Cả nhà ta đều là rác rưởi , ngươi bắt ta dẫn cả thôn đi chạy nạn - Chương 144: Thật thơm

Cập nhật lúc: 2026-03-12 11:04:14
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AACJDFTmcW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hoắc Tinh Lam nhớ tới lời Lý chính khi tìm gặp nàng ngày hôm qua.

 

Hóa những ngày qua nhà để nàng thoải mái thu mua 'thủy tẩm lương' vì tin lời giải thích của nàng, mà là định thu mua giá thấp bán giá cao cho nhà họ Hứa!

 

Khi nhà họ Hứa chịu thu mua, ông bà nội nàng còn chạy tới nhà Lý chính lóc kể lể, hết lời buộc tội nàng phát điên, tiêu sạch tiền trong nhà để mua lương thực hỏng.

 

Hiện tại trong nhà đến cơm cũng mà ăn, cầu xin Lý chính nghĩ cách giúp đỡ...

 

Hoắc Tinh Lam nhắm mắt , khi mở nữa, nàng lấy sự bình tĩnh.

 

nữa, nàng vẫn còn gian, cùng với nhiều vật tư và vàng bạc bên trong.

 

Hơn nữa chuyện chạy nạn còn một hai năm nữa mới tới, nàng vẫn còn đủ thời gian để mưu tính.

 

Còn về nhà Hứa Trọng, nhất là con nhỏ Hứa Duyệt Khê luôn cố tình đối đầu với nàng, và lão già họ Hứa khiến nàng tù mấy ngày...

 

Hoắc Tinh Lam trầm ngâm một lát, tới nha môn tìm đại một tên bộ khoái, nhét tay một lượng bạc:

 

"Vị đại ca , và Tống Minh, con trai của huyện lệnh tiền nhiệm là chỗ quen cũ, hiện giờ tình cảnh của thế nào?"

 

Bộ khoái tên Ngô Dữ mới tới nha môn, định bụng tới nhà ăn dùng bữa sáng.

 

Đột nhiên chặn , còn kịp hỏi chuyện gì thì thấy bạc nhét tay.

 

Ngô Dữ liếc Hoắc Tinh Lam: "Huyện lệnh tiền nhiệm cấu kết với hải phỉ, tước bỏ danh hiệu cử nhân, cả nhà đều lưu đày tới biên cương phía Bắc ."

 

Hoắc Tinh Lam khẽ nhíu mày: "Bao gồm cả Tống Minh ?"

 

"Chứ còn ai đây nữa?"

 

Ánh mắt Hoắc Tinh Lam lóe lên, nàng mỉm tạ ơn tên bộ khoái bước con phố vắng vẻ.

 

Kiếp khi nàng cho Tống Minh, từng trong lúc say rượu nhắc tới.

 

Cha của Tống Minh tuy qua với hải phỉ, nhưng bạc kiếm phần lớn đều gửi về kinh thành.

 

Hắn còn lèm bèm : "Dẫu nhà họ Tống tịch thu gia sản, cũng sẽ gặp chuyện gì... Ta là huyết mạch duy nhất của nhà họ Tống, bạc cha gửi dùng một nửa để giữ lấy mạng sống cho ."

 

Hoắc Tinh Lam cho rằng Tống Minh khi say rượu cố tình lừa gạt .

 

Và những gì nàng trải qua ở kiếp cũng minh chứng cho lời của Tống Minh...

 

Trong lúc trầm ngâm, Hoắc Tinh Lam chợt nhớ một địa danh và một cái tên.

 

Ta cổng thành, tờ giấy đỏ xem xét một lúc, nhanh ch.óng dừng mắt ở một cái tên.

 

*

 

"Đại đường ca, xem ngày lành tháng là ngày nào? Đến lúc đó sẽ tới ủng hộ."

 

Hứa Duyệt Khê c.ắ.n một miếng quẩy giòn rụm, nhai hỏi.

 

Hứa Văn Phong bóc hai quả trứng gà đưa cho Trịnh Tụ mới một ngày.

