Cả nhà ta đều là rác rưởi , ngươi bắt ta dẫn cả thôn đi chạy nạn - Chương 222: Tận năm lượng bạc lận đó!

Cập nhật lúc: 2026-03-12 11:05:38
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6KzdBtFgET

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hai tên tiểu tư dụ bởi những mẩu bạc vụn ném rải rác vẫn còn đang mải mê ẩu đả.

 

Hứa Duyệt Khê dùng sức giật đứt sợi dây chuyền ngọc bình an cổ, đ.â.m thủng lớp giấy dán cửa sổ ném mạnh một góc khuất ai để ý.

 

Cô một nữa căn phòng lão gia họ Tiền đang , mang theo món hung khí mà lúc nãy Hứa Mạnh Cửu lỡ bỏ quên.

 

Suốt cả quá trình, tim cô cứ treo ngược lên tận cổ họng.

 

Cũng may là sức hấp dẫn của bạc đối với bất kỳ ai cũng đều cực kỳ lớn.

 

Hai tên tiểu tư vẫn còn đang đ.á.n.h thôi.

 

Hứa Duyệt Khê chạy ngược về phía nhà xí, lúc thấy Hứa Mạnh Cửu đang lo lắng chạy tới đón.

 

Cô vội vàng hiệu cho chị họ, ý bảo mau trèo lên, mau qua tường, mau chạy !

 

Hứa Mạnh Cửu hề do dự, xoay chạy tiếp.

 

Cả hai trở về phía nhà xí, thành thục leo lên mái nhà cẩn thận giẫm lên tấm ván để sang tường bao, đó xổm xuống .

 

Hứa Mạnh Cửu ước lượng độ cao, tầm một mét rưỡi, cũng may là lớp tuyết mỏng bao phủ nên nhảy xuống chắc vấn đề gì lớn.

 

Chị nuốt nước bọt, đợi Hứa Duyệt Khê kịp mở lời nhanh nhẹn nhảy xuống tường, ngã huỵch xuống đất.

 

Hứa Duyệt Khê suýt chút nữa là bật thốt lên tiếng kinh hãi.

 

Hứa Mạnh Cửu đau đến mức nhe răng trợn mắt, nhưng vẫn cố gượng dậy đến sát chân tường, giơ hai tay lên cao:

 

"Mau nhảy xuống , chị đỡ em , ."

 

Lúc cũng chẳng còn cách nào khác hơn.

 

Hứa Duyệt Khê gieo xuống, Hứa Mạnh Cửu đón gọn trong tay.

 

Tuy nhiên, do sức Hứa Mạnh Cửu đủ lớn nên đà rơi tác động, cả hai cùng lăn kềnh nền tuyết.

 

Hứa Duyệt Khê vội nhổ chỗ tuyết lẫn bùn trong miệng , đỡ Hứa Mạnh Cửu dậy hỏi:

 

"Chị còn ?"

 

Hứa Mạnh Cửu nén đau gật đầu, nắm tay Hứa Duyệt Khê rảo bước thật nhanh, đồng thời quan sát cảnh vật trong đêm tuyết để xác định phương hướng:

 

"Cha chị từng đưa chị đến làng Vũ Tiền , nơi chẳng giống chút nào... Hình như đây là làng Kinh Trập."

 

Hứa Duyệt Khê chú ba lúc còn trẻ thường bôn ba khắp nơi, nên việc từng đến làng Kinh Trập cũng gì lạ.

 

Bản từng , mù đường, nên chỉ cắm đầu chạy theo Hứa Mạnh Cửu.

 

Hứa Mạnh Cửu xách gấu váy, chạy ngoái đầu phía .

 

Tuyết rơi ngày càng dày, dấu chân của hai gần như tuyết phủ kín ngay lập tức.

 

"E là cổng thành trấn đóng , chùa Độ Viễn thì xa mấy an , chúng về làng Sơn Bắc thôi!"

 

Hứa Duyệt Khê chạy ngược gió tuyết, cảm thấy đầu óc càng thêm đau nhức dữ dội.

 

bóng lưng Hứa Mạnh Cửu và con đường mòn mờ ảo phía , trong mắt bỗng hiện lên những hình ảnh chập chờn.

