Cả nhà ta đều là rác rưởi , ngươi bắt ta dẫn cả thôn đi chạy nạn - Chương 195: Hắn ở nhà Hứa Trọng, đãi ngộ nào cũng từng hưởng qua

Cập nhật lúc: 2026-03-12 11:05:11
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sau khi bữa nếm thử, Uất chưởng quỹ càng thêm mãn nguyện.

 

Quả hổ danh Hứa Trọng.

 

Những đầu bếp khác theo cùng một quy trình, nhưng món ăn chẳng thể ngon như của ông.

 

Bà khen ngợi vài câu, khi vùi đầu ăn xong bát cơm mới cùng Hứa Duyệt Khê một góc bàn chuyện chính sự.

 

"Hoắc Tinh Lam nhà họ Hoắc chẳng đang mở một cửa tiệm trấn chuyên bán than củi, bông vải ? Hay là..."

 

Hứa Duyệt Khê xoa cằm suy ngẫm.

 

Hoắc Tinh Lam vét sạch cả nhà cũ của Tống gia, dù vàng trong hầm ngầm tìm thấy thì bạc kiếm cũng hề ít.

 

Cũng giống như gian của , tuy lớn nhưng nếu sắp xếp thì tích trữ mười mấy thạch lương thực cũng thành vấn đề.

 

Hoắc Tinh Lam dù cũng là nữ chính, gian chắc chắn thể nhỏ ...

 

Vậy nên nàng mở tiệm thể chỉ đơn thuần là vì kiếm bạc.

 

Hứa Duyệt Khê híp mắt: "Uất chưởng quỹ, bà xem tiệm của Hoắc Tinh Lam thu mua thứ gì, bà cứ nâng giá lên một chút để tranh mua với nàng ."

 

"Số bạc đó cứ khấu trừ phần của cháu là . Còn về thôn Sơn Bắc, cháu điều tra rõ ràng xem rốt cuộc là kẻ nào tiết lộ công thức."

 

Uất chưởng quỹ xua tay: "Không cần cháu bỏ , nhà nàng bán công thức mỳ gạo hỏng mấy vụ ăn của Tứ Phương tạp hóa ."

 

"Tiệm tạp hóa vốn dĩ cũng thu mua than củi, gỗ khô để sưởi ấm, sẽ nương tay ."

 

Hai thì thầm bàn bạc một hồi, bỗng nhiên Uất chưởng quỹ ôm bụng, ái ngại :

 

"Mao xí nhà cháu ở ? Bụng bà tự dưng chút..."

 

Hứa Duyệt Khê dẫn bà tới nhà vệ sinh, canh ở cửa một lát thì thấy giọng ngượng ngùng của Uất chưởng quỹ.

Mèo Dịch Truyện

 

Hứa Duyệt Khê hiểu ý, liền chạy phòng Trình Dao tìm một chiếc nguyệt sự đới dùng qua, đưa từ khe cửa:

 

"Này, cái dùng qua , bà cứ yên tâm mà dùng."

 

Uất chưởng quỹ đón lấy chiếc nguyệt sự đới, lật qua lật xem xét kỹ lưỡng.

 

Duyệt Khê xấp giấy treo trong hộp gỗ bên cạnh, nó mềm mại dễ rách, rõ ràng dùng để chữ.

 

Đôi mắt cô bé chợt sáng rực lên.

 

Hứa Duyệt Khê đang lân la trò chuyện với đại tẩu Trịnh Tụ, cửa nhà xí mở , Uất chưởng quỹ lao vọt ngoài với vẻ mặt đầy phấn khích, định nắm lấy tay cô bé:

 

"Cái của ngươi... cái đó..."

 

Hứa Duyệt Khê nhanh chân lùi mấy bước: "... Ngài còn rửa tay ."

 

Uất chưởng quỹ khựng , mặt đỏ bừng lên vì hổ, bà cúi gầm mặt dám ai, vội vã chạy rửa tay.

 

Trịnh Tụ tò mò Uất chưởng quỹ Hứa Duyệt Khê, đó Hứa Ngưng Vân gọi phòng để bắt mạch.

