Cả nhà ta đều là rác rưởi , ngươi bắt ta dẫn cả thôn đi chạy nạn - Chương 156: Hứa Duyệt Khê không có lấy một ngày yên phận?!

Cập nhật lúc: 2026-03-12 11:04:26
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trước đó, sở dĩ Uất chưởng quỹ bằng lòng gặp mặt Hứa Duyệt Khê là vì chính nàng chủ động tìm đến tiệm tạp hóa, mạnh miệng tuyên bố rằng một món hàng mà cửa tiệm nào khác .

 

Lúc tiệm tạp hóa Tứ Phương mới khai trương, tình hình kinh doanh cũng chẳng mấy khả quan.

 

, mặc dù danh tiếng của Hứa Duyệt Khê trong trấn lắm, còn là một đứa trẻ sáu tuổi ngủ nướng, Uất chưởng quỹ vẫn đồng ý gặp mặt.

 

Những thương nhân khác chắc chắn sẽ dễ chuyện như bà.

 

Hứa Duyệt Khê cúi đầu chân tay ngắn ngủn của , nhất thời cạn lời:

 

"... Vậy để tiểu nữ nghĩ cách khác xem , tiểu nữ sẽ hỏi trưởng, xem tình hình thế nào ."

 

Uất chưởng quỹ xem bảng danh sách dán ở cổng thành, thứ hạng của Hứa Duyệt Khê Hứa Không Sơn đều khá.

 

Đặc biệt là kỳ khảo hạch Quan học tới tám chín trăm tham gia, Hứa Không Sơn lọt danh sách bảy mươi đầu để học.

 

Mèo Dịch Truyện

Hơn nữa còn học bao lâu, điều chứng tỏ Hứa Không Sơn là một vô cùng thông minh.

 

Hứa Duyệt Khê càng cần bàn, đến thứ hạng, chỉ cách ăn thôi nàng là một đứa trẻ sớm hiểu chuyện đến nhường nào.

 

Nghĩ kỹ , cả gia đình nàng ở trong trấn và làng Sơn Bắc náo loạn mấy năm trời mà từng gây chuyện gì quá đáng bắt đại lao, điều chứng tỏ họ là những suy tính, tiến lui.

 

"Ta cũng sẽ tiếp tục liên hệ với các thương nhân khác. Chuyện nếu thành công thì cả hai bên cùng lợi, thể dồn hết việc lên vai ngươi , ngươi còn học nữa mà."

 

Hứa Duyệt Khê uể oải xua tay: "... Vậy mời ngài nhà , tiểu nữ sẽ bàn bạc thêm với Đồng chưởng quỹ."

 

Sau khi Uất chưởng quỹ nhà chúc mừng, Hứa Duyệt Khê tìm một chỗ xuống bắt đầu trầm ngâm suy nghĩ.

 

Nói một cách chính xác, gia đình nàng lấy một ai là thương nhân thuần túy.

 

Đừng phụ Hứa Trọng tên mở bao nhiêu t.ửu lâu quán ăn, thực tế ông thích xuống bếp hơn, dựa tay nghề nấu nướng tuyệt đỉnh mới gánh vác cả một sản nghiệp lớn như .

 

Mẫu Trình Dao từng quản lý cấp cao trong một doanh nghiệp tư nhân, kiêm quản lý các nhà hàng của Hứa Trọng. Sau khi nghỉ việc, bà nắm bắt thời cơ về truyền thông, video về các di sản văn hóa phi vật thể đang bắt đầu thịnh hành.

 

Ca ca và tỷ tỷ càng cần , một là mọt sách chuyên tâm học lên tiến sĩ, một suốt ngày mặt ở nhà vì bận rộn theo chân giáo sư y khoa khắp nơi...

 

lúc nàng đang mải mê suy nghĩ thì đôi mắt đột nhiên ai đó từ phía bịt , một giọng non nớt cố tình vẻ kỳ quái vang lên:

 

"Đoán xem là ai nào."

 

Hứa Duyệt Khê ước chừng chiều cao của chủ nhân giọng phía lưng:

 

"Ừm, để đoán xem, là Thất Lang ? Đã mấy ngày gặp đấy."

