Cả nhà ta đều là rác rưởi , ngươi bắt ta dẫn cả thôn đi chạy nạn - Chương 154: Chẳng trách đều nói cổ đại có nhiều thần đồng
Cập nhật lúc: 2026-03-12 11:04:24
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Hôm qua chẳng khả năng là một tên tạp dịch truyền tin ngoài ? Tần Thiên hộ thẩm vấn suốt cả đêm qua, các vị đoán xem kết quả thế nào?"
Hứa Không Sơn đang vội ăn sáng, rảnh úp úp mở mở:
"Thế nào? Chẳng lẽ là nào đó truyền ?"
Người ở cổng Quan học kinh ngạc một cái: "Lợi hại thật, ngươi đoán trúng đấy!"
Tiếp đó, Hứa Duyệt Khê một tin đồn nhảm phần vô lý.
Học t.ử họ Phương , chính là đứa trẻ thuộc họ hàng xa của Quận thủ, thi đỗ Quan học nên bảo nhà nghĩ cách.
Nhà họ Phương liền thông đồng với đầu bếp Lý ở gian phòng bên , thông qua đầu bếp Lý để mua chuộc một vị gia cảnh túng quẫn.
Vị danh sách thứ hạng, liền nhân lúc đại tiện, âm thầm khắc thứ hạng của học t.ử họ Phương lên hai tấm ván kê chân trong hố xí, còn ngoài lên đó dẫm vài cái để che đậy.
Tên tạp dịch khi đưa cơm xong, cũng lấy cớ đau bụng đột ngột để hố xí, đó...
Hứa Duyệt Khê lặng , sớm thế thà hóng hớt cái trò vui còn hơn.
Sáng sớm ngày thấy chuyện , bảo nàng mà ăn sáng nổi nữa?!
Hứa Không Sơn cùng một đám học t.ử đồng thời nôn khan, lớn tiếng mắng mỏ:
"Không thể đừng nhắc đến chuyện hố xí ? Cứ buồn nôn sáng sớm mới chịu ?"
Học t.ử lộ vẻ bất lực, nhún vai: "Điểm đặc sắc nhất chính là thủ đoạn truyền tin của bọn họ mà, nếu thì còn gì để nữa?"
Tần Thiên hộ canh gác nghiêm ngặt.
Trong phòng Minh sư gia và Trịnh bổ đầu đích trấn giữ cửa.
Bên ngoài còn một đám tướng sĩ vệ sở canh phòng.
Những chuyện khác giật gân bằng thủ đoạn truyền tin ?
Hứa Duyệt Khê uể oải xua tay: "Đừng nữa, đừng nữa, các chặn ở cổng để bàn chuyện ? Không sợ Tần Thiên hộ bắt ?"
Học t.ử nghiêng , để lộ tờ thông cáo dán cửa Quan học.
Hứa Không Sơn cõng Hứa Duyệt Khê chen đến tờ thông báo, lúc mới vỡ lẽ.
Tần Thiên hộ dùng danh nghĩa gian lận một cách đơn giản thô bạo để xử lý và đuổi việc vị cùng đầu bếp Lý , đồng thời cảnh cáo nhà họ hàng xa của Quận thủ.
Duy chỉ việc xử lý tên tạp dịch là tốn thêm chút công sức.
Tạp dịch đều là bách tính từ các trấn, các thôn chiêu mộ đến lao dịch, vốn dĩ tiền công.
Ngài đuổi việc bọn họ, đuổi khỏi huyện nha, bọn họ còn thấy mừng – vì lao dịch nữa, thể về nhà .
Tần Thiên hộ thể dễ dàng bỏ qua như , ngài phạt tên tạp dịch đó mỗi ngày quét dọn hố xí, quét dọn tất cả hố xí ở cả huyện nha lẫn Quan học.
Đồng thời bắt giao nộp bộ bạc từ việc lén lút truyền tin.
Trong đám đông vẫn xôn xao, cho rằng hình phạt đối với đầu bếp Lý nặng quá ?
