Cả nhà ta đều là rác rưởi , ngươi bắt ta dẫn cả thôn đi chạy nạn - Chương 143: Tất cả đều bị nhà Hứa Trọng hủy hoại!

Cập nhật lúc: 2026-03-12 11:04:13
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hứa Ngưng Vân bên cạnh thấy, định bụng nhắc nhở một câu là kết quả còn chắc chắn, nhưng nghĩ danh sách dán , nên lời mất hứng.

 

Lâm Lăng tiên phong, trong lòng phi thường căng thẳng nên tự chủ nhiều hơn:

 

"Năm nay thi Quan học độ chừng tám chín trăm , cả huyện Thiên Hải cũng chẳng tìm nhiều thư sinh đến thế."

 

"Hai kỳ khảo hạch năm ngoái mỗi chỉ chọn lấy năm mươi , thì ..."

 

Trấn Lâm Hải đổi hẳn bầu khí bàn tán về hải phỉ mấy ngày nay, chuyển sang xôn xao náo nhiệt thảo luận về chuyện khảo hạch Quan học.

 

Trời mới hửng sáng.

 

Mấy họ phố lớn, tai đều thấy tiếng xì xào bàn tán đầy phấn khích.

 

"Tiểu cữu t.ử của cháu ngoại lão Diệp nhà hàng xóm đỗ ! Lão Diệp sắp phát điên vì mừng , lập tức lao chúc mừng ngay..."

 

"Có thật là chúc mừng đấy? lão Diệp vốn là kẻ ham ăn, vẫn hằng mong nhà ăn Quan học nếm thử món Giang Nam một chuyến, tiếc là mấy đứa cháu nhà lão... chậc!"

 

"Lần thì còn mà, giờ giấc cũng hòm hòm , việc thôi."

 

Đến gần cổng thành, Hứa Duyệt Khê đám đông chen chúc như nêm cối, liền thuần thục leo lên lưng Hứa Không Sơn.

 

Cả nhóm dựa vóc dáng cao lớn của Hứa Không Sơn mà dốc sức chen lên hàng đầu tiên.

 

Những tờ giấy đỏ chữ mực đen dán thành một hàng dài, bên cạnh kê một chiếc bàn, một vị thư sinh đang bàn, lớn tiếng một cái tên.

 

Ngay đó, mấy tên bộ khoái hai bên bàn cũng đồng thanh hét lớn:

 

"Thôn Vũ Tiền, Trì Lĩnh ở đây ? Nếu thì thưa một tiếng, lên phía lĩnh mộc bài!"

 

Hứa Duyệt Khê quan sát một hồi, đại khái hiểu : Những tính tình nóng nảy thì chen xem cáo thị, còn ai vội thì cứ bên bàn mà chờ.

 

Quay đầu , Lâm Lăng thành thục chạy đến bản cáo thị, ngẩng đầu quét mắt nhanh như gió từ trái sang , từ xuống , dừng ở dãy tên của thôn Sơn Bắc.

 

"Tốt quá ! Ta đỗ ! Huynh cũng đỗ ! Ơ? Sao tên của Hoắc Tinh Thừa ở đây? Hôm qua tới khảo hạch nhỉ?

 

Người nhà Hà tú tài đỗ, cả con trai út của Lý chính cũng trượt ..."

 

Sau khi xác nhận hai , Lâm Lăng mới kích động .

 

Hứa Không Sơn theo hướng mắt của , thấy tên đó thì khẽ thở phào nhẹ nhõm.

 

Sau đó, chuyển sang danh sách của thôn Sơn Nam ở bên cạnh.

 

Nạn hải phỉ ở thôn Sơn Nam mới kết thúc hôm , ngay đó là cuộc khảo hạch của Quan học, tình hình bên đó .

 

Hứa Duyệt Khê tâm đầu ý hợp, ôm lấy đầu đại ca nghé mắt sang bên .

 

Thôn Sơn Bắc tổng cộng bốn lọt vòng hai. Thôn Sơn Nam tư thục, trẻ nhỏ học nhiều hơn một chút.

 

Hứa Duyệt Khê nhẩm đếm, cũng chỉ ba .

 

"Thôn Sơn Bắc, Hứa Không Sơn đây ? Thôn Sơn Bắc, Hứa Không Sơn!"

