Cả nhà ta đều là rác rưởi , ngươi bắt ta dẫn cả thôn đi chạy nạn - Chương 229: Cha con trúng tà à?

Cập nhật lúc: 2026-03-12 11:05:58
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trong lúc Hứa Duyệt Khê dắt một đoàn dạo hội chùa Độ Viễn, thì Hứa Trọng đang ở trong bếp của nhà chùa đồ ăn cho An Du.

 

Đây là lời hứa từ của ông.

 

An Du đưa họ tìm Lục huyện lệnh, đổi ông sẽ món khoai lang ngào đường, hạt dẻ rang và vài món ăn vặt khác cho bé.

 

Phía gian hàng của t.ửu lầu Đồng Ký tạm thời giao cho đầu bếp Dương và các đồ phụ trách.

 

Hứa Trọng thái xong khoai lang, nóng chảo gọi hai đồ :

 

"Tiểu Đặng, Tiểu Trần, hai đứa chẳng bảo món khoai lang ngào đường khó ? Lần thì cho kỹ nhé."

 

"Đường mua về miếng lớn quá nên đập vụn mới dùng , hơn nữa đặc biệt chú ý lửa cho kỹ, nếu sẽ dễ đắng và mùi khét..."

 

Tiểu Đặng thấy Hứa Trọng thái cả một nồi lớn khoai lang, nhịn hỏi: "Sư phụ, nhiều thế liệu hết ạ? Hay là mang gian hàng bên bán?"

 

Hứa Trọng lắc đầu: "Tối qua Tần Thiên hộ và Lục huyện lệnh giúp một việc lớn, thấy Tần Thiên hộ khá thích món khoai lang ngào đường , nên định gửi biếu họ một phần."

 

"Mấy món khác thì chỉ gửi đến chỗ An tiểu công t.ử thôi. Ngoài , Trì đại phu vì chuyện của nợ ân tình nhỏ, chỗ cô cũng gửi biếu hai phần."

Mèo Dịch Truyện

 

Hứa Trọng lau sạch tay tiếp: "Nhớ chú ý cái nồi lớn bên cạnh, thỉnh thoảng đảo lên một chút, đợi nóng đủ độ sẽ rang hạt dẻ..."

 

Tiểu Đặng và Tiểu Trần gật đầu lia lịa .

 

Sau khi mẻ khoai lang ngào đường đầu tiên xong, Tiểu Đặng nhanh nhẹn đóng gói hộp đựng thức ăn.

 

Dưới đáy hộp lót một lớp than hồng để giữ nhiệt, giúp thức ăn lâu nguội hơn.

 

Qua tay tiểu sai của nhà họ An, khi món ăn đưa đến tay An Du, nó vẫn còn âm ấm.

 

An Du gọi cha đang bàn bạc chuyện gì đó , ba cùng quanh bàn ăn khoai lang ngào đường.

 

An Chỉ huy sứ của vệ sở Quỳnh Châu gắp một miếng khoai lang, ăn quan sát sắc mặt của An Du:

 

"Thông Nhi, xem con khá thích ăn đồ ngọt đấy nhỉ."

 

An Du ngần ngại gật đầu: " như lời Thất Lang , món ngon lắm ạ!"

 

An Chỉ huy sứ và phu nhân mỉm xoa đầu bé:

 

"Nếu , khi đưa điềm lành về kinh thành, con hãy theo về kinh ở tạm một thời gian nhé?"

 

An Du ngẩn , theo bản năng định lắc đầu từ chối.

 

An phu nhân nhanh ch.óng cắt lời, cho cơ hội lên tiếng:

 

"Mẹ ở Quỳnh Châu năm sáu năm cũng chán ngấy, sớm mong về kinh thăm nhà ngoại. Ông bà ngoại năm nào cũng thư bảo là nhớ Thông Nhi đấy."

 

An Du cúi đầu, dùng cái đầu nhỏ của suy nghĩ một hồi lâu :

 

"Vậy... con mang theo mười bộ đồ chơi xếp hình! Để chia cho các em họ bên nhà ngoại cùng chơi nữa."

