Cả nhà ta đều là rác rưởi , ngươi bắt ta dẫn cả thôn đi chạy nạn - Chương 233: Đêm Giao Thừa
Cập nhật lúc: 2026-03-12 11:06:03
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Không thấy động tĩnh gì trong nhà, ngoài cửa gõ thêm vài tiếng nữa.
Hứa Duyệt Khê chẳng cần nghĩ cũng ai đang gõ cửa, cô đành thở dài đặt đũa xuống, mở cửa.
"Chưởng quầy Đồng, cha kiếm tiền chê lương thấp , nhưng giờ là cuối năm , ông cũng để ông nghỉ ngơi vài ngày chứ?"
Chưởng quầy Đồng định thốt câu tăng lương, lập tức nuốt ngược trong. Ông xách quà sân, thấy cả nhà Hứa Duyệt Khê đang ăn cơm thì vẻ mặt khổ sở :
"Hazzz, chẳng sắp hết năm , mấy hộ gia đình đều mời cha cháu đến một bàn tiệc."
"Lại còn mấy ông khách sành ăn đặt phòng riêng, cứ đợi cha cháu gật đầu thôi..."
Ông nghĩ , Hứa Trọng bình thường khá dễ tính, nể mặt ông, đầu bếp và tiểu nhị trong t.ửu lầu ai cũng khen Hứa Trọng tính tình .
Chưởng quầy Đồng Hứa Trọng đang chậm rãi ăn cơm, do dự một chút:
Mèo Dịch Truyện
"Bếp ăn của quan học nghỉ mười ngày đúng , là chia một nửa thời gian cho t.ửu lầu Đồng Ký nhé?"
"Tiền công chắc chắn thiếu, cần nguyên liệu gì cũng sẽ cố gắng đáp ứng, đích mua luôn!"
Hứa Trọng đến hai chữ "nguyên liệu", ánh mắt khẽ động:
"Năm ngày nào? Nói nhé, đến nhà khác bếp , mấy gã hạ nhân cứ vênh váo lên tận trời, mà thấy buồn nôn."
Trình Dao cảm xúc lườm một cái.
Đang ăn lẩu thịt thỏ mà!
Hứa Trọng gượng, nịnh nọt cướp lấy miếng thịt mà Hứa Không Sơn vớt lên, bỏ bát Trình Dao.
Chưởng quầy Đồng lập tức đồng ý, ông cũng chẳng Hứa Trọng đến nhà khác gì, vì việc đó chẳng lợi gì cho t.ửu lầu Đồng Ký cả!
"Vậy quyết định thế nhé? Hai ngày và hai ngày đêm Giao thừa, bao gồm cả chính ngày Giao thừa, tổng cộng năm ngày!"
"Ông , nhiều nhà ăn quen tay nghề của ông , chỉ ăn bữa cơm đoàn viên ở t.ửu lầu thôi..."
Hứa Trọng: "... Ông cũng khéo chọn thời gian thật đấy."
Năm ngày quanh đêm Giao thừa là thời gian bận rộn nhất ở kiếp .
Ở thời hiện đại, thích tự nấu cơm ở nhà nhiều vô kể.
Vừa mua nguyên liệu, xuống bếp, còn dọn dẹp bãi chiến trường... chi bằng bỏ chút tiền tiệm ăn một bữa cho ngon.
Hứa Trọng vốn tưởng thời cổ đại coi trọng quan niệm gia tộc và đoàn viên thì sẽ khác, ngày Giao thừa sẽ chủ yếu ăn ở nhà.
Ai ngờ ở cũng thiếu những thích ngoài ăn Tết.
Chưởng quầy Đồng đưa món quà lớn tay Hứa Duyệt Khê, tha thiết Hứa Trọng, Hứa Duyệt Khê, mong cô giúp một câu.
Hứa Duyệt Khê gì, đợi cha tự quyết định.
Hứa Trọng trầm ngâm một lát: "Ngày Giao thừa , chúng còn về thôn Sơn Bắc ăn cơm đoàn viên."
Chưởng quầy Đồng đảo mắt: "Ăn cả ngày ?"
"... Buổi sáng."
Chưởng quầy Đồng hớn hở chốt luôn thời gian buổi chiều và buổi tối ngày Giao thừa của Hứa Trọng, vui vẻ về.
Sau khi khách , Hứa Duyệt Khê mở món quà lớn của chưởng quầy Đồng :
"Oa! Năm cân thịt bò tơ! Ông thế là phạm pháp đúng ? Có bắt nhỉ?"
Hứa Không Sơn lắc đầu: "Có lẽ là thịt bò vận chuyển từ Bắc Cương về, loại chuyên dùng để lấy thịt."
"Lúc bày hàng bán đồ nướng ở chùa Độ Viễn, hỏi bò nướng , ngày hôm tự mang theo hai cân thịt bò thượng hạng nhờ nướng, chính là nhờ mua từ tay thương nhân Nam Bắc mang về đấy."
Hứa Duyệt Khê bấy giờ mới yên tâm, cô xuống chống cằm cha .
Hứa Trọng bất lực dậy: "Được , cha cắt hai cân luộc ăn."
"Hai cân thành thịt bò khô ăn liền bỏ gian của con."
"Còn một cân thì đem kho, mang về nhà cho ông bà nội, đại bá, tam thúc của con nếm thử cho ."
"Tuyệt quá ạ!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ca-nha-ta-deu-la-rac-ruoi-nguoi-bat-ta-dan-ca-thon-di-chay-nan/chuong-233-dem-giao-thua.html.]