 

Hứa Duyệt Khê dặn dò Hứa Văn Phong vài câu, định tiễn Uất chưởng quỹ cửa thì bà thấp giọng :

 

"Khụ khụ, đai nguyệt sự nhà ngươi bán ? Còn cả loại giấy trong nhà xí nữa..."

 

Hứa Duyệt Khê lập tức hiểu tại phấn khích đến : "Đó đều là do mẫu cho nhà dùng, sẵn nhiều ạ."

 

Uất chưởng quỹ cam lòng, thuyết phục Hứa Duyệt Khê liền chuyển sang thuyết phục Trình Dao.

 

Hứa Duyệt Khê cũng ngăn cản.

 

Nếu chuyện thành công thì gia đình thêm một khoản thu nhập nhỏ.

 

Suốt ba ngày liền, Uất chưởng quỹ ngày nào cũng ghé thăm, chỉ để ăn cơm mà còn để bàn chuyện ăn.

 

Mỗi Hứa Duyệt Khê tan học về đều thấy Uất chưởng quỹ đang thuyết phục Trình Dao.

 

Ngày hôm , cô bé tan học, cùng Hứa Vọng Dã đến cửa nhà thì thấy Hứa lão hán đang gánh hai sọt than củi, theo còn một khác tới.

 

Hứa Vọng Dã nhanh bước tiến lên, đỡ lấy đòn gánh vai Hứa lão hán.

 

Hứa lão hán cũng để tùy ý .

 

Ông kỹ vài , thấy gương mặt gầy gò của Hứa Vọng Dã nay chút da thịt, xem nhà Hứa Trọng nuôi dưỡng .

 

Hứa Duyệt Khê híp mắt đẩy cửa :

 

"Gia gia, ông mau nhà ạ, bên ngoài gió lớn, đừng để lạnh đến xương cốt."

 

Gương mặt Hứa lão hán cứng đờ, khi thấy Hứa Duyệt Khê, ông vẫn còn chút tự nhiên.

 

nghĩ đến việc gia đình Hứa Trọng quả thật sửa đổi, còn đối xử với gia đình lão đại và lão tam, ông mắng mỏ nữa mà chỉ :

 

"Không cần , chúng đang vội về làng. Đổ than xong thì trả sọt và đòn gánh cho ... , lời nhắn ngươi nhờ Văn Phong truyền mấy hôm kết quả ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ca-nha-ta-deu-la-rac-ruoi-nguoi-bat-ta-dan-ca-thon-di-chay-nan/chuong-195-han-o-nha-hua-trong-dai-ngo-nao-cung-tung-huong-qua.html.]

 

Hứa lão hán đầu theo phía .

 

Hứa Duyệt Khê vài vẫn nhận đó là ai, đành mỉm mời cả hai nhà nữa:

 

"Còn nửa canh giờ nữa cửa thành mới đóng, vội ạ, nhà uống ngụm nước ấm . Hai đường xá xa xôi lặn lội đến đây, chẳng lẽ đến ngụm nước cũng uống ."

 

Hứa lão hán thì cũng .

 

Ở nhà Hứa Trọng, ông trải qua đủ loại đãi ngộ .

 

Đừng nước uống, chỉ cần họ đừng lừa tiền của ông đuổi .

 

cũng giúp đỡ gia đình Hứa Trọng, thể để chịu khổ theo .

 

Hứa lão hán ló đầu sân nhỏ, gọi :

 

"Lý Đôn, ngươi cũng , sân nhà nó tuy rộng rãi nhưng đủ chỗ cho hai chúng ."

 

Hứa Duyệt Khê mơ hồ cảm thấy cái tên quen tai, cô bé bếp bưng hai bát nước ấm cho họ.

 

Nghe thấy Hứa lão hán hỏi tại Hứa Không Sơn vẫn về, cô bé thuận miệng đáp:

 

"Dạ, đại ca học thuộc lòng trôi chảy nên giữ phạt ạ."

 

Sắc mặt Hứa lão hán sa sầm xuống, lầm bầm một câu gì đó.

 

Hứa Duyệt Khê cần nghĩ cũng gia gia đang mắng đại ca chuyên tâm học hành.