 

Thất Lang buông tay , xuống bên cạnh Hứa Duyệt Khê, mở to đôi mắt nàng:

 

"Sao ngươi đoán ? Ta báo là sẽ đến ."

 

Hứa Duyệt Khê thầm nghĩ, những quan hệ với nàng cũng chỉ bấy nhiêu thôi.

 

Lại dựa chiều cao và ngữ khí mà đoán, thể sai cho ?

 

"Ta đoán bừa thôi, ngờ đúng là thật. Đệ cùng nhị ca của đến đây ?"

 

Hứa Duyệt Khê nhớ Trì Thanh đại phu quan hệ gì với Thích gia.

 

Thất Lang lắc đầu, chỉ một thiếu niên đang một bên chằm chằm :

 

"Là Vương Bá Hổ đưa đến đây. Ta ngoài tìm ngươi nhưng nhị ca nhất định cho, mẫu cũng cho Tiểu học trai học, còn quá nhỏ..."

 

"Ta kể chuyện cho Vương Bá Hổ , dắt trèo tường ngoài, giỏi lắm đấy."

 

Hứa Duyệt Khê liếc Vương Bá Hổ đang khì khì bằng ánh mắt đầy thương cảm.

 

Còn nữa.

 

Dám dẫn Thất Lang trốn nhà chơi, về chắc chắn sẽ mắng cho một trận tơi bời.

 

Thất Lang ở nhà mấy ngày liền nên phát chán, cứ thế luyên thuyên dứt:

 

"Ban đầu bọn định đến nhà ăn của Quan học, mẫu ngươi hôm nay tỷ tỷ ngươi bái sư nên mới theo bọn họ qua đây."

 

Khóe miệng Hứa Duyệt Khê khẽ giật, nàng gọi một gia nhân nhà họ Trì đến, ngay mặt Thất Lang mà dặn dò đó đến Thích phủ một chuyến, báo rằng Thất Lang hiện đang ở Trì gia.

 

Thất Lang vui vẻ gì, bĩu môi lẩm bẩm.

 

Hứa Duyệt Khê nhẹ nhàng nhéo má bé: "Người cho ngoài là vì lo lắng cho sự an của ."

 

"Đệ tự ý trốn ngoài, nghĩ đến việc họ sẽ lo lắng đến mức nào ?"

 

"Vả , khi về cùng lắm chỉ khiển trách vài câu, nhưng Vương Bá Hổ thì gặp may như , khi ở bên cạnh nữa."

 

Vương Bá Hổ sững .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ca-nha-ta-deu-la-rac-ruoi-nguoi-bat-ta-dan-ca-thon-di-chay-nan/chuong-156-hua-duyet-khe-khong-co-lay-mot-ngay-yen-phan.html.]

 

Thất Lang trợn tròn mắt: "Ta... thể bảo vệ , mẫu thương , chỉ cần vài là bà chắc chắn sẽ mủi lòng thôi."

 

Hứa Duyệt Khê thấy nhức cả đầu, nàng vốn chẳng thích giảng đạo lý với trẻ con chút nào.

 

Nàng đành khéo léo đổi cách :

 

"Đệ hãy nghĩ xem cái ngày ở chùa Độ Viễn, vạn nhất bắt gặp , vạn nhất kẻ bắt cóc chỉ một ..."

 

"Trong tình cảnh nguy cấp như , Vương Bá Hổ nhất định sẽ liều c.h.ế.t bảo vệ . Đệ thể sẽ , nhưng Vương Bá Hổ thì..."

 

Hứa Duyệt Khê kiên nhẫn giải thích cho Thất Lang hiểu rằng mỗi lời , hành động của đều thể liên lụy đến sự an nguy của nhiều .

 

Thất Lang tuy nhỏ nhưng hiểu chuyện, chỉ là lường mức độ nghiêm trọng của vấn đề.

 

Nghe nàng , Thất Lang ủ rũ cúi đầu, liếc Vương Bá Hổ một cái:

 

"Vương Bá Hổ mới đến bên cạnh cách đây lâu. Hai theo ở chùa Độ Viễn lúc đó... điều đến vệ sở việc khác ."

