Cả nhà ta đều là rác rưởi , ngươi bắt ta dẫn cả thôn đi chạy nạn - Chương 197: Khê nhi muội muội, hắn là ai vậy?
Cập nhật lúc: 2026-03-12 11:05:13
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Công thức mỳ gạo bán? Liên quan gì tới nhà họ Hoắc chúng ? Chúng dính líu gì đó."
"Ông là chúng bán, bằng chứng ? Không đưa bằng chứng thì gọi là vu khống đấy nhé."
"Ồ, thì nào? Nếu Lý chính còn việc gì khác thì chúng còn ăn cơm."
Ba câu thành công khiến mặt Lý chính đen như nhọ nồi.
Ban đầu ông thấy Tưởng Hi, tức Hoắc nương t.ử, quá gầy gò yếu ớt, sắc mặt vàng vọt xám xịt, chẳng giống ăn no bao giờ, nên còn tưởng trong chuyện hiểu lầm gì đó.
Chỉ cần nhà họ Hoắc giải thích rõ ràng, sẵn sàng mặt đối chất với nhà họ Hứa và Lý Đôn, ông sẽ hòa giải một phen.
Ai ngờ Hoắc Tinh Thừa cái tính tình lưu manh vô như .
Thật Hoắc tú tài dạy dỗ con cái kiểu gì nữa!
Trước đây đúng là ông mù mắt mới khen Hoắc Tinh Thừa thông minh.
Bây giờ xem , Hoắc Tinh Thừa đúng là thông minh quá mức !
Lý chính Tưởng Hi đang ngơ ngác ở cửa, thở dài một tiếng rời .
Một tiếng "két" vang lên, Hoắc Tinh Thừa tùy tiện đóng cửa , phàn nàn:
"Chẳng bằng chứng gì mà cũng dám đến nhà chất vấn, con còn mắng ông là may . Hừ, ban đầu thì lắm, bảo là sẽ giải quyết chuyện lương thực ngâm nước cho cả làng."
"Kết quả là khi nhà gặp rắc rối, ông chẳng những giúp, mà còn từ chối việc sang nhà họ Hứa hộ chuyện bán lương thực mặt bao nhiêu ."
"Cũng tốn tiền bạc sức lực gì của ông , chỉ là lời đầu môi thôi mà còn bộ tịch..."
Tưởng Hi cảm xúc ngắt lời : "Tinh Thừa, chuyện thất đức thật sự con chứ?"
Hoắc Tinh Thừa mất kiên nhẫn phòng luyện chữ: "Không con, con, con! Sao nào? Lý chính tin con thì thôi, đến nương cũng tin con ?"
Tưởng Hi phản ứng gì thêm, chỉ ngây tại chỗ, lẩm bẩm tính toán:
"Vậy thì , thì . Hồi chị con gặp chuyện, lão Trần thúc cho mượn ba trăm văn, Lý chính đưa hai trăm văn, nhà lão Chu..."
Hoắc Tinh Thừa lải nhải đến mức nhức cả đầu, dứt khoát đóng c.h.ặ.t cửa sổ và cửa gỗ .
Chẳng chỉ mượn chút tiền thôi ?
Sớm trả hết cả còn gì.
Có cần thiết cứ lôi chuyện cũ đó mãi chứ?
Khi Hoắc Tinh Lam về tới làng thì trời tối hẳn.
Nàng cưỡi lừa ngang qua đầu làng, để ý thấy gốc cây đại thụ mấy đang tán gẫu.
Vừa thấy nàng về làng, mấy đó lập tức im bặt, đồng loạt sang.
Cách một xa và màn đêm đen kịt, Hoắc Tinh Lam lờ mờ nhận ánh mắt của mấy vị thúc bá, thẩm nương mang theo sự bất mãn khó che giấu.
Dắt lừa về đến cửa nhà, nàng còn đang thắc mắc thì đột nhiên thấy nương đang ở cửa.
