Cả nhà ta đều là rác rưởi , ngươi bắt ta dẫn cả thôn đi chạy nạn - Chương 23: Có giỏi thì ngươi đánh ta đi

Cập nhật lúc: 2026-03-12 11:01:22
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hôm qua Hứa Trọng vội, là vì sạp bánh xèo vẫn còn kiếm tiền, trong nhà cũng để lo thêm mấy món trò chơi .

 

giờ kẻ giẫm lên mặt ông, ảnh hưởng trực tiếp đến việc ăn của sạp bánh, ông thể vội cho ?

 

Thấy ông buông dụng cụ định xông lý luận, Trình Dao vội vàng ngăn , hất cằm về phía những đang xếp hàng: "Ông cho nhanh tay chút , đừng gây chuyện."

 

Họ còn đang nợ nần, Khê nhi ở ngay bên cạnh, thể nhịn thì cứ nhịn.

 

Năm xưa khi Hứa Trọng bày sạp nuôi gia đình, bao giờ gặp chuyện đáng buồn nôn thế , cũng từng gặp đối thủ cạnh tranh nào bỉ ổi như .

 

là một gã lưu manh vô !

 

Ông liếc sang sạp ném vòng đang đám trẻ con vây quanh, thấy Hứa Duyệt Khê nhận điểm bất thường, đang dậy định qua.

 

Hứa Trọng vội nặn một nụ , xua tay hiệu việc gì, bảo con cứ tiếp tục việc của .

 

Ông hít sâu một , cầm dụng cụ tiếp tục tráng bánh, coi như kẻ đang gào thét sạp tồn tại.

 

Bị khách hàng hỏi tại cùng là thêm trứng, mà nhà bán một đồng một cái, còn nhà ông bán tận ba đồng.

 

Hứa Trọng khổ giải thích: "Chỉ riêng trứng gà mua ba đồng hai quả , cộng thêm bột mì với lớp vỏ giòn chiên bằng mỡ lợn... thể bán một đồng một cái chứ."

 

Một khách xong liền bỏ , chỉ vài vị khách quen là vẫn kiên trì ở .

 

Đến chiều, khi ngoài chùa Độ Viễn dần tản , sạp bánh xèo vẫn còn dư nửa thùng bột bán hết.

 

Hứa Trọng thu dọn đồ đạc, tự giễu: "Hầy, thế chẳng khác gì ngày đầu mới khai trương là bao."

 

Ngày đầu tiên chuẩn một thùng bột, ăn bết bát nhất, đó ngày càng hơn.

 

So thì hôm nay kém hôm qua một đoạn dài.

 

Trình Dao bắt đầu lo lắng xử lý bột thừa thế nào, tuy tiết trời dần se lạnh nhưng vẫn tới mùa thu, nóng bức vô cùng.

 

Nếu để đến ngày mai, e là sẽ chua và bốc mùi.

 

nếu đổ , bà nỡ.

 

Bột mì trắng vốn chẳng rẻ gì, bột gạo trộn bên trong cũng là do Hứa Trọng và Hứa Không Sơn bỏ tiền thuê cối đá, bỏ sức nghiền từng chút một mà thành.

 

Hứa Duyệt Khê kiễng chân, thùng gỗ đặt trong xe sạp, về phía chùa Độ Viễn: "Hay là chúng tráng hết bánh , mang tặng cho các sư thầy ?"

 

Con nhớ Huệ Pháp sư phụ từng , trong chùa Độ Viễn nuôi nhiều tiểu hòa thượng mồ côi, còn mở cả nhà thiện nguyện và thư viện để cứu tế dân nghèo.

 

Sẵn tiện diễn kịch cho trót, cứ là nhà tiền nguyện, chỉ thể gửi chút đồ ăn để bày tỏ lòng thành."

 

Hứa Trọng và Trình Dao một cái, cho thêm củi bếp trúc, nhanh tay tráng nốt bánh xèo.

 

Mấy cái bánh mang biếu chùa nên cần thêm trứng, chỉ cần phết nhiều nước sốt, thêm rau xanh và hành lá là .

 

Trong lúc cha bánh, Hứa Duyệt Khê thu dọn xong đồ đạc ở sạp ném vòng, với cha một tiếng lẻn đến gần sạp bánh xèo bên thám thính.

 

Bên cạnh sạp ném vòng bạc của đối thủ vẫn còn mười mấy vây quanh.

 

Cô tận mắt thấy một vị khách cầm cái bánh một đồng mua bên , ăn chen xem ném vòng.

 

Chẳng bao lâu, liền thấy đó c.h.ử.i thề một tiếng.

 

Ngay đó, cái bánh xèo tiện tay ném thẳng xuống đất.

 

Hứa Duyệt Khê chớp chớp mắt, chắp tay lưng về.

 

Sau khi nhờ nương t.ử bán bánh bao trông giúp đồ đạc, Hứa Duyệt Khê theo Trình Dao và Hứa Trọng, mỗi đang ôm một thùng gỗ, bước chùa Độ Viễn.

 

Cô lầm rầm kể cảnh tượng thấy, vạch trần dã tâm bán lỗ của sạp bánh xèo :

 

"Bọn chúng lũng đoạn thị trường! Đợi nhà sụp đổ xong, quanh chùa Độ Viễn sẽ chẳng ai dám mở sạp bánh xèo đối đầu với chúng nữa, lúc đó chúng bán bao nhiêu tiền mà chẳng ."

 

Cũng giống như 'Căng-gu-ru vàng' và 'Hộp xanh' ở thời chúng , đ.á.n.h bại đối thủ, chiếm lĩnh thị trường, độc chiếm một phương đó mới điên cuồng tăng giá."

