Cả nhà ta đều là rác rưởi , ngươi bắt ta dẫn cả thôn đi chạy nạn - Chương 164: Bài tập của ngươi sao lại ở chỗ anh trai?
Cập nhật lúc: 2026-03-12 11:04:34
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trên đường về nhà,
Hứa Trọng thỉnh thoảng liếc Trình Dao đang im lặng:
"Vừa tiểu nhị tên Tiểu Ngũ bên t.ửu lầu tìm , nhét cho nó một lượng bạc để hỏi xem nhã gian chúng đặt mời ai, những chuyện gì."
Phụ bếp Tiểu Lâm cũng nhận nửa lượng bạc. Người liên lạc với Tiểu Lâm hình như thương nhân, trông khá keo kiệt.
Lúc Tiểu Lâm kể với Đồng chưởng quỹ, lão còn mắng c.h.ử.i om sòm, cam đoan rằng đó là của t.ửu lầu Lâm Hải phái đến thám thính tin tức."
Trình Dao vẫn đáp lời.
Trên phố, nhiều cửa tiệm đóng cửa, các sạp hàng nhỏ ven đường phần lớn cũng dọn dẹp xong xuôi.
Hứa Duyệt Khê hì hì : "Phụ , cha đừng nữa, mẫu đang giận con đấy."
Hứa Trọng vẻ mặt mờ mịt, nghi hoặc hai , dám hỏi nhiều:
"Ờ... chẳng ban trưa con sáng mai ăn bánh cuốn ? Cha nhờ Tiền quản sự mua nguyên liệu tương ứng , sáng mai nhớ đến sớm nhé, cần xếp hàng ."
Hứa Duyệt Khê vẫn đang quan sát sắc mặt của Trình Dao.
Hứa Trọng đành liều mạng tiếp: "Khụ khụ, nương t.ử, Tiền quản sự hỏi xem dọn sang gian nhà bên . Với đầu bếp Lý chẳng đuổi ?"
"Đám phụ bếp và tạp dịch trướng giờ chẳng chỗ nào để . Theo ý của Tiền quản sự thì vẻ định để và đầu bếp Dương chia quản lý..."
Trình Dao thấy chồng đang trưng cầu ý kiến của , bà suy nghĩ :
"Cứ theo lời Tiền quản sự mà . Chỉ điều, cái tên tạp dịch đầu bếp Lý mua chuộc thì tuyệt đối nhận."
Hứa Trọng thấy bà cuối cùng cũng chịu mở miệng, liền xoa xoa đôi bàn tay lạnh:
"Cái đó là đương nhiên , Tiền quản sự ép cũng nhận . Nương t.ử cứ yên tâm, đ.á.n.h mười trượng, còn đuổi dọn dẹp nhà xí , đến thực đường việc nữa ."
Khi Tiền quản sự kể chuyện với ở thực đường, ông nhấn mạnh kết cục của tên tạp dịch đó, coi như là Tần Thiên hộ nương tay .
Gian lận khoa cử vốn dĩ chuyện nhỏ.
Nhẹ thì một mạng quy tiên, nặng thì cả nhà cùng c.h.ế.t.
Nghe tiền triều, một vị tông thất cậy Hoàng đế chống lưng nên nhúng tay gian lận kỳ thi Thu vi.
Kết quả là còn kịp công bố bảng vàng điều tra ánh sáng.
Cả nhà vị tông thất đó, những kẻ liên quan trực tiếp thì c.h.é.m đầu, kẻ liên quan gián tiếp thì giáng xuống bình dân lưu đày tới Quỳnh Châu.
Trình Dao 'ừ' một tiếng dừng bước, bà xuống xoa đầu Hứa Duyệt Khê:
"Mẹ giận con, chỉ là lo lắng Cao Cảnh điểm gì bất thường thôi. May mà những lời con đều phù hợp với tình hình hiện tại, nếu cả nhà chúng đều ..."
