Cả nhà ta đều là rác rưởi , ngươi bắt ta dẫn cả thôn đi chạy nạn - Chương 261: Đòi lại một công đạo.
Cập nhật lúc: 2026-03-12 11:06:31
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50UFGCSuhY
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hứa Duyệt Khê tiến lên vài bước che chắn mặt Hứa Vọng Dã và con gà rừng, nhướn mày Chu Văn:
"Ồ, đám rau dền đằng hái xong hết ?"
Chu Văn chẳng buồn để ý đến cô.
Bất kể danh tiếng của Hứa Duyệt Khê trong thôn hiện giờ , thì trong lòng Chu Văn, cô vẫn chẳng khác gì .
Vừa ngang ngược vô lý.
Chỉ cần ý một chút là đ.â.m đầu tường, lóc gọi cha gọi .
Chu Văn phớt lờ sự khiêu khích trong lời của Hứa Duyệt Khê, đ.ấ.m chân chậm rãi :
"Vừa đường núi lâu quá, cái chân đau nhức cả lên. Người bảo , ăn gì bổ nấy."
Ánh mắt vượt qua đầu Hứa Duyệt Khê, chằm chằm con gà rừng trong lòng Hứa Vọng Dã:
"Đưa con gà rừng đó cho , chuyện cũ giữa chúng coi như xóa nợ."
Những khác còn kịp lên tiếng, Hứa Mạnh Cửu nhịn mà lạnh một tiếng:
"Xóa nợ? nhớ năm đó đ.á.n.h thương, cha và bác cả mang bạc và gà đến tận nhà để bồi thường, lúc đó cha tận miệng hai chữ ."
Hứa Mạnh Cửu nhớ rõ chuyện đó.
Số bạc nhà cô gom góp vốn là do cha cô thuê vất vả ở làng khác nửa năm trời mới tích cóp .
Vốn dĩ định để cuối năm mua một con lợn con về nuôi.
Thật đáng tiếc...
Chu Văn chẳng hề cảm thấy hổ:
"Cô cũng đấy, là cha tha thứ cho chứ . suýt nữa đ.á.n.h què chân, chẳng lẽ nhận chút bù đắp nào ?"
Gã chẳng bận tâm vì Hứa Không Sơn trở nên dễ chuyện như .
Gã chỉ rằng, con gà rừng , gã nhất định bằng .
Hứa Duyệt Khê tức đến bật : "Bạc tiêu, thịt gà ăn chắc?
Lúc cha nhận bạc và gà, chẳng hé răng nửa lời. Giờ , lôi chuyện cũ , bảo là hai bên sòng phẳng ?"
Hứa Vọng Dã cũng chẳng vui vẻ gì, con gà rừng là do khó khăn lắm mới bắt .
"Chu Văn, đừng quá đáng, một hai thì thôi, quả dại rau dại cũng thèm chấp. con gà rừng , đừng hòng đưa cho !"
Chu Văn thèm để ý đến họ, gã bướng bỉnh chằm chằm Hứa Không Sơn:
" con gà rừng , cho ?"
Hứa Không Sơn tiếp tục đan vợt, hiểu gã lấy tự tin đó:
"Không hiểu tiếng ? Nếu đầu óc nóng đến mức hồ đồ thì lo mà nghỉ ngơi , ít thôi."
Chu Văn ngẩn , mấy Hứa Không Sơn rõ ràng là dễ lừa cơ mà.
"Anh... đừng rượu mời uống uống rượu phạt! đòi con gà là đang cho cơ hội để bù đắp cho đấy, tin lên nha môn báo quan ?
Không chỉ , mà cả Hứa Duyệt Khê nữa, đến lúc đó cho cả nhà các đoàn tụ trong đại lao luôn!"
Hứa Vọng Dã buộc cánh con gà rừng xách ngược lên, liếc Chu Văn một cái, thèm đáp lời.
Hứa Không Sơn ngại mắng, nhưng động đến Hứa Duyệt Khê thì tuyệt đối .
"Ồ, sợ quá cơ."
Hứa Mạnh Cửu nhíu mày, vẻ mặt đầy vẻ đồng tình.
suy cho cùng, đây là chuyện của Hứa Không Sơn, xem thái độ của thế nào.
Bạch Đường và Đinh Vũ cách đó xa đang lén lút quan sát.
Hứa Duyệt Khê rảnh để lãng phí thời gian với họ ở đây: "Đại ca, em đói ."
Thấy Chu Văn ưỡn n.g.ự.c định mở miệng nữa, Hứa Không Sơn lạnh mặt, cầm lấy con d.a.o rựa, nhại theo giọng điệu của gã:
" cho cơ hội cuối cùng, nếu còn mặt dày vô sỉ thì đừng trách khách sáo."
Đồng t.ử Chu Văn co rụt : "Anh... dám ! Lý chính , ai còn dám gây sự bắt nạt khác sẽ đuổi cả nhà khỏi đoàn chạy nạn!"
Hứa Duyệt Khê nắng chiếu đến mức hoa mắt, cô tựa Hứa Mạnh Cửu, bình thản 'ồ' một tiếng:
"Thế chẳng đúng ý ? Chúng tiếp tục Đàm Châu, những khác theo Hoắc Tú tài đến Dương Châu, khỏi tranh cãi nữa."
Chu Văn thấy Hứa Duyệt Khê chẳng chút gì là sợ hãi, lúc mới sực nhớ đoàn chạy nạn hiện tại đang nhờ gia đình cô dẫn đường.
Lý chính dù cân nhắc thế nào cũng thể đuổi nhà họ Hứa khỏi đoàn .
