Cả nhà ta đều là rác rưởi , ngươi bắt ta dẫn cả thôn đi chạy nạn - Chương 247: Lên đường
Cập nhật lúc: 2026-03-12 11:06:17
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Chạy nạn... thì chạy bây giờ? Ai dẫn đường đây?"
"Oa oa, ơi, khi nào mới về làng? Con ..."
"Bà Liễu ơi, bà mau về dọn đồ lánh nạn với chúng cháu , đừng ở làng nữa!"
"Cút ! Ta nhất định , c.h.ế.t cũng c.h.ế.t ở cái thôn Sơn Bắc ! Đứa nào dám đến khuyên nữa là đốt nhà đứa đấy!!"
"..."
Khắp nơi đều là cảnh tượng hỗn độn.
Đến cả Trịnh Tụ đang trong xe lừa bế con cũng nhịn mà ghé sát cửa sổ xe ngoài.
Lý chính hét khản cả cổ một hồi lâu cũng tài nào cho giữ yên lặng .
Ông đành đếm quân từng nhà một, kẻo bỏ sót ai.
Bên phía nhà họ Hứa, Hứa Không Sơn nhận lãnh công việc quan trọng nhất:
"Nhà bác cả, gia đình ba cả đến đông đủ, chị họ Triều Tĩnh vẫn thấy , Vọng Dã, Ánh Xuyên, Ánh Hải..."
"Nhà chú ba, Mạnh Cửu và Mộng Chương đều ở đây . Cả nhà bốn của cả cũng đủ, còn hai... hai ?!"
"Đây, ở đây !"
Trình Hạng mới đ.á.n.h xong con trai đang lóc vì chia tay đám trẻ con nhà hàng xóm, vội vàng lên tiếng đáp .
Hứa Không Sơn thấy cả ba nhà hai đều mặt, gọi dì ba mấy tiếng nhưng thấy ai trả lời.
Trình Đồ thở dài: "Đừng gọi nữa, nó cùng chúng ."
Hứa Không Sơn 'ồ' một tiếng, tiếp tục đếm trong gia đình .
Hứa Trọng đang Hứa Đại và Hứa Tam bàn bạc việc phiên đẩy xe.
Đồ đạc xe đẩy chẳng đáng giá bao nhiêu, nhưng đều là gia sản tích góp nhiều năm, nỡ bỏ .
Nào là bát gốm, thùng gỗ, gáo nước, thì chăn màn quần áo...
Hứa Đại vốn còn định mang theo mấy cái ghế dài và bàn trong nhà, nhưng lão Hứa mắng cho một trận, đành dẹp bỏ ý định mang hết .
Trình Dao đang trò chuyện với là Điền Phương, mặt cô ý lộ vẻ lo lắng.
càng xe lừa, xị mặt , ai đến hỏi chuyện cũng chẳng thèm đáp lời.
Nhìn đám ồn ào hỗn loạn, cảm thấy đầu như to .
Cứ dây dưa thế thì bao giờ mới đây?
Mèo Dịch Truyện
Tập trung từ sáng sớm, chẳng là định lên đường khi mặt trời mọc ?
Bà lão Liễu vẫn đang gào thét, một tay cầm đuốc, một tay lôi kéo Lý chính, hét lớn chịu chạy nạn.
sa sầm mặt mày nhảy xuống xe, đến mặt bà lão Liễu.
Dưới ánh mắt ngơ ngác của , túm lấy ống quần bà lão Liễu, thuận thế bệt xuống đất:
"Cha ơi! Mẹ ơi! Bà bắt nạt con! Cha, cha mau đốt nhà bà , báo thù cho con!"
Hứa Trọng và Trình Dao lập tức chen đám đông, thì giật lấy cây đuốc trong tay bà lão Liễu, thì đỡ dậy.
Trình Dao phủi bụi quần áo , nhíu mày một cách nể nang:
"Muốn c.h.ế.t thì biến chỗ khác mà c.h.ế.t, con gái còn nhỏ, mạng còn dài lắm."
Sớm gây chuyện, muộn gây chuyện, cứ nhè lúc cả làng tập trung chạy nạn mà loạn.
Bà tính toán cái gì, tưởng ai chắc.
Vừa cướp mất đuốc, bà lão Liễu lập tức nhụt chí một nửa:
"Chị... chị ăn khó thế? Đều là cùng làng, giúp đỡ thì thôi, còn cố tình gây sự hả?"
Bà liếc mắt, lầm bầm: " bảo nhà họ Hứa tin mà, xem, Hứa Duyệt Khê lăn ăn vạ đấy?"
"Còn cái gì mà lợi ích, hưởng tí lộc nào từ nhà họ ... Muốn chạy nạn cũng , đưa ba cân lương thực, sẽ..."
Lý chính ho mấy tiếng cũng khiến bà ngậm miệng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ca-nha-ta-deu-la-rac-ruoi-nguoi-bat-ta-dan-ca-thon-di-chay-nan/chuong-247-len-duong.html.]
ngắt lời: "Bà sống c.h.ế.t thì liên quan gì đến nhà cháu? Thích thì , thì thôi, đừng ở đây quấy rối lỡ việc của ."