 

Ánh nắng gắt gao của mùa hè chiếu xuống mặt đường, khắp nơi đều là những dân đang lầm lũi tiến về phía .

 

Giống hệt như cảnh chạy nạn mà cô từng thấy.

 

Đôi mắt ai nấy đều vô hồn, quần áo rách rưới, gầy gò đến t.h.ả.m hại.

 

Người đào rễ cây, ăn đất sét, thậm chí là đổi con cho để ăn thịt... Tiếng oán than vang dậy khắp nơi, t.h.ả.m khốc vô cùng.

 

Hứa Duyệt Khê khựng một nhịp, theo kịp đà chạy của Hứa Mạnh Cửu nên kéo ngã nhào tuyết.

 

Hứa Mạnh Cửu giật , vội vàng đỡ Hứa Duyệt Khê dậy.

 

Thấy mặt cô đỏ bừng, chị đưa mu bàn tay lên áp thử trán cô.

 

Hơi nóng, nhưng vẫn còn trong mức chịu .

 

Hứa Mạnh Cửu cởi chiếc áo bông mà chị dùng vải cũ mùa hè khâu , khoác lên Hứa Duyệt Khê.

 

"Khê Nhi? Khê Nhi?"

 

Hứa Duyệt Khê mơ màng đáp khẽ một tiếng.

 

Hứa Mạnh Cửu khẽ thở phào, chị cúi cõng cô lên lưng, khom tiếp tục bước tiếp.

 

Trong cơn mê man, Hứa Duyệt Khê túm lấy vạt áo Hứa Mạnh Cửu thều thào:

 

"Đừng về làng Sơn Bắc! Làng Kinh Trập cách làng Cốc Vũ xa lắm, chúng đến làng Cốc Vũ tìm chị họ Triều Tình ."

 

Hứa Mạnh Cửu nhất thời hiểu , vì làng Sơn Bắc rõ ràng là gần hơn nơi .

 

chị vẫn lời Hứa Duyệt Khê, cõng cô rẽ sang hướng làng Cốc Vũ.

 

Hứa Duyệt Khê đứt quãng: "Dù ai hỏi, chị cũng đừng nhắc đến chuyện của lão gia họ Tiền, cứ chị xuất phát từ trấn Lâm Hải đến làng Cốc Vũ tìm chị Triều Tình việc."

 

"Không may giữa đường lạc, đến lúc trời tối mịt mới tìm thấy lối , tình cờ nhặt em ngay lối làng..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ca-nha-ta-deu-la-rac-ruoi-nguoi-bat-ta-dan-ca-thon-di-chay-nan/chuong-222-tan-nam-luong-bac-lan-do.html.]

 

Hứa Mạnh Cửu lập tức hiểu ngay, Khê Nhi là đang bảo vệ danh dự cho .

 

Chị gật đầu lia lịa nhận lời, suốt quãng đường đó thỉnh thoảng gọi tên Hứa Duyệt Khê vì sợ cô cứ thế lịm mất.

 

Một nén nhang , tại nông trang.

 

Hai tên tiểu tư ai nhường ai, nhưng lo lão gia bên thể sẽ cần nước, cần quần áo sai bảo, nên đành nén giận chia đôi năm lượng bạc.

 

Tên tiểu tư dẫm bạc tuy chia phần hơn một lượng, nhưng trong lòng chẳng vui vẻ gì.

 

Nếu mảnh ngói mái nhà bất ngờ rơi xuống tên khốn đó giật , thì thể độc chiếm cả năm lượng bạc !

 

Tên tiểu tư còn ước lượng thỏi bạc trong tay, lẩm bẩm:

 

"Này, ngươi xem, khi nào chỗ bạc là do lão gia cố ý ném ? Kiểu như chúng canh ngoài cửa, ảnh hưởng tới tâm trạng của ngài ."

 

Nghĩ đến đây, cả hai cùng khựng bước .

 

Rất khả năng.

 

Nếu , giữa ngày tuyết lớn thế ở nông trang, đào năm lượng bạc cho bọn họ nhặt?

 

Hai tên tiểu tư bàn bạc một hồi, định bụng tới cửa phòng sảnh phụ ngóng một chút, lỡ như lão gia thực sự dặn bảo gì mà bọn họ thấy thì khốn...

 

Cả hai rùng một cái, nhẹ bước tiến về phía cửa phòng.

