Cả nhà ta đều là rác rưởi , ngươi bắt ta dẫn cả thôn đi chạy nạn - Chương 246: Đều khá đáng tin

Cập nhật lúc: 2026-03-12 11:06:16
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trong triều đình sóng gió nổi lên, nơi sa trường đầy rẫy hiểm nguy, nhưng tất cả những điều đó dường như chẳng mấy liên quan đến những thường dân nhỏ bé.

 

Là một dân bình thường, cùng cả nhà hì hục bận rộn suốt bảy ngày trời chỉ để lo cho việc chạy nạn.

 

Toàn bộ lương thực, thịt thà, hải sản và rau quả tích trữ trong kho đều mang theo hết.

 

Những thứ dễ hỏng, tiện mang đường thì thành thịt khô, hoa quả sấy, dưa muối...

 

Ròng rã suốt bảy ngày, ngoại trừ lúc nghỉ ngơi, Hứa Trọng lúc nào rảnh tay.

 

Trình Dao, Hứa Không Sơn và Hứa Vọng Dã đều đang ở trong bếp, cúi đầu giúp một tay.

 

Hứa Duyệt Khê cũng để bản rảnh rỗi. Nhân lúc hai em thợ mộc họ Lý lên trấn lĩnh giấy thông hành, cô bỏ nửa bao gạo lứt để nhờ hai tìm cách nới rộng thùng xe lừa.

 

Phải gia cố cho cao hơn, dài hơn, và thêm vài ngăn bí mật nữa!

 

Thợ mộc Lý chẳng chẳng rằng, đến cả gạo lứt cũng chịu nhận, cứ thế xắn tay áo lên vùi đầu việc.

 

Lý Đôn thì khách sáo mà nhận lấy chỗ gạo lứt , chủ động nhận việc thuyết phục thợ mộc Lý, giúp Hứa Duyệt Khê đỡ tốn bao nhiêu lời .

 

Ngoài , khi rời , Đồng chưởng quầy gọi Hứa Duyệt Khê đến t.ửu lầu Đồng Ký một chuyến, mở cả ba kho hàng bao gồm cả xưởng ủ rượu, bảo cô xem ưng thứ gì thì cứ lấy.

 

"Đã là lúc nào , đừng khách sáo với . Cho dù cháu lấy, cũng sẽ để đám đầu bếp và tiểu nhị chọn vài thứ hữu ích mang ."

 

"Lần , khi nào mới thể trấn Lâm Hải. Những thứ vì để thối rữa cướp mất, chi bằng tặng cho các cháu."

 

Ba kho hàng đều Đồng chưởng quầy chọn lọc qua.

 

Những thứ quý giá nhất, đáng tiền nhất đều mang .

 

Số nguyên liệu nấu ăn, dụng cụ nhà bếp còn , Đồng chưởng quầy tiện mang theo hết, nên dứt khoát mở kho tặng cho đám tiểu nhị, đầu bếp, thậm chí là cả những quan hệ với ông như Hứa Duyệt Khê.

 

Nhà Hứa Duyệt Khê tích trữ khá nhiều lương thực nên cô tranh giành với những cần chúng hơn, mà chỉ nhặt vài chiếc nồi đất và quét sạch già nửa chỗ gia vị trong bếp.

 

Muối, dầu, tương, giấm, hoa tiêu, hồ tiêu, đại hồi, hạt thì là...

 

Tất cả đều cô thu gian.

 

Uất chưởng quầy cũng đ.á.n.h tiếng với Hứa Duyệt Khê. Những món hàng mà cô điểm danh yêu cầu, ông đều bảo gia nhân đích mang tới sân nhỏ nhà họ Hứa.

 

Trước khi , Uất chưởng quầy dặn dò gia nhân giảm giá bán sạch hàng còn trong tiệm, tiền thu coi như phí giải tán cho bọn họ.

 

Hứa Duyệt Khê ghé qua tiệm tạp hóa Tứ Phương xem thử, đông nghịt, chẳng kém gì mấy tiệm lương thực.

 

Hỏi mới , dân chúng xếp hàng đều đang đợi để tranh mua mì sợi.

 

Giá lương thực quá cao còn khó mua.