 

Trên mặt An Chỉ huy sứ vẫn nở nụ , nhưng ý chạm tới đáy mắt.

 

Người của Thích Minh Triệt truy sát hải phỉ suốt dọc đường đến tận Quỳnh Châu, lúc đó ông nhận thấy điều gì đó .

 

Ông trấn giữ Quỳnh Châu ròng rã sáu năm trời, cầm quân dọn dẹp vùng biển bao nhiêu .

 

Theo lý mà , thể nào còn hải tặc quy mô lớn tồn tại.

 

Cũng chính vì thế, An Chỉ huy sứ mới dám nhận lời thỉnh cầu từ xa bên nhà phu nhân, phái nội gián trong một toán hải tặc nhỏ.

 

Thế nhưng trong tình huống , lũ hải tặc ngang ngược đến mức truy sát kẻ vùng, đuổi theo suốt chặng đường tới tận phạm vi quản lý của vệ sở Lĩnh Nam.

 

Lại thêm tấm lệnh bài đặc chế của Quỳnh Châu mà Thích Minh Triệt chuyển giao cho ông...

 

An Chỉ huy sứ im lặng vợ con, hồi lâu mới ôn tồn xoa đầu An Du:

 

"Đến kinh thành , con tính khí trẻ con như nữa, cũng đừng để nương con tức giận."

 

An Du ngây ngô ăn khoai lang ngào đường, gật đầu lia lịa.

 

*

 

Những chuyện khác, bao gồm cả việc xử lý nhà họ Tiền, Hứa Duyệt Khê đều xen , cũng chẳng bản lĩnh đó.

 

Việc duy nhất cô thể lúc chính là mua sắm nhu yếu phẩm, tích trữ lương thực, chuẩn cho việc chạy nạn.

 

Tuy gian thăng cấp bằng cách nào, nhưng Hứa Duyệt Khê lờ mờ cảm thấy nó liên quan mật thiết đến hai hoa mắt ch.óng mặt .

 

Đặc biệt là thứ hai, mặt trời gay gắt, con đường mòn đất vàng, dắt díu , rõ ràng là cảnh tượng lúc chạy nạn!

 

Hứa Duyệt Khê bỗng dự cảm lành, khi dạo chùa Độ Viễn mua đồ Tết, cô vung tay vô cùng hào phóng.

 

Mấy Hứa Mạnh Cửu khuyên cô nên tiết kiệm bạc, nhưng đều một câu "Đây là chuẩn cho tiệm bột" chặn .

 

Nhân lúc đám Hứa Mạnh Cửu đang xếp hàng quầy đồ nướng, Hứa Duyệt Khê tìm đến Hứa Ngưng Vân.

 

Hứa Ngưng Vân mới kết thúc buổi khám bệnh miễn phí, giờ đến lượt Hạ sư tỷ tay luyện tập.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ca-nha-ta-deu-la-rac-ruoi-nguoi-bat-ta-dan-ca-thon-di-chay-nan/chuong-229-cha-con-trung-ta-a.html.]

 

Thấy Hứa Duyệt Khê, chị kéo cô em gái để khác yên tâm một góc:

 

"Lần cũng gọi chị, nếu chị bận thì gọi đại ca..."

 

Hứa Duyệt Khê ngoan ngoan gật đầu, ngó xung quanh như kẻ trộm hạ thấp giọng:

 

"Chị ơi, gian của em mở rộng , giờ to bằng cả một cái sân nhỏ đấy!"

 

Hứa Ngưng Vân khựng : "Từ khi nào thế?"

 

"Mới phát hiện tối qua thôi, đó mắt em từng tối sầm hai ..."

 

Hứa Duyệt Khê khua chân múa tay kể những chuyện xảy khi gian thăng cấp, cùng với hai hoa mắt đó.

 

"Em vốn tưởng do trời lạnh nên sốt, định tìm chị bắt mạch xem , ai ngờ..."

 

Ai ngờ đen, trùm bao tải.

 

Hứa Ngưng Vân trầm ngâm: "Chị tiểu thuyết lắm, thường thì trong trường hợp nào gian mới thăng cấp?"