Tưởng Hi nhẹ giọng hỏi một nữa: "Tinh Lam, con chuyện công thức mỳ gạo của nhà họ Hứa rò rỉ ?"
Bàn tay đang cầm dây thừng của Hoắc Tinh Lam siết c.h.ặ.t : "Hôm nay ở trấn con Hứa Duyệt Khê , nàng còn vu oan cho con nữa, nương xem nàng ..."
Tưởng Hi ngắt lời nàng: "Vậy con nghĩ chuyện là do ai ?"
Những lời của Tống Lĩnh và ký ức về cả nhà ăn thịt dê đan xen, vang vọng trong đầu nàng.
Hoắc Tinh Lam theo bản năng : "Con ạ, lẽ là do phía Hứa Duyệt Khê tự bày trò thôi. Nương, nương cũng mà, nhà họ Hứa ai nấy đều..."
Nàng chợt nhớ tới Hà Tú Vân, bèn im bặt tiếp nữa.
Tưởng Hi nhẹ một cái, phòng.
Hoắc Tinh Lam lờ mờ cảm thấy nương chút bất thường.
nàng đang bận rộn chuyện thành và mở tiệm, thời gian rảnh để lo chuyện khác.
Huống hồ, kiếp nương vẫn sống đó thôi, chẳng xảy chuyện gì cả.
Ngay cả lúc chạy nạn, cũng cha xin cơm nước về cho nương ăn.
Chỉ là nương chịu nổi cái khổ đói bụng khi chạy nạn, nửa đêm chẳng bỏ trốn theo ai ...
Nhớ chuyện kiếp , Hoắc Tinh Lam chút khó chịu. Sau khi buộc lừa xong, nàng bếp, ăn tạm nửa bát cơm thừa.
*
Ngày mà Úc chưởng quỹ thuyết phục Trình Dao cùng hợp tác bán b.ăn.g v.ệ si.nh và giấy vệ sinh, cũng chính là ngày sinh thần của Cao Toái Quỳnh.
Toàn bộ học t.ử và trong Quan học đều nhận một tấm thiệp mời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ca-nha-ta-deu-la-rac-ruoi-nguoi-bat-ta-dan-ca-thon-di-chay-nan/chuong-197-khe-nhi-muoi-muoi-han-la-ai-vay.html.]
Cả nhà Hứa Duyệt Khê đưa thiệp cửa, chỉ cảm thấy bản kiến thức quá nông cạn.
Trước đây tưởng Trương phủ đủ lớn , nhưng so sánh mới , Cao phủ thật sự là quá rộng lớn.
Nó chỉ nhỏ hơn một chút so với vương phủ mà Hứa Duyệt Khê từng mua vé tham quan thôi.
Mà đây mới chỉ là nơi dừng chân tạm thời của nhà họ Cao ở trấn Lâm Hải!
Cao Toái Quỳnh ở cửa đợi nàng, thấy vẻ mặt ngạc nhiên của Hứa Duyệt Khê liền hất cằm lên:
"Ta bảo nhà giàu lắm mà, giờ thì tin chứ? Đi thôi, dẫn ngươi tham quan khắp nơi."
Mèo Dịch Truyện
Lần , vẫn như cũ, cả nhà cùng ăn chực.
Hứa Duyệt Khê đầu .
Bên cạnh Hứa Trọng và Trình Dao là Uất chưởng quỹ, lão cứ luôn miệng lải nhải điều gì đó thôi.
Hứa Ngưng Vân thì theo hầu hạ bên cạnh đại phu Trì Thanh – chỉ mang theo mỗi Trì Nhiên tới đây, cô chỉ sợ vị sư đáng tin cậy gây họa.
Còn Hứa Không Sơn và Hứa Vọng Dã... hai họ túm lấy Vạn Ngọc đang định xem náo nhiệt, cả ba chen chúc trong góc để bàn bạc đại sự.
Hứa Duyệt Khê với mẫu một tiếng rời cùng Cao Toái Quỳnh.
