Cả nhà ta đều là rác rưởi , ngươi bắt ta dẫn cả thôn đi chạy nạn - Chương 189: Hứa Duyệt Khê mắng không sai mà

Cập nhật lúc: 2026-03-12 11:05:04
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đồng chưởng quỹ vẫn còn cảm thấy sợ hãi: "Lúc dẫn bổ khoái đến cửa, cũng ngẩn cả ... , chỗ ba lượng bạc, cháu cầm lấy ."

 

Hắn nhét bạc tay Hứa Duyệt Khê: "Mặc dù cha cháu nhận tiền công, nhưng danh tiếng của t.ửu lầu Đồng Ký là nhờ ông giúp mới giữ .

 

Một chút lòng thành, cháu cứ nhận ông . Tiền công của mấy đứa đồ và đám cháu chắt họ hàng, sẽ đưa riêng, bọn họ đều giúp ít việc.

 

Đặc biệt là vị đường tỷ của cháu, mắt tinh lắm, rau nào tươi, cá nào mới đ.á.n.h lên là đều..."

 

Hứa Duyệt Khê suy nghĩ một chút từ chối.

 

Bên phía Hàn chưởng quỹ mới chỉ đưa tiền đặt cọc, nàng chi tiền thu mua lương thực cũng gần hết .

 

Mèo Dịch Truyện

Bên Quan học thì đến cuối tháng mới thanh toán sổ sách.

 

Số bạc của cả nhà trong gian đang tiêu hao từng ngày, thu đủ chi.

 

Chẳng , tiết đầu thu qua, mùa đông giá rét sắp đến .

 

Nàng còn tích trữ thêm lương thực, mỳ gạo, củ cải, cải thảo, dưa muối, gia vị các loại trong tiểu viện nữa.

 

Tất cả đều cần dùng đến bạc.

 

Khi Hứa Duyệt Khê đang mân mê đếm từng đồng bạc thì Đường Kính dẫn theo Đường Đồng Nhi lên tầng hai, bước nhã gian.

 

"Có chuyện gì ? Sắc mặt khó coi thế . , Tần Quyết và Lục Phùng tự dưng mời ăn cơm gì chứ? Chuyện liên quan đến ?"

 

Đường Kính ghế, liếc Đường Đồng Nhi một cái tùy tiện hỏi.

 

Đường Đồng Nhi miễn cưỡng nặn một nụ : "Vừa nãy ở lầu bắt gặp Hứa Duyệt Khê, thấy xúi quẩy thôi ạ.

 

Còn về chuyện hai vị đại nhân mời ăn cơm..."

 

Nàng ngập ngừng một chút, vò nát chiếc khăn tay, lén lút quan sát sắc mặt Đường Kính:

 

"Hai hôm Hứa Duyệt Khê bắt nạt ở Quan học, nó còn mắng , mắng là hạng phế vật vô dụng.

 

Đường ca, đòi công bằng cho , thể vì một bữa cơm mà bỏ qua cho nó ."

 

"Mắng là phế vật?" Đường Kính nhấp một ngụm , chê hương quá nhạt nên đặt ngay xuống bàn, "Hứa Duyệt Khê mắng sai mà, chẳng là phế vật ?"

 

Đường Kính ngước mắt lên Đường Đồng Nhi đang đỏ hoe cả mắt:

 

"Đường gia chúng tốn bao công sức đưa Quan học trấn Lâm Hải , là để chuyên tâm học hành .

 

Muội Quan học đến giờ bao nhiêu ngày ? Gặp Thích Vân Lang mấy ? Đã chuyện với mấy câu ? Muội cứ tiếp tục thế thì đợi đến năm nào tháng nào mới thể kéo gần quan hệ với hả?

 

Không chỉ riêng , tên Phương Đốc nhà họ Phương cũng là một thứ vô dụng, ngay cả mục đích chính đến trấn Lâm Hải là gì cũng quên sạch, ngược còn gây hấn với vốn dĩ nên lấy lòng... Chậc chậc, đúng là ngu ngốc."