 

Hứa Duyệt Khê: "Ừm... Nuốt bảo ngọc? Liên kết với hệ thống? Hay là công đức lớn?"

 

Hứa Ngưng Vân: "... Em thấy cái nào phù hợp với tình hình của ?"

 

Hai trân trân, hồi lâu , Hứa Duyệt Khê mới lầm bầm:

 

"Không gian xuất hiện là khi chúng trả hết nợ cho nhà nội..."

 

Chẳng khớp với trường hợp nào cả.

 

...

 

Hứa Ngưng Vân chớp mắt: "Hai cảnh tượng em thấy lẽ là điềm báo , chúng nên chuẩn sớm thì hơn."

 

"Dù thì vẫn còn hơn một năm nữa mới đến... cũng cần quá vội vàng, cứ tích trữ thêm lương thực là ."

 

Tốt nhất là tích trữ cho đầy gian nào lương thực, thịt hun khói, cá khô, thảo d.ư.ợ.c, d.ư.ợ.c liệu... và các nhu yếu phẩm khác.

 

Nói là .

 

Hứa Duyệt Khê bắt đầu gom hàng, yêu cầu chuyển đến lều của nhà họ Cao.

 

Lát nữa cô sẽ qua tiệm Truy Phong đặt một đơn hàng, bảo bọn họ giao về sân nhỏ ở trấn Lâm Hải.

 

Hứa Ngưng Vân theo Hứa Duyệt Khê suốt cả quá trình, khi hỏi mua nhiều đồ như để gì, chị chỉ tùy tiện đối phó:

 

"Bạc trong tay đủ dùng, nên đang tính toán thêm cách kiếm tiền mà."

 

Cả nhà Hứa Duyệt Khê hết bày hàng vỉa hè, đầu bếp mở tiệm... việc gì cũng nhúng tay một chút.

 

Mọi cũng chẳng để tâm nữa.

 

Tiêu sạch bạc trong tay, cộng thêm năm lượng bạc mà đại ca cướp từ hai tên sai vặt nhà họ Tiền, Hứa Duyệt Khê mới chịu dừng .

 

Cô cùng chị gái đến lều nhà họ Cao, thấy Cao Cảnh đang nhíu c.h.ặ.t mày, bên cạnh chậu than.

 

Thấy Hứa Duyệt Khê bước , đầu tiên Cao Cảnh nở một nụ thể coi là ôn hòa, chút tính toán.

 

Hứa Duyệt Khê: "..."

 

Cô kéo chị gái xuống cạnh Cao Toái Quỳnh, thì thầm: "Cha trúng tà ?"

 

Cao Toái Quỳnh bĩu môi, chống cằm :

 

"Nói bậy gì đấy? Cha tớ chịu khổ tớ nên thấy ngại lắm, vả ông còn một mối ăn lớn hợp tác với , nên mới như ."

 

Cao Cảnh cũng nhiều, lấy một bản khế ước ký tên giao tay Hứa Duyệt Khê.

 

Hứa Duyệt Khê và Hứa Ngưng Vân kỹ, đó là khế ước hợp tác bán đồ chơi xếp hình.

 

Hứa Duyệt Khê tập trung phần chia lợi nhuận: năm - năm.

 

Cô ngước mắt Cao Cảnh: "Chú Cao, phần chia lợi nhuận chú nhầm ?"

 

Thương nhân thông thường ăn với thợ thủ công, lấy chuyện chia năm - năm?

 

Chia bảy - ba coi là hào phóng .

 

Thậm chí đa phần là tám - hai.

 

Người bỏ công sức hoặc ý tưởng lấy hai phần, thương nhân độc chiếm tám phần.

 

Chuyện bột gạo thể chia năm - năm, phần lớn là vì tiệm tạp hóa Tứ Phương đang thiếu một mặt hàng đặc sắc.

 

Vả còn nhờ Hứa Duyệt Khê đưa ý tưởng quảng bá, mở lối tiêu thụ.

 

Cao Cảnh dù hiền hậu đến mấy thì cũng là một thương nhân, đột nhiên hào phóng như , Hứa Duyệt Khê trực giác thấy bẫy.

 

 

Loading...