 

Mì sợi, b.ún gạo đều từ gạo, đều thể ăn no bụng, đang bán giảm giá.

 

Thế nên những ai mua gạo bột mì đều đổ xô mua mì sợi.

 

Hứa Duyệt Khê dạo khắp trấn Lâm Hải, cân nhắc xem còn thiếu sót thứ gì mang theo , quan sát tình hình gần đây của trấn.

 

Huyện Thiên Hải nhờ Huyện lệnh Lục trấn giữ nên vẫn xảy loạn lạc.

 

ở các huyện khác, chuyện đốt phá, g.i.ế.c ch.óc, cướp bóc đều xảy ...

 

Ngày hôm , Hứa Duyệt Khê ở nhà chỉ huy cả và họ Vọng Dã treo những tấm vải dầu dài lên bốn phía trái của chiếc xe lừa cải tạo xong.

 

Lúc dùng đến thì cuộn .

 

Khi gặp trời nắng gắt mưa rào, chỉ cần mở vải dầu thể che chắn phần nào.

 

Còn về việc kẻ để mắt tới ...

 

Hứa Duyệt Khê chỉ thể lạc quan nghĩ rằng, chạy nạn cùng với bao nhiêu ở thôn Sơn Bắc như , chắc là sẽ xảy chuyện gì .

 

Nhà họ Hứa mấy nam nhân lực lưỡng.

 

Đến cả Hứa lão hán, một đ.ấ.m cũng thể hạ gục ba tên lưu manh.

 

"Ấy! Anh cả, dịch sang bên trái một chút, đúng , lệch ..."

 

Hứa Không Sơn dáng cao ráo, cô chỉ huy, chỉ cần bước chân dịch chuyển một chút là xong.

 

Hứa Vọng Dã thì như .

 

Anh ghế nên hành động bất tiện.

 

Hứa Vọng Dã chiều cao của Hứa Không Sơn mà thèm thuồng đến đỏ cả mắt.

 

lúc , ngoài cửa đột nhiên tiếng động.

 

Ngay đó, ba lượt bước sân nhỏ.

 

Lão Lưu là đầu tiên, ông thở dài đầy vẻ tâm sự:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ca-nha-ta-deu-la-rac-ruoi-nguoi-bat-ta-dan-ca-thon-di-chay-nan/chuong-246-deu-kha-dang-tin.html.]

 

"Trong thôn mấy hộ cùng chúng . Lý chính khuyên bảo mấy mà họ vẫn đồng ý."

 

"Họ còn mấy lời khó , đòi cháu đích đến khuyên thì họ mới chịu. Ta thấy... ôi!"

 

Hứa Duyệt Khê mời ba xuống uống miếng nước mới :

 

"Họ thì tùy, mạng sống của họ liên quan gì đến cháu? Cũng cháu cầu xin họ chạy nạn ."

 

Lão Lưu ngẩn một lát, ngẫm thì thấy quả đúng là đạo lý .

 

Ông uống một ngụm nước ấm, chân mày đầy vẻ lo âu: "Cháu xem, chạy nạn thì liệu con đường sống ? Hay là ở trấn Lâm Hải mới là..."

 

Hứa Duyệt Khê đầu ông.

 

Trần quả phụ nãy giờ vẫn im lặng từ lúc cửa, bấy giờ mới khẽ :

 

"Ông mới bán bò lấy tiền xong... Nhà cũng bán sạch gà vịt lợn bò , chỉ giữ một con ch.ó nuôi nhiều năm thôi."

 

Bây giờ mà vẫn còn mua bò ?

 

Hứa Duyệt Khê chút tò mò.

 

Trần quả phụ thấu suy nghĩ của cô: "Là của huyện nha mua đấy."

 

Còn họ mua bò để gì thì bà cũng .

 

Hứa Duyệt Khê gật đầu, thấy lão Lưu đang mong chờ câu trả lời, cô im lặng một chút :

 

"Cháu cũng nữa, nhưng đến huyện nha cũng mở cửa phát giấy thông hành , chính là để ủng hộ việc lánh nạn đấy."

 

Sau khi rời khỏi trấn Lâm Hải, việc giấy thông hành và nó mang ý nghĩa khác biệt.