"Mày là con nít, mày quyết định chắc? Tin tao đốt nhà mày..."
Hứa Trọng đột ngột huơ mạnh cây đuốc về phía bà lão Liễu.
Bà lão Liễu giật nảy , hét lên một tiếng trốn lưng Lý chính.
Hứa Trọng mặt cảm xúc: "Bà đốt nhà ? Vừa , sẽ châm lửa từ nhà bà , đốt sạch cả cái làng luôn."
phắt dậy: "Cha, để con cho. Con vẫn còn nhỏ, đốt cả làng cũng tù ."
Thấy cha con định xông về phía nhà thật, bà lão Liễu dứt khoát đầu hàng:
"Đừng đừng đừng, ý gì , chỉ xin ít lương thực thôi mà."
"Nhà các kiếm bao nhiêu bạc trấn, chia cho ít lương thực thì ? ..."
ngay bà lão Liễu tính toán chuyện , thế là đảo mắt một cái sang Lý chính:
"Ông Lý chính, kệ nhà bà , chúng thôi, đừng trì hoãn thêm nữa."
"Lát nữa nắng to lên là đường khó lắm đấy ạ."
Lý chính vẫn đếm xong , suy nghĩ một chút: "Đợi chút, để ông điểm nốt mấy nhà cuối."
định chỗ xe lừa thì thấy bà lão Liễu vẫn còn lầu bầu ở đó.
đảo mắt, nảy ý : "Mẹ ơi, con bọn hải tặc hung dữ lắm, chúng nó c.h.é.m đầu cứ như c.h.é.m... bí đao ..."
còn dứt lời, lão Hứa chịu nổi nữa, ông bước lên gạt , mắng thẳng mặt mấy đứa con của bà lão Liễu:
"Các thì đừng cản trở chúng ! Các thích để hải tặc c.h.é.m đầu như c.h.é.m bí đao thì tùy, nhưng chúng thì sợ đau lắm!"
"Còn dám gây chuyện nữa, coi chừng... coi chừng để con bé Duyệt Khê đốt trụi nhà các thật đấy!"
Bà lão Liễu rụt cổ , cái trừng trừng của mấy đứa con, bà dám hó hé gì nữa.
Một lát , Lý chính điểm danh xong, tất cả những trong làng chạy nạn đều đến đông đủ, gia đình Hứa Triều Tình ở thôn Cốc Vũ cũng tới kịp.
Ông định hô một tiếng "Đi thôi", bà lão Liễu đột nhiên hỏi nhỏ:
"Lý chính, ông xem, quân phản loạn với hải tặc đ.á.n.h tới đây thật ?"
Lý chính lạnh lùng đáp: " cũng chẳng , là các cứ ở làng mà xem bọn chúng đ.á.n.h tới ."
"Nếu đ.á.n.h tới thì coi như chúng xui xẻo, còn các thắng đậm. nếu bọn chúng đ.á.n.h tới thật... yên tâm, đều là cùng làng, ngày nào đó sẽ nhặt xác cho các ."
Lý chính xong liền bỏ , ông đến bên xe lừa, khẽ với một tiếng.
Mấy ngày nay rảnh rỗi, nghiên cứu kỹ lộ trình tấm bản đồ mà quản sự Hà của tiệm Truy Phong đưa cho.
kiễng chân thôn Sơn Bắc một cái đầu :
"Đi thôi."
Xe lừa chậm rãi lăn bánh.
bộ bên cạnh xe.
Thùng xe và nóc xe chất đầy hành lý, chỉ chừa một chỗ cho Trịnh Tụ và đứa nhỏ Minh Trừng mới sinh hơn nửa tháng .
Hứa Mộng Chương đ.á.n.h xe lừa, hai đứa nhỏ nhất là Hứa Ánh Xuyên và Hứa Ánh Hải ở hai bên càng xe.
Sau xe lừa của nhà họ Hứa là xe lừa của vợ chồng Hứa Triều Tình và Lã Kinh.
Những khác hoặc hai bên, hoặc phía xe lừa, ai nấy đều mang vác hành lý, cúi đầu rời khỏi thôn Sơn Bắc.
Cả đời lão Hứa từng bước chân khỏi trấn Lâm Hải, ông cứ lưu luyến đầu hết đến khác.
Ông gần Hà Tú Vân, thở dài khẽ: "Bà nó , bà bảo chuyến chạy nạn, chúng còn về ?"
Hà Tú Vân mới an ủi xong hai chị em nhà họ Lý cũng đang lo âu kém, liền đẩy ông một cái:
"Ông cái gì thế? Chẳng lành gì cả! thấy , ở làng cũng chẳng khá hơn ."
"Đến tận bây giờ vẫn giọt mưa nào, đoán chừng cũng giống đợt đại hạn năm nào đó thôi. Năm cũng may triều đình miễn sưu thuế, còn phát lương thực cứu tế, nếu chúng sống nổi..."
Lão Hứa nghĩ thấy cũng đúng, ông đám trẻ con đang phía , im lặng gì nữa.