 

Hứa Ngưng Vân vội vàng kéo tay đại ca, hiệu cho mau đến bên bàn nhận mộc bài.

 

Hứa Không Sơn xem xong liền gọi Lâm Lăng, chen qua đám đông tới bên bàn:

 

"Đại nhân, thảo dân là Hứa Không Sơn ở thôn Sơn Bắc, đây là văn tự chứng minh phận của thảo dân."

 

Vị tiểu nha môn bàn nhận lấy văn tự xem qua, từ trong sọt bên cạnh lấy ba tấm mộc bài, đưa trả cùng với văn tự phận cho :

 

"Cuộc khảo hạch hôm nay diễn buổi chiều, bắt đầu từ giữa trưa sẽ cho Quan học, nhớ tới xếp hàng sớm một chút."

 

Hứa Không Sơn nhận lấy mộc bài và văn tự, khách khí tạ ơn, tiện miệng hỏi giúp Lâm Lăng một câu.

 

Vị tiểu danh sách: "Người tiếp theo, Lâm Lăng thôn Sơn Bắc."

 

Lâm Lăng vội vàng xắn tay áo bước lên phía .

 

Người tiếp đó chính là Hoắc Tinh Thừa của nhà họ Hoắc.

 

Hứa Duyệt Khê tận dụng ưu thế chiều cao, quanh một vòng, nhanh ch.óng phát hiện Hoắc Tinh Lam đang ép ở phía đám đông.

 

Mèo Dịch Truyện

Hoắc Tinh Lam còn vẻ quả quyết và tự tin như mấy gặp , mà trở nên trầm mặc hơn nhiều.

 

"Đi thôi, tới nhà ăn dùng bữa nào!"

 

Lâm Lăng cẩn thận gấp gọn văn tự phận, cất kỹ mộc bài, một nữa sự mở đường của Hứa Không Sơn mà chen khỏi đám đông.

 

Khi bọn họ tới ngoài, vị tiểu cũng lúc gọi đến tên Hoắc Tinh Thừa.

 

Hoắc tú tài cố nén vẻ kích động, túm lấy cánh tay Hoắc Tinh Thừa gào lớn:

 

"Ở đây! Hoắc Tinh Thừa ở đây! Mọi nhường đường chút, phiền cho chúng với."

 

Ông chẳng thèm đoái hoài gì đến việc gọi Hoắc Tinh Lam cùng.

 

Lúc ngang qua Hoắc Tinh Lam, Lâm Lăng chút do dự nhưng vẫn lên tiếng chào hỏi nàng một câu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ca-nha-ta-deu-la-rac-ruoi-nguoi-bat-ta-dan-ca-thon-di-chay-nan/chuong-143-tat-ca-deu-bi-nha-hua-trong-huy-hoai.html.]

 

Hoắc Tinh Lam chỉ khẽ gật đầu với , hề để ý đến nhà Hứa Trọng, ánh mắt trầm mặc chằm chằm tờ giấy đỏ dán ở cổng thành.

 

Đi một quãng, Lâm Lăng mới lầm bầm: "Thật là kỳ quái."

 

Hứa Không Sơn đang mải chuyện xin cơm với Hứa Vọng Dã nên chú ý thấy.

 

Hứa Duyệt Khê và Hứa Ngưng Vân , thấp giọng hỏi: "Lâm ca, Hoắc Tinh Lam ? Tỷ chỗ nào kỳ quái?"

 

Lâm Lăng lộ vẻ do dự, ngoái đầu một cái:

 

"Khảo hạch Quan học ở huyện từ tới nay quy định phân biệt nam nữ. Lần Hoắc Tinh Lam cũng giống như , đều tới trấn Thiên Hải dự thi .

 

... thật lòng, học vấn của Hoắc Tinh Lam còn giỏi hơn thằng em trai của nàng nhiều."

 

Trong kỳ khảo hạch , Hoắc Tinh Thừa vòng hai, còn Hoắc Tinh Lam hề đến thi.

 

Chuyện quả thực chút bất thường.

 

Hứa Vọng Dã trầm ngâm một lát: "Ta đại khái nguyên do, nhưng các đừng ngoài đấy."

 

Cả bốn đồng loạt sang Hứa Vọng Dã.

 

Hứa Vọng Dã hạ thấp giọng: "Dạo , nãi nãi kể, nhà họ Hoắc đang tìm nơi gả nàng đấy."