 

Hứa Duyệt Khê xoa đầu bé, gì thêm, cũng gì.

 

Thất Lang ngẫm nghĩ một hồi, đột nhiên thẳng dậy:

 

"Không , về nhà ngay bây giờ. Là lệnh cho Vương Bá Hổ dẫn khỏi phủ, chuyện của chứ của , rõ với mẫu và nhị ca!"

 

Thấy bé vội vàng định chạy ngoài, Hứa Duyệt Khê vội ngăn :

 

"Giờ cổng thành sắp đóng , đừng chạy lung tung."

 

"Tần Thiên hộ cũng đang ở Trì phủ, dẫn tìm ngài . Đệ hãy cùng ngài suốt quãng đường, ngài nhất định sẽ bảo đảm an cho ."

 

Thất Lang ảo não gật đầu, chủ động nắm lấy tay Hứa Duyệt Khê, gọi Vương Bá Hổ cùng sâu trong Trì phủ.

 

Tần Thiên hộ đang chúc mừng Trì đại phu, chợt thấy Hứa Duyệt Khê dẫn theo một đứa trẻ .

 

Ban đầu cũng chẳng mấy để tâm, còn tưởng đó là con cái của họ hàng nào đó nhà họ Hứa.

 

Thế thấy Hứa Duyệt Khê dắt đứa nhỏ đó tiến về phía .

 

Minh sư gia ngay bên cạnh , khi rõ mặt đứa trẻ thì liền phun cả ngụm ngoài.

 

Ông run rẩy vỗ vai Tần Thiên hộ: "Đại nhân..."

 

Tần Thiên hộ nhắm mắt : "Ta mắt, thấy ."

 

Thật là cái con bé .

 

Hứa Duyệt Khê chẳng lẽ ngày nào chịu yên ?!

 

Sau khi giao tận tay Thất Lang cho Tần Thiên hộ, Hứa Duyệt Khê mới thở phào nhẹ nhõm, vẫy vẫy tay chào Thất Lang về cùng bàn với gia đình.

 

"Tiểu sư , giờ lành sắp đến , mau chuẩn thôi."

 

Trì Nhiên dường như giấu nổi vẻ kích động trong lòng.

 

Hứa Ngưng Vân hít sâu một , từ trong gian phòng phụ bước .

 

Sau khi thực hiện xong các nghi thức bái sư phức tạp một cách cứng nhắc, nàng tiến về phía Trì Thanh đang ở vị trí cao nhất.

 

Khi ngang qua chiếc bàn đầu tiên, Hứa Ngưng Vân chậm bước , ánh mắt lướt qua từng trong gia đình.

 

Phụ , mẫu , đại ca, tiểu , cả đường ca...

 

đang phía mỉm nàng, Trì Thanh, chính là đầu tiên mà Hứa Ngưng Vân chủ động tạo dựng mối quan hệ sâu sắc kể từ khi nàng xuyên đến đây.

 

Ở thời cổ đại, coi trọng nhất chính là Thiên, Địa, Quân, Thân, Sư.

 

Từ nay về , Trì Thanh đại phu chỉ là thầy dẫn dắt nàng con đường y học, mà còn giống như một thiết của nàng .

 

Hứa Ngưng Vân quỳ xuống cái hiền từ, ái ngại của Trì Thanh, dâng và mỉm :

 

"Mời sư phụ dùng ."

 

Trì Thanh hài lòng khôn xiết với đồ nhỏ , ông vội nhận lấy chén , tiện tay nhét cho cô bé một túi gấm nặng trịch:

 

"Mau lên, mau lên. Hôm nay thu nhận ngươi đồ , coi như truyền nhân kế thừa y bát, cả đời còn gì hối tiếc nữa."

 

Tần Thiên hộ là đầu tiên dậy, chắp tay với Trì Thanh: "Chúc mừng, chúc mừng..."

 

Những tiếng chúc tụng lượt vang lên ngớt.

 

Hứa Duyệt Khê ghế băng, cảnh tượng mà đột nhiên chút ngẩn ngơ.

 

 

Loading...