Hứa Duyệt Khê dang tay ôm lấy mẫu , hì hì:
"Mẫu , cứ yên tâm , con chuẩn sẵn lời lẽ . Mẹ xem, khi Vạn Ngọc đ.á.n.h, chẳng cũng là thế hôm qua ngoài mua b.út mực giấy nghiên ?"
"Vả , đám du côn đó sở dĩ quậy phá khắp nơi chẳng vì công ăn việc nên rảnh rỗi quá hóa rồ ?"
"Những lời con đều căn cứ cả, là đột nhiên nghĩ vì lý do nào khác ."
Trình Dao mới yên tâm, bà vỗ nhẹ lưng Hứa Duyệt Khê, hiệu cho cô bé buông tay .
Hứa Trọng ngơ ngác chớp mắt: "Nói cái gì cơ? Chẳng bảo chỉ ăn một bữa cơm thôi, bàn chuyện gì ?"
Hứa Duyệt Khê nắm lấy tay mẫu , 'ồ' một tiếng đáp:
"Dạ cũng chẳng gì nhiều, cha của Kim Kim hỏi con là ở trấn Lâm Hải mở tiệm gì thì , thế là con bảo mở một cái tiệm... chuyên giao đồ ăn tận nơi."
"Hả! Cái đó mà cũng thị trường ?" Hứa Trọng kinh ngạc sự táo bạo của con gái, "Kẻ rảnh rỗi trong trấn nhiều, thấy mấy nhà quyền quý như Đường gia Trương phủ, họ đều sai tiểu sai đến tận nơi lấy đồ mang về mà."
Đừng hỏi vì ông .
Vị công t.ử nhà họ Đường ở Dương Châu đó khi xếp hàng một thì lãng phí thời gian nữa.
Mỗi ngày đều sai tiểu sai đến thực đường Quan học ba , mà ăn ở chỗ gian phòng nhỏ do Hứa Trọng quản lý là nhiều nhất.
Hứa Trọng mặt gã tiểu sai nhà họ Đường đó đến mức nhẵn cả mặt .
Trình Dao bình tĩnh bổ sung: "Thời buổi gì ... con để đặt món ? Lại đảm bảo giao hàng thực sự giao đến nơi chứ là tự ăn mất giữa đường?"
Hứa Duyệt Khê gặm ngón tay: "Cái ... cái ..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ca-nha-ta-deu-la-rac-ruoi-nguoi-bat-ta-dan-ca-thon-di-chay-nan/chuong-164-bai-tap-cua-nguoi-sao-lai-o-cho-anh-trai.html.]
là dễ giải quyết thật.
"Kệ ạ! Cha của Kim Kim cũng chỉ thuận miệng hỏi thôi, cũng là nhất định sẽ mở."
"Hơn nữa, ông là một thương nhân lớn, khi mở tiệm gì chẳng lẽ điều tra nghiên cứu kỹ lưỡng ?"
Hứa Trọng nghĩ cũng đúng. Đi đến cửa nhà, Hứa Không Sơn và Hứa Vọng Dã đang tranh thủ thời gian chép sách trong sân nhỏ, ông chậm rãi đầu :
"Khê nhi, ở lớp của các con giao bài tập về nhà ?"
Hứa Duyệt Khê: "... Ái chà, bụng con đau , con nhà vệ sinh một chuyến đây."
Hứa Duyệt Khê vắt chân lên cổ mà chạy, Hứa Trọng lộ vẻ bất lực.
Tâm hồn của một hơn hai mươi tuổi mà tính tình so với lúc sáu tuổi hầu như chẳng khác gì .
Vẫn thích học, cũng chẳng thích bài tập!
Hứa Trọng vòng tay ôm lấy Trình Dao, tựa cằm lên cổ bà than thở: "Nương t.ử, nàng xem con bé kìa, chẳng yêu thích việc sách chút nào, đây."
Hứa Ngưng Vân từ Tế Vân y quán trở về, ở cửa hai họ, đó im lặng đóng cửa .