 

Nghe ngóng một hồi lâu vẫn thấy bất kỳ tiếng động nào, ngược còn ngửi thấy một mùi m.á.u tanh nồng nặc.

 

Hai tên tiểu tư , đ.á.n.h bạo gọi khẽ một tiếng: "Lão gia? Ngài cần đưa nước phòng ạ?"

 

Đợi mãi vẫn tiếng trả lời.

 

Tên tiểu tư run rẩy đẩy cửa , khi rõ tình cảnh bên trong, đồng t.ử co rụt vì kinh hãi:

 

"Lão gia!!"

 

"Mau mời đại phu! Gọi tất cả hộ viện trong nông trang , chia các hướng thôn Sơn Bắc, trấn Lâm Hải và chùa Độ Viễn để bắt !"

 

*

 

Đêm tuyết.

 

Tống Lĩnh giấu hai tờ ngân phiếu trong , cưỡi lừa nhanh ch.óng chạy về phía thôn Sơn Bắc.

 

Chẳng coi trọng vị "nương t.ử" Hoắc Tinh Lam , mà là vì nhận lời dặn dò của Tiền viên ngoại, ngày mai còn đến chùa Độ Viễn tìm Lục huyện lệnh.

Mèo Dịch Truyện

 

Một là để dò xét thái độ, xem Lục huyện lệnh ấn tượng thế nào về Tiền viên ngoại, từ đó mới tính xem vài ngày tới nên giúp .

 

Hai là... nền ngôi nhà ở trấn Thiên Hải còn chôn giấu vài thứ.

 

Hắn nhanh ch.óng đốt sạch chúng, tuyệt đối để rơi tay bất kỳ ai.

 

Vừa đến thôn Sơn Bắc, tới cửa nhà họ Hoắc, Tống Lĩnh nhận điều gì đó .

 

Đêm hôm khuya khoắt, nhà họ Hoắc thắp đèn sáng trưng thế ?

 

Không sợ tốn dầu, phí bấc ?

 

Trước khi mẫu của Hoắc Tinh Lam khâu vá quần áo trong đêm, Hoắc tú tài còn cho thắp nến, bắt bà mượn ánh lửa từ bếp lò để việc mà.

 

Tống Lĩnh đẩy cửa bước , khi đóng cửa trong phòng, thấy khắp nơi lật tung hỗn loạn, ngay cả hang chuột nơi góc tường cũng tha:

 

"Đã xảy chuyện gì ?"

 

Hoắc Tinh Lam đang nén giận:

 

"Trong nhà trộm! Năm lượng bạc đều lấy mất !

 

Mẫu cũng thật là, lớn đầu thế mà ngay cả cái nhà cũng trông coi ."

 

Tống Lĩnh quét qua một lượt cả căn phòng, thấy Tưởng Hy : "Mẫu ?"

 

"Ai ..." Giọng Hoắc Tinh Lam khựng , đột nhiên về phía Hoắc tú tài đang đ.ấ.m bàn thình thịch: "Cha, mẫu con ?"

 

Hoắc tú tài đang đ.ấ.m n.g.ự.c dậm chân vì năm lượng bạc .

 

Những năm lượng bạc lận đó!

 

Mỗi ngày ông dạy ở tư thục cũng chỉ ba mươi văn.

 

Chỗ năm lượng bạc mất , ông tích góp đến bao giờ mới đủ?!

 

Hoắc Tinh Lam nhận câu trả lời, liền chạy đến mặt Hoắc mẫu đang lục lọi từng cái túi áo: "Bà nội, mẫu con ?"

 

Hoắc mẫu gắt gỏng: "Ai mà thèm quản bà c.h.ế.t ở ?

 

Về nhà đến một ngụm cơm nóng nước nóng cũng mà ăn, chỗ thịt thừa ngày hôm qua cũng biến mất tăm, bếp lò đỏ lửa thì cũng thôi , đến cả bạc cũng giữ nổi!

 

Tận ngày chỉ ăn với ăn, cái bộ dạng lười thối thây của mày, chẳng chịu lụng gì cả, đúng là học theo bà !"

 

Hoắc Tinh Lam mặt cảm xúc, lớn tiếng lặp một nữa: "Mẫu con ?"

 

 

Loading...