 

Đường Đồng Nhi mím c.h.ặ.t môi , nhớ sự chế giễu của Hứa Duyệt Khê, định lên tiếng biện minh cho một câu:

 

"Ai mà ngờ Quan học và Tiểu học trai thông , mấy chạy qua bên đó nhưng đều chặn đuổi về..."

 

"Ta hỏi quá trình, chỉ kết quả." Đường Kính chậm rãi , "Mà kết quả hiện tại chính là, ngươi..."

 

"Đường công t.ử, Đường cô nương, chúng đến muộn , hai vị gọi món ? Ta chưởng quỹ , món Phật nhảy tường hầm từ sáng sớm hôm nay khá đấy."

 

Tần Thiên hộ ha hả đẩy cửa bước .

 

Theo ông là Lục Phùng, Minh sư gia và Trịnh bổ đầu.

 

Hai rõ ràng là đến để ăn chực.

 

Đường Kính nuốt lời đang định , vẫy tay gọi tiểu nhị lên món: "Tần đại nhân mời khách thật chẳng dễ dàng gì, sớm sai gọi món chuẩn sẵn, trong đó quả thực món Phật nhảy tường ."

 

Ánh mắt Đường Kính lướt qua Tần Thiên hộ, dừng Lục Phùng.

 

Lục Phùng mỉm gật đầu chào .

 

Trong lúc tiểu nhị lên món, ba khách sáo hàn huyên một hồi.

 

Cửa phòng nhã gian đóng , Đường Kính mân mê chén , định lên tiếng hỏi tội.

 

Đường Đồng Nhi vô dụng là một chuyện, nhưng Hứa Duyệt Khê to gan lớn mật, dám ức h.i.ế.p đến đầu nhà họ Đường thì chuyện nhỏ.

 

Tần Thiên hộ và Lục Phùng liếc , ông chủ động đóng vai ác :

 

"Haha, nãy đường đến t.ửu lầu, thấy ít bá tánh khen ngợi nhà họ Đường hành sự thanh liêm chính trực, đặc biệt coi trọng danh tiếng..."

 

Đường Đồng Nhi khẽ chau mày, hiểu vì Tần Thiên hộ đột ngột tâng bốc nhà họ Đường như .

 

Dựa vài tiếp xúc ít ỏi, cô Tần Thiên hộ tuyệt đối kẻ nịnh bợ, hùa theo quyền quý.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ca-nha-ta-deu-la-rac-ruoi-nguoi-bat-ta-dan-ca-thon-di-chay-nan/chuong-189-hua-duyet-khe-mang-khong-sai-ma.html.]

 

Ngay lúc , Tần Thiên hộ đột ngột chuyển tông giọng, liếc Đường Đồng Nhi một cái:

 

"Thứ hạng của kỳ khảo khảo hạch tại Tiểu học trai .

 

Đường Đồng Nhi, xếp thứ bảy mươi."

 

Tiểu học trai đợt chiêu mộ mới năm mươi , cộng thêm hai mươi tám học t.ử cũ, tổng cộng cũng chỉ bảy mươi tám .

 

Đồng t.ử Đường Đồng Nhi co rụt , ấp úng : "Ta... ngày đó vô cớ mắng, hôm nay tâm trạng vẫn định ..."

 

Tần Thiên hộ gõ gõ xuống bàn, thèm Đường Đồng Nhi mà thẳng Đường Kính đang sầm mặt xuống:

 

"Người thực sự vô cớ mắng , xếp thứ mười hai."

 

Đường Đồng Nhi chẳng cần hỏi cũng 'thực sự vô tội' là đang tới ai.

 

chút cam lòng, hậm hực : "Còn Hứa Duyệt Khê thì ? Cao Toái Quỳnh thì ? Sao cứ nhằm mà bắt bẻ, rõ ràng bọn họ..."

 

Ánh mắt lạnh lùng của Đường Kính lập tức chặn lời định tiếp của Đường Đồng Nhi.

 

"Lời của Tần đại nhân, hiểu lắm, là mời Thích nhị công t.ử đến đây ?" Đường Kính như đang tự lẩm bẩm: "Uổng công khi đến đây cứ ngỡ Thích nhị công t.ử cũng mặt, miễn cưỡng còn để chuyện vài câu."