Không chỉ gia đình Hứa Trọng chuẩn cơm đoàn viên, Hứa lão hán cùng Hứa đại, Hứa tam vẫn đang ở trong núi đốt than, còn Hà Tú Vân dẫn theo hai con dâu và các cháu bận rộn từ sớm.
"Năm nay nhà Hứa Trọng đổi , còn cái tính khốn nạn như nữa."
"Ba nhà cùng ăn bữa cơm đoàn viên, coi như những chuyện qua , từ nay về cùng về phía , chăm chỉ kiếm tiền sống cho yên ."
Nghe lời Hà Tú Vân, Tôn Hòa và Mạnh Thiến , đều chút ngại ngùng.
Họ chán ghét nhà Hứa Trọng ngày một ngày hai.
Ăn bám việc, ngày nào cũng gây rắc rối để hai em dọn dẹp, còn trộm tiền mượn tiền c.h.ế.t cũng chịu trả!
Ai ngờ khi tách ở riêng, nhà Hứa Trọng nghĩ cách kiếm tiền, bao giờ bỏ rơi gia đình hai em, thậm chí còn lo toan đủ đường cho các cháu.
Từng việc từng việc một, Tôn Hòa và Mạnh Thiến đều thấy rõ.
Tôn Hòa phào, đỡ Hà Tú Vân xuống: "Mẹ, yên tâm, chúng con hạng điều."
"Chuyện cũ cứ để nó qua , chẳng lẽ cứ nhớ mãi mấy chuyện đau lòng ?"
"Nhắc mới nhớ, chuyện của Vọng Dã, con vẫn chính thức cảm ơn đám nhỏ Duyệt Khê , nhân lúc ăn cơm đoàn viên chuyện t.ử tế mới ."
Mạnh Thiến Hứa Mạnh Cửu đang gọt vỏ cà rốt, ngừng gật đầu đồng tình.
Hà Tú Vân sống ngần năm, chẳng còn mong cầu gì nhiều, chỉ mong mấy đứa con trai mỗi đứa đều cuộc sống , bình yên vững chãi suốt đời.
Trước đây vì nhà Hứa Trọng mà hai nhà cũng chẳng yên .
Bây giờ cuối cùng cũng toại nguyện .
Hà Tú Vân lập tức lấy nửa lượng bạc, dẫn nhà sang nhà họ Trần mua gà vịt, chợ giữa mấy thôn mua một tảng thịt lợn lớn cùng muối, dầu và gia vị.
Hứa Vọng Dã quẩy đôi sọt thong thả phía , thỉnh thoảng những dân thôn Sơn Bắc cùng.
Ai nấy đều xoa tay trong gió lạnh, mặt mày rạng rỡ, trong giỏ xách đầy thịt.
Trong đó cả Trương Xảo Nhi, vợ của thợ mộc Lý.
Thấy Hà Tú Vân, cô xách giỏ tới, lấy một miếng đậu phụ lớn nhét sọt của Hứa Vọng Dã, :
"Bà nội Hà, đậu phụ là con với bà nội Từ tự tay xay đấy, thơm mùi đậu lắm, bà đừng khách khí với tụi con nhé."
Hà Tú Vân từ chối, bà đưa qua mấy củ khoai môn:
"Mới mua xong, đáng bao nhiêu tiền , con đem về vùi trong lửa cho con nếm thử. Hồi bà còn trẻ thích nhất là khoai môn với khoai lang nướng đấy."
Trương Xảo Nhi từ chối mấy , đành nhận lấy.
Thời gian thắm thoát trôi qua.
Đến ngày Giao thừa, nhà nào trong thôn Sơn Bắc cũng nghi ngút khói bếp.
Nhà Hứa đại đầu tiên náo nhiệt như thế .
Hứa Trọng bếp, Hứa lão hán, Hứa đại, Hứa tam, Hứa Văn Phong và Hứa Vọng Dã phụ giúp, thái rau, rửa rau, bóc tỏi, cạo gừng... bận rộn đến mức ngơi tay.
Hà Tú Vân cùng ba cô con dâu và Trịnh Tụ đang m.a.n.g t.h.a.i trong nhà sưởi than, thỉnh thoảng nhắc mấy đứa nhỏ đang đắp tuyết ngoài sân đừng để lạnh.
Hứa Duyệt Khê đầu đáp một tiếng, bảo Hứa Mạnh Cửu nặn thêm mấy quả cầu tuyết:
"Phải đắp thật cao , cao hơn cả của các chị mới !"
Hứa Ngưng Vân hừ nhẹ một tiếng, chẳng thèm chấp trẻ con, cô bàn với Hứa Triều Tình lấy sỏi mắt cho tuyết.
Lữ Kinh lẳng lặng đưa đống sỏi nhặt qua.
Hứa Duyệt Khê tinh mắt thấy, vội vàng ngăn cản: "Không , các chị ăn gian! Anh cả, cả mau giúp em!"
Cổng sân mở toang, Hứa Không Sơn đang dẫn mấy đứa nhóc nghịch ngợm đ.á.n.h trận giả bằng tuyết ngoài cửa.
Anh vốc tuyết đáp: "Anh rảnh! Mấy đứa nhóc hùa bắt nạt ..."
"Ái chà! Khê nhi mau đây giúp đ.á.n.h trả bọn nó!"
Trong tiếng rộn rã, khắp thôn cũng tỏa hương thơm của thức ăn và thịt thà.
Cùng lúc đó, tại Quỳnh Châu xảy biến cố lớn.