Cả nhà ta đều là rác rưởi , ngươi bắt ta dẫn cả thôn đi chạy nạn - Chương 136: Chúng ta? Chúng ta là do vận khí không tốt...

Cập nhật lúc: 2026-03-12 11:04:06
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50UFGCSuhY

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hứa Trọng thấy sắc mặt Trình Dao ngày càng nặng nề, vội vàng giải thích:

 

"Nương t.ử, lời họ chỉ đúng một nửa thôi, gian nhĩ phòng lắm chứ, ngay cạnh kho hàng, chẳng dùng chung đụng với ai..."

 

Hứa Duyệt Khê quanh một vòng, lặng lẽ đỡ cho phụ :

 

" đó mẫu , chỗ còn lớn hơn cái cửa tiệm mà con và đại đường thuê tới một phần ba, còn trong Quan học nữa..."

 

Cô chỉ tạp dịch đang ló đầu cửa ngó nghiêng, và giúp việc đang xếp từng chồng bát:

 

"Mẫu xem, còn hai giúp việc nữa ."

 

Người giúp việc u uán cô, cùng tạp dịch đồng thời thở dài: "Chúng ? Chúng là do vận khí ..."

 

Hứa Trọng ngượng ngùng ho khan: "Người quản lý thực đường thấy mang theo đồ , cũng cùng, nên mới tùy ý chỉ hai cho ."

 

Bảo là mệnh thì cũng chẳng sai chút nào.

 

Hứa Duyệt Khê bưng bát cơm, dám lên tiếng nữa.

 

Trình Dao nắm lấy chuyện nhỏ buông, chau mày hỏi ông: "Ý của ông là, thực đường Quan học cũng thể tự mang đến giúp ?"

 

Hứa Trọng thở phào: "Trước quả thực , nhưng hai vị đại đầu bếp chẳng thèm hỏi ý kiến dẫn theo một bầy đồ tới, mấy ông đầu bếp ở nhĩ phòng đối diện cũng theo như ."

 

"Người cũng đến , Tiền đại ca cũng chẳng nỡ đuổi hết ."

 

Ông úp mở: "Dù cũng nể mặt... chút đỉnh."

 

Sau lưng đại đầu bếp quận thành là Quận thủ, lưng danh đầu bếp Giang Nam là Đường gia ở Dương Châu.

 

Tiền quản sự trông coi thực đường thì họ chứ?

 

Trình Dao trầm ngâm một lát, định kéo Hứa Trọng tìm Tiền quản sự.

 

Chuyện khác , nhưng bàn ghế, dụng cụ, đồ đạc trong nhĩ phòng cũ nát quá, thể để Hứa Trọng chịu thiệt thòi như .

 

Hứa Trọng vội giải thích: "Bàn ghế, dụng cụ do Quan học cấp xuống đều giống cả thôi, chỉ là họ chủ động bỏ bạc mua đồ mới đấy."

 

" đến thực đường Quan học là để kiếm tiền, thể bỏ bạc !"

 

Trình Dao dập tắt ý định đó, định xắn tay áo lên giúp Hứa Trọng một tay.

 

Người giúp việc thấy chuyện đủ rắc rối, hì hì bồi thêm:

 

"Không chỉ , nguyên liệu dùng cho thực đường đều do Tiền quản sự dẫn thu mua, vận chuyển về đây các vị đại đầu bếp tự đến chọn."

 

Người giúp việc chỉ Hứa Trọng: "Sáng nay ông đến muộn, chen lấn nổi với đám đồ , con trai của mấy ông đầu bếp , nên hải sản, thịt dê mới mua về đều cướp sạch cả."

 

"Chỉ để cho ông mấy thứ nguyên liệu tầm thường như thịt lợn, đậu cove, đậu phụ thôi..."

 

Hứa Duyệt Khê xong liền thấy tức giận, đặt bát cơm đầy ắp xuống chiếc bàn gần đó:

 

"Phụ , bọn họ quá đáng , hơn nữa quy chế của thực đường vấn đề đấy ạ, thu mua chung hết như thế ?"

 

Người tạp dịch ở cửa hiểu mấy chuyện đó, gõ nhẹ cánh cửa nhắc nhở:

 

"Sắp tới giờ ngọ , nhóm dự thi hôm nay thì một canh giờ nữa mới tới, nhưng đám học t.ử vốn đang học ở Quan học sắp đến ăn cơm đấy."

 

Trình Dao nhanh ch.óng bình tĩnh , kéo Hứa Trọng lý luận với quản sự nữa, bà nghiêm túc giúp việc và tạp dịch:

 

"Hai vị, chúng thực đường là để kiếm tiền, thể đem bộ tiền kiếm chia cho các vị, chỉ thể trả tiền công theo tháng thôi."

 

"Nếu các vị ở chỗ chúng thì cứ việc rời , chúng tuyệt đối ngăn cản."

 

Hai :

 

"... Chuyện đó thì đến mức. Tiền công của vốn do Quan học chi trả, mưu cầu thêm tiền bạc, chỉ mong thanh nhàn chút thôi."

 

"Còn , là đến huyện nha lao dịch, bà chỉ cần bao ăn no ngày ba bữa là mãn nguyện ."

 

Trình Dao gật đầu, liếc Hứa Trọng tiếp tục sắp xếp:

 

"Chuyện học t.ử ăn cơm trưa là quan trọng nhất, những việc khác về nhà . Khê nhi, con bưng bát cửa nhĩ phòng mà ăn."