 

Nếu giấy thông hành, bọn họ sẽ thực sự trở thành lưu dân, đến cũng sẽ xua đuổi khỏi cổng thành.

 

Lão Lưu thở dài thườn thượt, thêm gì nữa.

 

Trần quả phụ vốn thiết với Hứa Ngưng Vân hơn, đang vội về nhà thu dọn hành lý nên dắt con gái dậy chào tạm biệt Hứa Duyệt Khê.

 

"Chuyện cũ cứ để nó qua , đường chạy nạn, chúng đều là cùng một làng, dù vẫn đáng tin hơn ngoài."

 

Ngay khi nhận tin tức về việc chạy nạn, Trần quả phụ hề do dự mà quyết định theo Lý chính ngay trong đêm.

 

Bà là phận đàn bà góa, mang theo một đứa con gái, theo Lý chính chạy nạn dù cũng an hơn là ở thôn Sơn Bắc.

 

Ít nhất thì Lý chính và Hà Tú Vân đều là những đáng tin cậy.

 

Hứa Duyệt Khê mỉm gật đầu tiễn ba cổng, còn thấy Trần quả phụ dặn dò lão Lưu đừng với bất kỳ ai về việc bán bò bao nhiêu tiền.

 

Lão Lưu cũng thừa hiểu lòng khó đoán.

 

Về đến thôn Sơn Bắc, hễ ai hỏi đến là ông lảng :

 

"Mọi đang tranh mua lương thực, ai thèm mua bò chứ? Ta hạ giá hết mức mà suýt chút nữa còn bán , may mà vị đại nhân ở huyện nha thương tình..."

 

khuyên ông đừng chạy nạn, lão Lưu liền trợn mắt:

 

"Thế ? Ta theo Lý chính. Các thì cứ ở, Lý chính , các Lý chính cũng nên."

 

Thấy lão Lưu đổi hẳn thái độ so với mấy hôm khi cùng Lý chính từng nhà khuyên chạy nạn, mấy hộ gia đình , trong lòng bắt đầu thấy bất an.

 

Mấy kéo đến nhà họ Hoắc để hỏi ý kiến Hoắc Tú tài, ngờ đúng lúc bắt gặp con thứ nhà họ Hoắc, cũng chính là em trai của Hoắc Tú tài đến chào tạm biệt hai cụ sinh.

 

"Ơ kìa Hoắc nhị, theo đại ca theo Lý chính, đời cái lý ?"

 

Hoắc nhị liếc kẻ một cái, chẳng thèm để ý, để một bao lương thực cho hai ông bà lão bỏ luôn.

 

Hoắc Tú tài mặt mày sa sầm, bảo Hoắc Tinh Thừa mang lương thực nhà. Vừa thấy đám ba đến hỏi chuyện, liền mất kiên nhẫn :

 

"Không cả, trừ phi Hứa Duyệt Khê đến đây cho rõ ràng xem đường nào hơn!"

Mèo Dịch Truyện

 

Đừng là Hứa Duyệt Khê, ngay cả Lý chính cũng lãng phí thời gian, công sức và lời ở nhà họ Hoắc thêm nữa.

 

Cả nhà Hứa Duyệt Khê về thôn Sơn Bắc một ngày để chuẩn cho việc lánh nạn.

 

Sáng sớm hôm , cả thôn Sơn Bắc náo loạn cả lên.

 

Lý chính cạnh xe lừa nhà Hứa Duyệt Khê, nhíu mày :

 

"Nhà họ Chu và nhà họ Từ đều con ở vệ sở Lĩnh Nam, họ nhờ nhắn tin là định đợi thêm vài ngày để xem Chu Khảm và Từ Hạ trả lời thế nào."

 

"Nhà Hoắc Tú tài thì Hoắc Tinh Lam sẽ muộn hơn vài ngày. Còn về nhà họ Hoắc và mấy hộ ... Họ hiểu lý lẽ, cũng chẳng khuyên nữa, thì cứ ở..."

 

Hứa Duyệt Khê thản nhiên ngắt lời Lý chính, chỉ tay về phía mấy đang chen chúc ở tận cuối đám đông.

 

Đó chẳng là cả gia đình Hoắc Tú tài .

 

 

Loading...