Trình Dao liếc con gái nhỏ, trông sang hai đứa Hứa Không Sơn thỉnh thoảng ngẩng đầu lên .
Bà khẽ khụ một tiếng đẩy Hứa Trọng : " nghiên cứu xem giấy vệ sinh như thế nào đây, thể cứ trì hoãn mãi ."
*
"Đệ xem, cái chuyện là thế nào chứ!"
Mèo Dịch Truyện
Vạn Ngọc ở thực đường, lùa cơm miệng cảm thấy uất ức trong lòng: "Hôm qua Minh sư gia đến tìm , là thẩm vấn tên đại ca du côn đó ."
"Bọn chúng cố ý nhắm , chỉ đơn thuần là canh ở cửa Quan học, gặp ai thì bắt nạt đó thôi. Hôm chỉ là trời tối mịt còn ở bên ngoài..."
Hứa Duyệt Khê đặc biệt đợi để cùng ăn cơm, cô bé còn xếp hàng một lúc lâu:
"Minh sư gia gì khác ? Ví dụ như phạt đ.á.n.h mười đại bản, là phạt cọ bồn cầu chẳng hạn?"
Cao Toái Quỳnh hài lòng đặt đũa xuống: "Đang ăn cơm mà, ngươi năng thể tao nhã chút ?"
Hứa Duyệt Khê đương nhiên tôn trọng ý kiến của bạn : "Vậy phạt bọn họ dọn dẹp nhà xí ?"
Cao Toái Quỳnh: "..."
Vạn Ngọc kịp thời nuốt miếng cơm cuối cùng xuống, no căng: "Không , đại ca của lúc đ.á.n.h hề nương tay , thương tích bọn chúng hề nhẹ chút nào."
"Minh sư gia đến hỏi ý kiến của , cũng bồi thêm cho bọn chúng mấy cước , đá mạnh lắm đấy. Còn nữa..."
Vạn Ngọc vẻ mặt quái dị : "Các , đám du côn đó lúc bắt đại lao tỏ vui mừng."
"Bọn chúng cứ lẩm bẩm kiểu như cuối cùng cũng ăn cơm no . Huynh thấy bọn chúng cũng thật đáng thương nên truy cứu thêm nữa."
"Tuy nhiên Minh sư gia cũng , nếu bọn chúng còn tái phạm thì hai mươi đại bản là điều chắc chắn."
Còn về việc vì Tần Thiên hộ lên tiếng...
Sáng sớm hôm qua, Tần Thiên hộ dẫn theo hơn một trăm rà soát từng làng mạc, thị trấn ở huyện Thiên Hải, đến giờ vẫn trở về trấn Lâm Hải.
Hứa Duyệt Khê thì lý do chính đáng để nghi ngờ rằng Tần Thiên hộ đơn giản là xử lý mấy việc lặt vặt giấy tờ sổ sách, nên mới cố tình giao hết cho Minh sư gia.
Bữa cơm kéo dài đến tận trưa.
Vạn Ngọc đặt bát xuống, là đầu tiên dậy: "Huynh giải thích với các đồng môn cho đại ca của mới . Huynh giúp , thể để danh tiếng của vấy bẩn ."
Mọi trong bàn hầu như cũng ăn xong.
Hứa Vọng Dã tiện tay thu dọn bát đũa bàn, cùng mấy đứa nhỏ sóng vai về phía thư trai.
Đi nửa đường, sực nhớ : "Khê nhi, bài tập của vẫn còn ở trong bàn học của , lát nữa mang qua cho ."
Hứa Duyệt Khê " " đáp lời, định gật đầu thì rẽ ở góc đường liền đụng ngay Minh sư gia, theo ông là các vị như Trương , Mai : "..."
Minh sư gia rõ ràng là thấy hết, ông tò mò hỏi:
"Bài tập của lớp Tiểu học trai hiện giờ chẳng chỉ là chữ to với chép sách thôi ? Bài tập của ngươi để ở chỗ trai ngươi ?"
Mai khựng , nheo mắt về phía Hứa Duyệt Khê.