Dù gì cũng là đầu bếp khó khăn lắm mới chiêu mộ .
Học t.ử thạo tin lắc đầu: "Các cách thức là ai bày ? Có gia đình học t.ử hối lộ như thế nào ?"
"Có tên tạp dịch đó việc trướng ai, và là ai đưa bạc cho ?"
Không chỉ , đầu bếp Lý ba ngày liền đến nhà ăn Quan học, rõ ràng là cố tình để rửa sạch hiềm nghi.
Khi tên tạp dịch bắt thẩm vấn, đầu tiên khai đầu bếp Lý, mà là đầu bếp Hứa.
Nếu Trịnh bổ đầu khẳng định đầu bếp Hứa cái não đó, cũng chẳng bản lĩnh để bắt mối với nhà họ Phương.
Thì dính dáng đến chuyện gian lận thi cử , đầu bếp Hứa bắt đại lao để thẩm vấn một trận .
Thấy cha ruột suýt thì chịu oan, Hứa Duyệt Khê cạn lời: "Cha cháu đắc tội với lão chứ? Lão lấy oán khí lớn ? Đều là đồng liêu, thể hữu ái hòa thuận một chút ?"
Học t.ử liếc nàng một cái:
"Cha ... hôm đó ở t.ửu lầu Đồng Ký chẳng món Vịt bát bảo hồ lô ? Sau đó nhiều tìm đến đầu bếp Lý, bỏ tiền lớn mời lão ."
"Đầu bếp Lý vì nể mặt bạc trắng nên đồng ý, nhưng..."
nhận lời khen ngợi nào.
Ngược , ai nấy đều chê món Vịt bát bảo hồ lô lão thơm ngon bằng đầu bếp Hứa.
Lại còn ngay mặt đầu bếp Lý nữa chứ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ca-nha-ta-deu-la-rac-ruoi-nguoi-bat-ta-dan-ca-thon-di-chay-nan/chuong-154-chang-trach-deu-noi-co-dai-co-nhieu-than-dong.html.]
Cái thù chẳng cứ thế mà kết ?
Hứa Duyệt Khê hậm hực: "Kỹ năng bằng , lo rèn luyện trù nghệ cho giỏi, trái còn thù hằn khác, đúng là hẹp hòi!"
"Hừ, ai chứ?"
" cũng tại Hứa đại đầu bếp quá cao hứng, nếu ông diễn màn đó, thì chẳng chuyện gì ."
"Chuyện cũng thể trách Hứa đại đầu bếp? Món vịt hồ lô bát bảo đó là do thực khách gọi, chứ ông ép ..."
Hứa Duyệt Khê thêm nữa, cô vỗ vỗ đầu đại ca, hiệu nhà ăn dùng bữa.
Cũng may hôm nay phụ bánh bao và xíu mại, Hứa Duyệt Khê ngửi thấy mùi thơm, nhấp một ngụm sữa đậu nành, miễn cưỡng mới nuốt trôi cơm canh.
"Hứa Duyệt Khê, chuyện gian lận thi cử đó, ngươi ?"
Cao Toái Quỳnh hăng hái xông phòng bên, gọi thư đồng lấy giúp bữa sáng cho , phịch xuống cạnh Hứa Duyệt Khê.
Hứa Duyệt Khê cảm thấy buồn nôn, xua xua tay:
"Biết , ngươi đừng nữa, để ăn cơm ."
"Hả?" Cao Toái Quỳnh thắc mắc cô: "Ngươi chuyện trông vẫn cứ như đang buồn nôn thế ? Tên họ Phương đó gặp vận xui lớn , Tần Thiên hộ cảnh cáo , nếu còn dám tái phạm sẽ đuổi về quận thành học đấy."
Hứa Duyệt Khê đang gặm xíu mại, vẻ mặt còn nghi hoặc hơn cả cô nàng: "Chuyện liên quan gì đến ngươi? Sao ngươi vui vẻ thế?"