 

Hứa Duyệt Khê tính toán: "Chẳng đó là ngày Quan Học khai giảng ? Vậy thì khó , nếu Tiểu Học Trai thì chắc ."

 

"Đến lúc đó và đại đường tẩu cứ thấy thế nào tiện thì . Hơn nữa, ăn mà, ngày đầu tiên vắng khách là chuyện hết sức bình thường."

 

"Huynh xem phụ kìa, mở thực đường trong Quan Học, hôm nay là ngày thứ hai mà khách cũng chẳng đông lắm."

 

Hứa Văn Phong liếc Hứa Trọng đang nhặt rau bên cạnh bếp: "... Bây giờ trời hửng sáng, của huyện nha còn đến việc, cần gấp."

 

Sắc mặt Trịnh Tụ hồng hào hơn một chút, lặng lẽ gật đầu theo.

 

Hứa Không Sơn bên cạnh, lượt ăn hết ba chiếc quẩy và sáu quả trứng gà, đang uống sữa đậu nành:

 

"Muội mở cửa tiệm mà đưa ý tưởng gì ? Để chuẩn cho cửa tiệm , cùng đại đường ca và đại đường tẩu tốn ít tâm sức đấy."

 

Những quanh bàn đồng loạt về phía Hứa Duyệt Khê.

 

Hứa Duyệt Khê chậm rãi nhai quẩy: "Chẳng hai ngày nay đang chuẩn cho kỳ sát hạch , để nghĩ xem..."

 

Hứa Vọng Dã Hứa Duyệt Khê, Hứa Không Sơn, Hứa Ngưng Vân và Hứa Trọng, Trình Dao đang bận rộn, thầm cảm thấy họ khác xưa lúc còn bày hàng ngoài chùa Độ Viễn.

 

Hồi còn bày hàng, cả nhà Hứa Trọng đều nóng nảy, kể cả đứa nhỏ nhất là Hứa Duyệt Khê.

 

Nói thẳng giống như ăn yên , mà giống như kiểu kiếm đủ tiền chuồn lẹ hơn.

 

But bây giờ thì khác hẳn.

 

Sự khác biệt Hứa Vọng Dã , nhưng tóm là đang lên.

 

Hứa Duyệt Khê xoa cằm: "Hay là một cái liên kết?"

 

Lâm Lăng xin Hứa Trọng một tờ giấy dầu, đang cẩn thận bọc quẩy , thì ngẩn :

 

"Cái gì kết? Muội nghĩ cách kéo cối xay ? Không , cái cối đó nặng thật đấy, mới đẩy một nén nhang mà đầu óc cuồng ."

Mèo Dịch Truyện

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ca-nha-ta-deu-la-rac-ruoi-nguoi-bat-ta-dan-ca-thon-di-chay-nan/chuong-144-that-thom.html.]

 

"Vẫn là Trương nương t.ử thông minh, cùng nhà họ Chu và nhà họ Từ góp tiền thuê lừa của Trần quả phụ..."

 

Hứa Duyệt Khê câm nín, đúng là râu ông nọ cắm cằm bà .

 

"Không , ý là, tiệm mới mở tiếng tăm, là chúng mượn danh tiếng của t.ửu lầu Đồng Ký và tiệm tạp hóa Tứ Phương?"

 

"Đợi tiệm b.ún phất lên , đôi bên còn thể cùng lợi."

 

Hứa Văn Phong cố gắng thấu hiểu: "Tửu lầu Đồng Ký và tiệm tạp hóa Tứ Phương chịu đồng ý ?"

 

Lâm Lăng phản ứng , thành thật : "Ta cũng thấy khả thi, dựa cái gì mà giúp chứ?"

 

Hứa Duyệt Khê hiểu rõ hơn họ, giữa với giúp đỡ lẫn , dựa tình cảm thì ít mà đa phần là vì lợi ích.

 

Ví dụ như Đồng chưởng quỹ, như Lưu đại phu.

 

Thái độ trời vực của hai họ đối với chẳng là minh chứng nhất ?

 

"Chuyện suy nghĩ kỹ ... Mọi cứ tiếp tục trò chuyện , cửa ăn đây."

