tú tài suốt cả quá trình. Cô hiểu nổi bố kiếp vốn đối xử với và như , tại bây giờ trở nên thế .
Thật là... độc ác, ích kỷ và còn chút liêm sỉ nào.
Không hiểu chợt nhớ đến lời của Tống Lĩnh khi mất tích, lòng bỗng thấy lạnh lẽo vô cùng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ca-nha-ta-deu-la-rac-ruoi-nguoi-bat-ta-dan-ca-thon-di-chay-nan/chuong-281-o-co-chuyen-gi-xay-ra-vay.html.]
Bố hề trọng sinh, tính cách của ông qua hai kiếp thể bất kỳ sự đổi lớn nào .
Vậy đường chạy nạn kiếp , chuyện bố xin cơm về cho ...
Chưa kịp suy nghĩ cho thấu đáo, chợt thấy một tiếng "phụt" vang lên từ càng xe, ngay đó là một mùi hôi thối nồng nặc bốc lên.
Mọi xung quanh bịt mũi, đồng loạt về phía phát âm thanh.
Chỉ thấy nửa của Bạch Đường ướt đẫm, liên tục thứ gì đó vàng khè tràn từ trong quần, rơi vãi xuống cả càng xe.
Sắc mặt của gã sai vặt đ.á.n.h xe lập tức trở nên cực kỳ khó coi, theo bản năng giơ chân đạp phăng Bạch Đường xuống xe.
Bạch Đường ôm m.ô.n.g ngã lộn nhào, vặn ngã trúng lên đôi giày vải của Hoắc tú tài. Hắn còn kịp c.h.ử.i bới câu nào thì bụng quặn đau thêm một trận nữa.
"Phụt!"
Hoắc Tinh Lam lập tức hạ rèm xe, đóng c.h.ặ.t cửa sổ để ngăn cản mùi hôi thối đang lan tỏa khắp nơi.
"Cút! Tất cả cút hết cho ! Vương tiêu đầu! Tiểu Ngũ! Đuổi sạch bọn chúng cho !"
Hoắc tú tài chằm chằm vết bẩn đôi giày vải, một chân đá văng Bạch Đường , tìm nước để giày.
Không ngờ lúc ngang qua Chu Văn, thấy một tiếng 'pẹt' vang lên!
Những xung quanh chỉ hận mắt, ai nấy đều cố nén cơn buồn nôn, vội vàng rảo bước thật nhanh.
Vương tiêu đầu Hoắc tú tài phun đầy chất bẩn lên , trong lòng hề thấy xót xa mà chỉ thấy thật đáng đời.
Bạch Đường vẫn yên tại chỗ, tiếng 'pẹt pẹt' vang lên ngớt.
Vương tiêu đầu vung roi ngựa, hô lớn: "Cẩn thận đừng dẫm , tăng tốc tiến lên phía !"
Đi một đoạn, Hoắc Tinh Lam trong xe ngựa quần áo và giày mới, nhưng vẫn mơ hồ ngửi thấy mùi hôi thối nồng nặc.
Cô hồi tưởng một lát, cố nén sự khó chịu, vén rèm xe lên quan sát.
Trên càng xe nơi Bạch Đường từng , quả nhiên dính đầy uế vật!
Hoắc Tinh Lam chút do dự nhảy xuống xe, chuyển sang chiếc xe phía .
Bước toa xe chứa đầy vật tư, mặt cô xanh mét, bắt đầu trầm tư suy nghĩ.
Bạch Đường và Chu Văn ngốc, thể nhịn nổi mà bậy như thế ?
Nhất định là cố tình hãm hại họ.
Lại nghĩ đến con lợn rừng nhà họ Hứa vốn Hứa Vọng Dã quản lý , hôm nay đột nhiên chạy loạn khắp nơi...
Hoắc Tinh Lam nhắm c.h.ặ.t mắt .
Hứa! Duyệt! Khê!
Ta với ngươi xong !
Phía đầu đoàn chạy nạn,
Hứa Vọng Dã chột , khi xong việc , thỉnh thoảng ngoái đầu về phía .
Hứa Duyệt Khê thì khác, cô chuyên tâm đường, đợi đến khi phía truyền đến những tiếng ồn ào náo loạn mới chậm rãi đầu :
"Ơ? Có chuyện gì thế nhỉ? Anh Vọng Dã, là xem thử ?"
Hứa Mạnh Cửu sắp đến tuổi gả chồng, thích hợp để xem những chuyện lộn xộn .
Hứa Vọng Dã giữ vẻ mặt bình thản, trong lòng thầm tự trấn an rằng chính Bạch Đường và Chu Văn gây sự :
"Được, đường tỷ, chị dắt hộ em con lợn rừng một lát, em và Khê nhi phía xem ."
Người nhà họ Hứa ban đầu đều để ý, chẳng việc gì quan trọng hơn việc chạy nạn.
Chỉ cần c.h.ế.t thì đều là chuyện nhỏ, đáng để bận tâm.
Chỉ Hứa lão tam vốn tính tình xởi lởi, định bụng xem chuyện gì, giúp thì giúp một tay.
Cho đến khi Trình Dao để ý thấy Hứa Duyệt Khê kéo Hứa Vọng Dã, lén lút bám theo Hứa lão tam: "..."
Bà và Hứa Trọng một cái.
Thôi .
Chẳng cần hỏi nữa, vụ náo loạn phía chắc chắn liên quan đến Khê nhi nhà .