Có Cao Văn Dư ở phía tiếp đãi khách khứa, Cao Toái Quỳnh chuồn lúc nào cũng .
"Nhà ít , sảnh phía Đông là sương phòng, phía Tây là hoa viên, đằng còn một cái hồ, trồng ít sen lấy củ..."
Hứa Duyệt Khê để ý thấy Cao Toái Quỳnh là trồng hoa sen: "... Ngươi vẫn còn tương tư món chả viên ngó sen đấy ?"
Cao Toái Quỳnh hừ một tiếng: "Ai bảo phụ ngươi chỉ đúng một ? Ta ăn vẫn thèm!"
Hứa Duyệt Khê bật .
Đợi dạo quanh nửa vòng, Hứa Duyệt Khê mệt bở tai, tùy ý tìm một chỗ xuống:
"Chậm... chậm chút , hết nổi ."
Cao Toái Quỳnh gọi nha mang tới hai chiếc ghế đẩu nhỏ, khi xuống mới bắt đầu bàn chuyện chính:
"Ta Cao Văn Dư công thức mỳ gạo nhà ngươi bán mất , nhà ngươi vẫn trả đũa ?"
Nhắc đến chuyện , Hứa Duyệt Khê cảm thấy mệt lòng, cô đem quyết định của qua một lượt, nhún vai:
"Báo quan thì quan phủ cũng quản những chuyện vặt vãnh , ngoài việc dùng chút thủ đoạn nhỏ, còn thể gì chứ?"
Cao Toái Quỳnh Hứa Duyệt Khê là khiến nhà họ Hoắc còn chỗ ở thôn Sơn Bắc, nhà ghét bỏ.
thế thì tính là báo thù gì chứ?
Cô nheo mắt: "Ngươi đáng lẽ nên bắt bọn họ ký t.ử khế, răn đe một phen cho trò, nếu ngươi dễ dàng bỏ qua, chắc chắn sẽ , và nữa."
Ký t.ử khế ...
Hứa Duyệt Khê rõ cách của Cao Toái Quỳnh là ôn hòa lắm , nhưng mà...
Cô định chuyển chủ đề thì ai đó ôm chầm lấy từ phía : "Khê nhi tỷ tỷ!"
Hứa Duyệt Khê đầu , hóa là Thất Lang.
Cô theo bản năng về phía Thất Lang, Vương Bá Hổ và một thiếu niên mười lăm, mười sáu tuổi đang cách đó xa.
"Khê nhi , là ai ?"
Cao Toái Quỳnh nhận , thấy đứa nhỏ trắng trẻo mập mạp, thừa lúc bé chú ý liền đưa tay xoa đầu một cái.
Thất Lang cảnh giác đầu, lùi một bước, cả nép lòng Hứa Duyệt Khê.
Hứa Duyệt Khê thấy Cao Toái Quỳnh gan to bằng trời, khóe miệng giật giật: "... Ngươi đừng sờ đầu ."
Nói xong, cô kéo Thất Lang : "Đệ lén chạy ngoài đấy ? Không sợ về nhà mắng ?"
Thất Lang lắc đầu, chỉ tay cạnh Vương Bá Hổ: "Đệ cùng nhị ca tới đây, tin tỷ cứ hỏi Lưu Đức mà xem."
Lưu Đức chỉ đích danh, bất đắc dĩ gật đầu.
Hứa Duyệt Khê yên tâm, nhường chiếc ghế đẩu cho Thất Lang , còn thì xổm bên cạnh bé.
Cả hai cùng chống cằm Cao Toái Quỳnh, vẻ mặt vô tội y hệt .
Cao Toái Quỳnh phụt : "Đứa nhỏ là của vị đồng môn nào ? Trông đáng yêu thật đấy..."
Hứa Duyệt Khê trái ngó , chọn cách chuyển chủ đề:
"Ơ kìa, nhà ngươi còn mời cả Lục đại nhân tới ? Ta nhớ lúc Tần đại nhân còn tại chức, hiếm khi tham gia yến tiệc lắm mà."