 

Hứa Duyệt Khê bưng sữa đậu nành, cầm quẩy khỏi phòng bên, định xuống cửa kho thì đột nhiên thấy tiếng gọi.

 

"Hứa cô nương, cô cũng ở thực đường ? Đại ca cô lọt vòng sát hạch thứ hai ?"

 

Hứa Duyệt Khê gật đầu , thì là tên sai vặt nhà họ Thích, từng tiếp xúc với vài .

 

Hình như tên là La Bách.

 

"La ? Huynh đến ăn sáng ? Hôm nay Dương đại đầu bếp ở gian trái mì sợi thịt cừu, Lý đại đầu bếp ở gian nấu cháo tôm gà xé, còn phòng bên đối diện..."

 

La Bách đầu tiên gật đầu, đó vội vàng lắc đầu:

 

"Tiểu công t.ử nhận tin Nhị công t.ử vòng hai, đại ca cô cũng tham gia sát hạch nên phái đến hỏi thăm."

 

Hắn giơ ba chiếc thẻ gỗ lên: "Đây, bảo mua ba phần bữa sáng do phụ , còn thưởng cho một phần nữa ."

 

Hứa Duyệt Khê 'ồ' một tiếng, giơ chiếc quẩy về phía :

 

"Vậy mau , phụ chiên quẩy xong, thơm giòn, ăn lúc là ngon nhất."

 

La Bách khẽ hít hà mùi thơm, mỉm phòng bên.

 

Hứa Duyệt Khê phịch xuống cửa kho, thong thả ăn quẩy uống sữa đậu nành.

 

Đã lâu ăn quẩy, quả thực chút nhớ nhung.

 

"Này, nhà ngươi hôm nay món gì? Ta xem thử nên ăn ở chỗ nào."

 

Một giọng mấy khách khí vang lên.

 

Hứa Duyệt Khê ngẩng đầu , là vị Đường công t.ử .

 

Ta chớp mắt, sang Đường Đồng Nhi: "Kỳ sát hạch của Tiểu Học Trai là hôm nay chứ?"

 

Họ lấy thẻ gỗ nhỉ?

 

Đường Kính hỏi thì sắc mặt càng thêm khó coi, rõ con nhóc chắc chắn thấy cảnh bẽ mặt hôm qua, liền gắt gỏng:

 

"Mua đấy! Hai lượng bạc một tấm thẻ gỗ!"

 

Hứa Duyệt Khê bừng tỉnh, hèn gì hôm nay chỉ dắt theo mỗi Đường Đồng Nhi.

 

Hai lượng bạc một bữa ăn? Dù gia đình giàu đến mấy cũng chịu nổi nhiệt.

 

Ta gây thêm rắc rối cho phụ , bèn chủ động giới thiệu:

 

"Dương đại đầu bếp ở gian trái mì sợi thịt cừu, Lý đại đầu bếp ở gian nấu cháo tôm gà xé, ăn màn thầu nhân thịt thì sang phòng bên đối diện."

 

Đường Kính càng mặt càng đen, nhất là căn phòng bên nơi Hứa Trọng đang vẫn liên tục tỏa mùi bánh quẩy rán thơm lừng.

 

Đường Đồng Nhi nhận điều đó, khẽ lên tiếng giải vây cho :

 

"Đường , đau chân nữa, là chúng cứ ăn ở chỗ ?"

 

Hứa Duyệt Khê: "..."

 

Trơ mắt Đường công t.ử chút do dự bước phòng bên, Hứa Duyệt Khê vội vàng nhét nốt miếng quẩy còn miệng, bưng sữa đậu nành theo .

 

May mà lời cảnh cáo của vị phu nhân hôm qua tác dụng, Đường công t.ử gây chuyện.

 

Cùng lắm là khi đưa thẻ gỗ, chỉ hậm hực một câu: 'Không lấy trứng gà, cho thêm mấy cái quẩy '."

 

Hứa Duyệt Khê bên cạnh quan sát, chợt nảy một ý tưởng.

 

Thứ lay động lòng nhất định là lợi ích, mà còn thể là 'vị ngon khó cưỡng'.

 

 

Loading...