 

Tần Thiên hộ thừa đang châm chọc đủ tư cách chuyện với , nhưng đây là đầu tiên ông hề tức giận:

 

"Nhị công t.ử đang chuẩn cho kỳ khảo hạch ngày mai, e là rảnh để tiếp Đường công t.ử ."

 

Đường Kính rũ mắt xuống, chậm rãi húp hết bát canh Phật nhảy tường còn nóng hổi, dậy định phủi tay bỏ .

 

Đường Đồng Nhi sợ hãi hoảng hốt, một chữ cũng dám thêm.

 

Tần Thiên hộ khoan t.h.a.i gắp một miếng thức ăn bát:

 

"Đường công t.ử để tâm đến danh tiếng của nhà họ Đường, thì cũng yên tâm .

 

Ngày mai sẽ đem bảng xếp hạng dán ngay cổng Quan học, để cho bộ trấn Lâm Hải, thậm chí là bá tánh khắp huyện Thiên Hải đều chiêm ngưỡng.

 

Nhà họ Đường ở Dương Châu quả thực hành sự lạc, thà chấp nhận thứ hạng đội sổ chứ nhất quyết chịu giả gian lận."

 

Bước chân của Đường Kính khựng .

 

Lục Phùng hì hì mặt hòa giải: "Đường công t.ử là hiểu , gian lận trong thi cử, chẳng may sẽ để tiếng muôn đời.

 

Ngài thể màng danh tiếng nhà họ Đường mà những chuyện như thế ."

 

Đường Kính lườm Đường Đồng Nhi một cái cháy mắt, vô cảm :

 

"Hai vị đại nhân gì thì cứ thẳng ."

 

Tần Thiên hộ vẫy vẫy tay với : "Ngồi . Một bàn thức ăn ngon lên, chúng ăn bàn."

 

*

 

"Cái gì? Đã thứ hạng ? Mới qua một ngày thôi mà, nhanh quá ."

 

Hứa Duyệt Khê chắp tay lưng, tới lui trong sân nhỏ.

 

Trình Dao đang cùng Hứa Vọng Dã kiểm kê lương thực tích trữ trong kho, thấy điệu bộ chút căng thẳng của Duyệt Khê liền hỏi:

 

"Không Sơn, con thứ hạng của Vọng Dã và Duyệt Khê thế nào ?"

 

Duyệt Khê và Vọng Dã thì khỏi cần hỏi , hai đứa nó đều , chờ sáng mai xem thông báo mới rõ.

 

Hứa Không Sơn cho lợn rừng ăn, thỉnh thoảng khua tay múa chân, thầm nghĩ con lợn lớn thật, Duyệt Khê sắp ôm nổi nữa :

 

"Con chứ, con đặc biệt nhờ Vạn Ngọc hỏi thăm Trương . Vạn Ngọc là học trò đắc ý của Trương mà, thầy thể giấu con chứ giấu nổi ?"

 

"... Ca đợi một chút." Hứa Duyệt Khê ngắt lời đại ca, cố gắng giải thích, "Mọi đừng để lời đồn lừa nhé, là khảo hạch , nhưng thực chất là tất cả học t.ử Tiểu học trai, bao gồm cả hơn hai mươi cũ đều thi hết đấy."

 

Cô liếc , lầm bầm: "Nhiều như , con thi kém một chút thì cũng là chuyện thường tình thôi mà..."

 

Trình Dao nhịn .

 

Trịnh Tụ thò đầu , rụt rè : "... đúng , Khê nhi mới khai m.ô.n.g lâu, chữ nghĩa bao nhiêu, kết quả thế nào... chúng cũng nên khích lệ con bé mới ."

 

Hứa Không Sơn liếc Hứa Duyệt Khê đang xổm ở góc sân giả vờ đáng thương, cố ý úp úp mở mở:

 

"Vọng Dã xếp thứ mười hai, đoán xem xếp thứ bao nhiêu?"

 

Hứa Vọng Dã đang cân khoai lang tích trong kho, liền giật ngẩng phắt đầu lên.

 

 

Loading...