Cao Toái Quỳnh nhận lấy sữa đậu nành từ tay ca ca đưa tới, uống một ngụm đắc ý hơn:
"Tên họ Phương đó vui thì vui!"
Hứa Duyệt Khê khó hiểu chớp chớp mắt.
Thư đồng liếc Cao Toái Quỳnh một cái, lặng lẽ gắp cho cô một chiếc xíu mại lạ mắt.
Cao Toái Quỳnh thản nhiên ăn lấy ăn để, nuốt xuống xong mới Hứa Vọng Dã, sang Hứa Không Sơn, đó ghé sát tai Hứa Duyệt Khê, nhỏ:
"Ta chỉ với ngươi thôi đấy, ngươi đừng kể cho khác nhé."
"Thôi , hứng thú , đang vội ăn cơm, ngươi đừng nữa..."
Cao Toái Quỳnh nhất quyết kéo lấy Hứa Duyệt Khê, gạt bàn tay đang bịt tai của cô , vui :
"Cha đưa Quan học là để bám lấy nhà họ Phương đó, còn và đính hôn ước từ bé nữa cơ."
Hứa Duyệt Khê đ.á.n.h mắt cô nàng từ xuống một lượt: "... Ngươi mới đầy sáu tuổi mà?"
Mèo Dịch Truyện
Nếu nhớ nhầm, tên họ Phương học cùng lớp với Vọng Dã đường ca, tuổi tác chắc cũng chẳng lớn hơn bao nhiêu.
Cao Toái Quỳnh phớt lờ ánh mắt nhắc nhở của thư đồng, hậm hực :
"Chẳng thế thì ? Tháng mới tròn sáu tuổi, mà cha ... Haiz, cũng chẳng trách ông , ai bảo nhà họ Cao tiền nhưng chẳng chút quyền thế nào."
Hứa Duyệt Khê hiểu , khẽ gật đầu.
Có tiền mà quyền chỉ tổ rước lấy sự dòm ngó của kẻ khác chứ chẳng gì .
Cao Toái Quỳnh cũng thật là già dặn tuổi.
Cách chuyện chẳng khác gì mấy đứa trẻ mười tuổi, giống một đứa bé sáu tuổi chút nào.
... là cổ đại nhiều thần đồng thật.
Hứa Duyệt Khê tập trung gặm xíu mại, còn Cao Toái Quỳnh thì thư đồng đút ăn, oán than:
"Ta vốn cho cùng khai m.ô.n.g học chữ, tương lai thi đỗ tiến sĩ quan lớn, nhưng chịu, cứ nhất định hầu hạ .
Ngươi xem, đời như chứ? Cứ cam tâm tình nguyện kẻ hạ nhân hầu hạ khác ?"
Hứa Vọng Dã liếc ca ca của Cao Toái Quỳnh, cũng hiểu nổi tại thích học chữ, theo đuổi con đường khoa cử.
So với ruộng kinh doanh, khoa cử thể coi là con đường thênh thang để đổi đời.
Thư đồng gắp một chiếc bánh bao tôm tươi, chặn cái miệng đang lải nhải của Cao Toái Quỳnh.
Hứa Duyệt Khê bận rộn vô cùng, trong đầu cô chỉ là chuyện mang mỳ gạo, mỳ sợi bán ở nơi khác, rảnh để tâm đến chuyện riêng của .
Ăn sáng xong, Hứa Duyệt Khê và Cao Toái Quỳnh cùng phòng học xuống, cô đang mải tính toán chuyện tan học tối nay sẽ tìm Úc chưởng quỹ.
Đột nhiên, cô một giọng gọi sực tỉnh:
"Hứa Duyệt Khê, hôm qua chúng học mười câu đầu của Tam Tự Kinh, con lên thuộc lòng xem nào."
Hứa Duyệt Khê theo bản năng phắt dậy, ngơ ngác quanh chỉ ngược : "... Con ạ?"