 

"Không thể nào..." Lâm Lăng đầy mặt tin.

 

Dẫu quân t.ử nên lưng khác, nhưng thực sự tò mò.

 

"Ta ở trong thôn lâu như từng chuyện . Hơn nữa nàng còn tới mười sáu, nhà họ Hoắc gấp gáp ?"

 

Hứa Không Sơn liếc một cái: "Mấy ngày nay sách thì cũng tơ tưởng đến Lương nương t.ử, thì ruộng, lấy thời gian mà hóng mấy chuyện ?"

 

Hứa Vọng Dã lẳng lặng gật đầu đồng tình.

 

Lâm Lăng đỏ bừng tai, thấy ánh mắt trêu chọc của Hứa Duyệt Khê thì vội vàng chuyển chủ đề:

 

" cũng nàng xem mắt ai ."

 

Hứa Vọng Dã cũng nhiều lắm: "Có lẽ là... tìm nơi ưng ý?"

 

Hứa Duyệt Khê cảm thấy hẳn như , nhưng cô cũng chẳng buồn quản, mà bắt đầu suy ngẫm xem thế nào Hoắc Tinh Thừa đỗ vòng hai.

 

Hứa Ngưng Vân vỗ nhẹ chân cô: "Mau xuống , tới Quan học ."

 

Hứa Duyệt Khê nhảy xuống, mượn Lâm Lăng một tấm mộc bài.

 

Hứa Không Sơn thản nhiên đưa những tấm mộc bài dư trong tay cho Hứa Ngưng Vân và Hứa Vọng Dã:

 

"Không hôm nay phụ món gì cho bữa sáng, cứ nhớ mãi món quẩy và sữa đậu nành thôi."

 

Sau khi trình lệnh bài để bước cổng Quan học, Lâm Lăng và Hứa Vọng Dã đều tò mò hỏi:

 

"Sữa đậu nành thì , nhưng quẩy là món gì?"

 

Hứa Không Sơn hai : "... Ừm, đó là món 'dầu tạc quả t.ử' do cha nghiên cứu , ăn cùng với sữa đậu nành thì thơm ngon vô cùng."

 

Khi bọn họ đang kéo tới nhà ăn, Hoắc Tinh Lam vẫn ở cổng thành, Hoắc tú tài, đột nhiên cảm thấy khẩy:

 

"Ông cái gì?"

 

Hoắc tú tài ôn tồn : "Vừa một quen tìm đến , nhà ăn Quan học xem thử.

 

Đều là bạn bè cả, tiện từ chối, hiện tại mộc bài chỉ hai tấm, và Tinh Thừa , con cứ tìm chỗ nào đó ở đây mà đợi."

 

Hoắc Tinh Thừa cũng gật đầu: " đó tỷ, đồ ăn ở nhà ăn Quan học cũng chẳng gì ngon , để lúc về mang cho tỷ một phần."

 

Chẳng đợi Hoắc Tinh Lam kịp đáp lời, hai bọn họ lưng thẳng.

 

Hoắc Tinh Lam theo bóng lưng của cha và em trai , trong lòng thừa hiểu tấm mộc bài còn bọn họ đem bán lấy tiền .

 

Nàng đương nhiên thèm khát gì cái Quan học ở huyện Thiên Hải .

 

Chưa đầy hai năm nữa là chạy nạn , cái Quan học học cũng chẳng quan trọng.

 

Hoắc Tinh Lam dùng công lao đổi lấy một suất nhập học từ Tần Thiên hộ là để học.

 

Mà là để Hoắc Tinh Thừa kết giao với những môn sinh gia thế phi phàm trong Quan học, nhằm chuẩn cho con đường chạy nạn .

 

Đặc biệt là vị công t.ử nhà Thích Chỉ huy sứ .

 

Thế nhưng tất cả những chuyện đều nhà Hứa Trọng phá hỏng!

 

Tại nhà Hứa Trọng giống như kiếp , gặp chuyện ngoài ý mà cả nhà c.h.ế.t sạch chứ?!

 

Nếu như , cha , ông bà và em trai sẽ tin lời nàng, sớm chuẩn cho việc chạy nạn.

 

Chứ như bây giờ, ai nấy đều coi nàng như kẻ điên, lén lút nhờ mai mối gả nàng để đổi lấy một khoản tiền!

 

 

Loading...