 

Trình Dao bất đắc dĩ lắc đầu: "Con cũng nhiều thật đấy."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ca-nha-ta-deu-la-rac-ruoi-nguoi-bat-ta-dan-ca-thon-di-chay-nan/chuong-23-co-gioi-thi-nguoi-danh-ta-di.html.]

 

Hứa Duyệt Khê đắc ý chống nạnh, năng hùng hồn: "Tất nhiên , con . tên khốn đó một điểm ngờ tới, mở sạp đồ ăn thì quan trọng nhất vẫn là tay nghề!"

 

Vị dở tệ thì dù bán rẻ đến cũng vô dụng.

 

Trừ phi chiếm trọn cả quảng trường chùa cho ai bày sạp, chứ ăn chán như thì thà ăn bánh bao, bánh hấp còn hơn!"

 

Nhắc đến tay nghề, Hứa Trọng và Trình Dao đầy lo lắng:

 

"Chẳng lẽ là..."

 

Kẻ đó ép họ kiếm tiền, đó sẽ đến bức ép họ bán công thức chăng?

 

Hứa Duyệt Khê cũng nghĩ tới điểm , càng thêm kiên định với ý định tạo dựng quan hệ với các sư thầy trong chùa.

 

Hòa thượng Huệ Pháp khi họ mang đồ ăn đến nguyện thì thoáng ngẩn .

 

Trong chùa thiếu dâng đồ ăn, nhưng ai như nhà Hứa Trọng, bản còn nợ nần chồng chất mà lo nguyện ?

 

Hứa Trọng Hứa Duyệt Khê đá khẽ một cái, bèn mặt dày : "Nếu Bồ Tát chỉ điểm, chúng con còn chẳng dựng nổi cái sạp , cũng nhờ các vị sư thầy giúp đỡ mới giảm một nửa tiền thuê..."

 

Huệ Pháp ông nhắc tới tiền thuê thì khẽ hắng giọng, rõ chuyện ý của nhà chùa, mà là do nhà của vị tiểu công t.ử Hứa Duyệt Khê cứu mạng dặn dò.

 

Trước khi sư thầy Huệ Pháp kịp mấy lời khó hiểu, Hứa Duyệt Khê lấy cớ trời còn sớm, dắt cha nhanh ch.óng rời .

 

Mèo Dịch Truyện

Huệ Pháp lắc đầu, gọi tiểu hòa thượng quét sân đến, bảo mang bánh xèo sang nhà thiện nguyện.

 

Sẵn cho lũ trẻ bên đó ăn chút món mới lạ.

 

Về đến nhà, việc đầu tiên Hứa Duyệt Khê xem con lợn rừng nhỏ.

 

Tỷ tỷ Hứa Ngưng Vân việc cực kỳ dứt khoát, hôm nay thiến là tuyệt đối để đến ngày mai.

 

Con lợn nhỏ cuộn tròn đống rơm trong hàng rào trúc, thấy Hứa Duyệt Khê tới liền kêu lên mấy tiếng yếu ớt.

 

Hứa Duyệt Khê cho nó uống chút sữa ch.ó, mới vuốt ve hai cái thì thấy tiếng gầm giận dữ của Hứa Không Sơn:

 

"Cái gì? Con mới một ngày mà kẻ cố tình gây sự ? Không , ngày mai con xem thế nào!"

 

Hứa Không Sơn siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m.

 

Trong nhà hiện chỉ hai nguồn thu là bày sạp và hái t.h.u.ố.c, mà hái t.h.u.ố.c còn dựa vận may, ngày nào cũng hái thạch hộc.

 

Hơn nữa, khi Hứa lão hán nhắc nhở, cũng nhớ Hứa Ngưng Vân mới mười hai tuổi, nhỏ bé như , thể yên tâm để một núi sâu leo vách đá hái t.h.u.ố.c cho ?

 

Việc hái t.h.u.ố.c tạm thời gác , giờ chuyện bày sạp xảy vấn đề, thế !!

 

Hứa Trọng đang nấu cơm trong bếp, thức ăn là món tôm Hứa Không Sơn vớt sông, xào với hành dại hái về, thơm nức mũi.

 

"Con đừng nóng nảy, đang lúc hội miếu mà gây chuyện gì là đuổi khỏi chùa Độ Viễn đấy."

 

Hứa Trọng suy nghĩ suốt quãng đường về và thông suốt từ sớm.

 

Tranh giành khách là chuyện nhỏ, nhưng nếu đuổi khỏi chùa ăn trong hội miếu thì thiệt hại mới lớn.

 

Huống hồ tay nghề của ông gấp trăm nhà , cũng thành thật khiêm tốn hơn.

 

Nếu thật sự nhà nào đuổi, thì tuyệt đối là nhà ông!

 

Hứa Không Sơn vốn thích dùng nắm đ.ấ.m mà ưa lý lẽ hơn, lời cha liền dần bình tĩnh .

 

Lại Hứa Duyệt Khê nhà thể đang nhắm đến công thức bánh xèo của cha, hừ lạnh một tiếng:

 

"Ngày mai cả nhà cùng , xem bọn chúng định giở trò gì!"

 

Ngày hôm , khi gã vẫn ngang nhiên đến sạp bánh xèo lôi kéo khách như cũ, Hứa Không Sơn nén giận lý lẽ với gã, nhưng gã mắng xối xả.

 

chỉ tay mũi , đắc ý vênh váo:

 

"Sao hả? Ta rao vài câu mà ngươi định đ.á.n.h ? Có giỏi thì ngươi đ.á.n.h , tới đây, đ.á.n.h !"

 

 

Loading...