 

Cô bé quen với việc .

 

Hứa lão hán vốn dĩ là kiểu miệng cứng lòng mềm.

 

Mắng thì mắng thôi, chứ nếu thực sự chuyện gì xảy thì ông luôn là đầu tiên chạy đến giúp đỡ.

 

Sau khi đổ than kho củi, Hứa Vọng Dã mang sọt và đòn gánh trả , mỉm bắt chuyện với đàn ông đang chút lúng túng :

 

"Lý thúc, thúc lên trấn bán than ? Trời sắp tối , thúc sợ mẫu thúc và Lý thợ mộc lo lắng ?"

 

Trong đầu Hứa Duyệt Khê lóe lên một tia sáng, cô bé chợt nhớ Lý Đôn là ai.

 

Đó chính là biểu hoặc biểu của Lý thợ mộc, kẻ khờ tiếp nhận sạp ném vòng buổi hội chợ đây mà.

 

Lý Đôn uống xong bát nước ấm liền đặt lên bàn, xoa xoa đôi bàn tay :

 

"Hai sọt than là Lý Cố bảo mang đến, than ở nhà đủ dùng , để cũng chật chỗ."

 

Hứa Duyệt Khê và Hứa Vọng Dã liếc , thầm nghĩ mà chật chỗ cho ?

 

Đem bán chẳng cũng một khoản tiền .

 

Lý Đôn vẻ mặt của hai , càng thêm ngượng ngùng:

 

"Chuyện đó... việc ở hội chợ là do với gia đình các . Những than củi hai đứa cứ nhận lấy, xem như là lễ tạ của và Lý Cố."

 

Hứa lão hán bên cạnh phụ họa thêm: "Nếu hai đứa nhận, trong lòng Lý thợ mộc cứ thấy áy náy mãi. Than củi cũng chẳng đáng bao nhiêu tiền, cứ nhận cho họ nhẹ lòng."

 

Hứa Duyệt Khê suy nghĩ một chút từ chối nữa.

 

Trong lúc Hứa Vọng Dã gánh than kho, Hứa Duyệt Khê bê một chiếc ghế nhỏ xuống, bắt đầu khéo léo dò hỏi thông tin.

 

Một lúc lâu , cô bé mới vỡ lẽ.

 

Hóa khi Lý Đôn tiếp nhận sạp ném vòng, việc ăn ngày càng sa sút.

 

Lúc đầu mỗi ngày còn kiếm hai mươi văn, nhưng từ khi làng Sơn Nam xảy chuyện, nghỉ bán liên tục mấy ngày, đến khi bày sạp thì chẳng còn ai thèm chơi nữa.

 

Khi trời trở lạnh, việc kinh doanh bế tắc, thể duy trì nữa.

 

Lý thợ mộc càng tự trách hơn, cho rằng tại ông khuyên nhủ Lý Đôn.

 

Nếu , gia đình Hứa Trọng bỏ sạp, và Lý Đôn cũng đến mức mất trắng tiền bạc như .

 

Lý Đôn thở dài, thành khẩn : "Lần Lý Cố đúng thật, là do quá tham lam, nên thấy sạp ném vòng ăn phát đạt mà nảy sinh lòng tham, cho nên..."

 

Thực Hứa Duyệt Khê hề để bụng chuyện .

 

Hồi còn ở hiện đại học đại học, cô từng qua nhiều nghề kinh doanh, từ bày sạp bán xúc xích nướng cho đến lấy sỉ túi xách về bán giá cao, hễ thấy cô ăn là y như rằng bắt chước theo ngay bên cạnh.

 

chỉ một hai .

 

thật thà như Lý Đôn, cảm thấy áy náy mà còn mang than đến tạ thì quả thật cô từng gặp ai.

 

Hứa Duyệt Khê chỉ tay về phía nhà kho, mỉm : "Lý thúc, than củi nhận , thúc vẫn bàn chuyện đó ?"

 

" đúng đúng." Lý Đôn lúc mới nhớ mục đích chính của chuyến hôm nay, nghiêm mặt , " điều tra công thức mỳ gạo của nhà họ Hoắc là từ ai mà ."

 

 

Loading...