Thấy Hứa Không Sơn cầm d.a.o rựa từng bước ép sát, gương mặt nở nụ dữ tợn, Chu Văn nuốt nước bọt, chân cũng chẳng còn thấy đau nữa, đầu chạy biến về phía Bạch Đường và Đinh Vũ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ca-nha-ta-deu-la-rac-ruoi-nguoi-bat-ta-dan-ca-thon-di-chay-nan/chuong-261-doi-lai-mot-cong-dao.html.]
Lúc bỏ chạy, gã cũng quên lầu bầu buông lời đe dọa:
"Hứa Không Sơn, cứ đợi đấy cho !"
"Ồ."
Hứa Duyệt Khê khẽ cằn nhằn đại ca: "Ngay từ đầu nên nể mặt , xem , cho chút mặt mũi là định trèo lên đầu cưỡi cổ đòi gà rừng ."
Hứa Không Sơn xoa đầu cô, nhặt cái vợt vứt đất lên:
"Được , vớt cá thôi."
*
Trên sườn núi,
Mẹ Hoắc từ sáng sớm bắt đầu than vãn:
"Đang ở làng Sơn Bắc yên lành thì , cứ đòi chạy nạn, đường thì ba ngày đói hai bữa, còn trơ mắt mấy kẻ nào đó ăn ngon mặc ..."
Hoắc Tú tài tảng đá, càm ràm càm ràm mà lời nào.
Gia đình Hứa Duyệt Khê đáng tin cậy.
Lâm Ứng, cha của Lâm Lăng, kẻ ngốc, nếu cũng chẳng đỗ nổi Tú tài.
Lâm Ứng ủng hộ việc chạy nạn, cộng thêm những lời Hoắc Tinh Lam năm ngoái, chứng tỏ quyết định của ông sai.
Chỉ chạy nạn mới tìm con đường sống.
"Hoắc đại ca, đòi công bằng cho chúng !"
Hoắc Tú tài hồn, thấy Bạch Đường, Chu Văn và Đinh Vũ ba đang đeo gùi, dáng vẻ t.h.ả.m hại tới.
Bạch Đường đặt chiếc gùi đựng tới nửa gùi rau dại xuống, phớt lờ sự quan tâm hỏi han của cha , lôi Chu Văn xuống mặt Hoắc Tú tài:
"Hoắc đại ca, với Chu Văn, Đinh Vũ tìm thấy một cái hồ, xung quanh hồ mọc đầy rau dại, Chu Văn còn thấy một con gà rừng nữa.
Chúng đang hái rau dại đàng hoàng thì bốn nhà Hứa Không Sơn, Hứa Duyệt Khê đột nhiên xông đến cướp đoạt, bắt mất con gà rừng, còn dùng d.a.o rựa đe dọa chúng .
Hứa Duyệt Khê còn ......"
Bạch Đường lén liếc Hoắc Tú tài một cái.
Hoắc Tú tài chú ý tới ánh mắt của gã, sa sầm mặt:
"Nói cái gì? Có ở đây, cứ kể nguyên văn ."
Chu Văn và Bạch Đường , úp úp mở mở :
"Hứa Duyệt Khê , cho dù Hứa Không Sơn c.h.é.m thì Lý chính vẫn dựa nhà họ dẫn đường, sẽ đuổi họ khỏi đoàn ..."
Hoắc Tú tài nhíu mày, lời quả thực sai.
Không dẫn đường thì hỏi từng làng một.
Chẳng may vận xui xẻo, gặp kẻ bụng cố tình chỉ sai đường thì...
Hoắc Tú tài nghĩ tới tấm bản đồ da cừu trong tay Hứa Duyệt Khê, thứ đó đáng giá khối tiền.
Mua thì chắc chắn là thể mua nổi .
Ánh mắt đảo qua, chậm rãi dậy: "Các cùng , tìm Lý chính."
Bản đồ chỉ đường vô cùng quan trọng.
Không thể cứ để trong tay một đứa trẻ như Hứa Duyệt Khê .
Lý chính nhận lời mời từ Hứa lão hán, định bụng dẫn Nguyệt Nha ăn tiệc đầy tháng của con gái Hứa Văn Phong, đang lục lọi hành lý để chọn món quà lễ.
Con dâu cả đột nhiên gọi ông một tiếng: "Cha, Hoắc Tú tài việc tìm cha kìa."
Mèo Dịch Truyện
Lý chính thấy đau đầu, thu dọn hành lý, thì thấy Hoắc Tú tài đang dẫn Bạch Đường và Chu Văn tới.
Hoắc Tú tài chắp tay, cao giọng : "Lý chính, Hứa Không Sơn và Hứa Duyệt Khê cướp gà rừng và rau dại, thể mặt Chu Văn và Bạch Đường đến đây đòi công đạo."
Hoắc Tú tài rõ nặng nhẹ, cố tình nhắc tên Chu Văn lên để nhấn mạnh một phen.
Vừa dứt lời, ba nhóm đang nghỉ ngơi xung quanh đều đồng loạt về phía .
Lâm Lăng gánh nước về, còn kịp thở dốc thấy lời của Hoắc Tú tài.
Cậu chớp mắt cha là Lâm Tú tài, khẽ :
"Cha, con thấy Hứa Không Sơn và Hứa Duyệt Khê hạng như ."
Lâm Tú tài c.h.ặ.t đứt cành cây khô nhặt , lau mồ hôi trán:
"Con sang phụ với vợ nấu cơm , chuyện chúng đừng xen ."
Lâm Lăng lập tức hiểu , bắt đầu âm thầm xem náo nhiệt.