 

Hứa Duyệt Khê phụ bằng ánh mắt đồng cảm bưng bát ở cửa.

Mèo Dịch Truyện

 

Cô đương nhiên hiểu phụ đang nghĩ gì, ăn kinh doanh thì khéo léo.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ca-nha-ta-deu-la-rac-ruoi-nguoi-bat-ta-dan-ca-thon-di-chay-nan/chuong-136-chung-ta-chung-ta-la-do-van-khi-khong-tot.html.]

Hứa Trọng đối đầu trực diện với , nhất là khi hai vị đại đầu bếp đều bối cảnh, chỗ dựa.

 

Một khi lỡ đắc tội, chịu thiệt sẽ là nhà .

 

Trình Dao thì khác, tính bà vốn mạnh mẽ, càng thể trơ mắt Hứa Trọng ức h.i.ế.p, chịu thiệt thòi.

 

Hứa Duyệt Khê bậc thềm đá của kho hàng bên cạnh gian nhĩ phòng, khẽ hít hà hương thơm trong bát, đúng lúc đó thấy hai tiếng chiêng trống vang lên.

 

Đã đến giờ Ngọ.

 

Các học t.ử ở Quan học từ sớm tin các đầu bếp của nhà ăn đến nhận chức, buổi trưa hôm nay sẽ bắt đầu phục vụ cơm nước.

 

Họ còn hai gian chính sương phòng của nhà ăn phân cho vị đầu bếp đến từ quận thành và vị danh sư đến từ Giang Nam.

 

Giờ Ngọ đến, các học t.ử túm năm tụm ba, cùng tiến về phía nhà ăn.

 

"Vạn Ngọc, định đến chỗ đầu bếp nào ăn? Nghe nhà ăn bây giờ giống nữa, mấy vị đầu bếp mới tuyển đều mỗi một kiểu.

 

Đệ từng ăn mễ phấn của t.ửu lầu Đồng Ký , hương vị khá. Trình độ nấu nướng của Hứa Trọng như , tưởng tượng xem vị đầu bếp ở quận thành và danh sư Giang Nam chắc chắn sẽ thua kém ông ."

 

Vạn Ngọc đang cầm thẻ gỗ về phía nhà ăn, đột nhiên ai đó khoác vai.

 

Huynh suy nghĩ một chút: "Đến còn nghĩ như , e là những khác cũng cùng ý niệm đó... Ta dự định đến chỗ Hứa Trọng ăn."

 

Vạn Ngọc vẫn còn nhớ rõ, ngày hôm đó Hứa Duyệt Khê chỉ Hứa Trọng đang bận rộn bếp, mỉm híp mắt đó là cha của .

 

Vị đồng môn dỏng tai ngóng, quả nhiên là .

 

Trên đường , các đồng môn đều đang bàn tán xôn xao về vị danh sư Giang Nam .

 

Đã qua một thời gian , hương vị món ăn ngày tuyển chọn đầu bếp , bọn họ cũng quên gần hết.

 

Huynh chỉ nhớ mang máng rằng, vị danh sư Giang Nam đó món cá nóc.

 

"Vậy cùng , dù đại đầu bếp cũng tuyển , lo ông chạy mất ."

 

Vạn Ngọc bước chân nhà ăn, đủ loại mùi hương ngào ngạt xộc thẳng mũi.

 

Huynh khẽ hít một , chỉ cảm thấy bụng đói cồn cào, đang định tìm xem Hứa Trọng ở gian nhĩ phòng nào thì thấy Hứa Duyệt Khê đang bê một cái bát, bậc thềm đá của kho hàng, chậm rãi ăn cơm.

 

Vạn Ngọc do dự một chút, định bước tới chào hỏi.

 

Một mùi thịt thơm phức nức mũi bay tới, giữa vô mùi hương đang lan tỏa khắp nhà ăn, mùi hương đặc biệt nổi bật.

 

Huynh nuốt nước miếng, thấy Hứa Duyệt Khê ngẩng đầu nhận , liền mỉm khẽ gật đầu chào .

 

"Đi thôi, Hứa Trọng đang ở gian nhĩ phòng bên cạnh kho hàng ."

 

Vạn Ngọc chẳng thèm để ý đến vị đồng môn , bước chân chút do dự, sải bước tiến nhĩ phòng.

 

Hứa Trọng đang bệ bếp, mặt bày ba chiếc nồi sắt lớn.

 

Thấy học t.ử tới, Hứa Trọng lượt mở nắp nồi, một tay cầm bát, một tay cầm xẻng xào:

 

"Nồi thứ nhất là thịt kho tàu, nồi thứ hai là đậu que xào thịt, nồi thứ ba là đậu phụ Ma Bà hầm thịt băm, cháu ăn món nào?"

 

Vạn Ngọc ghé mắt , cơm trắng che lấp phần thịt và rau, chỉ ở mép nồi là xẻng gạt một kẽ hở nhỏ.

 

Mùi thơm ngừng từ kẽ hở đó lan tỏa ngoài.

 

Vạn Ngọc đưa thẻ gỗ , chút do dự: "Cháu một phần giống của Hứa Duyệt Khê."

 

Hứa Trọng ngẩng đầu , nhận quen, nhưng vẫn :

 

"Hóa cháu quen Khê nhi nhà , sẽ múc cho cháu mỗi thứ nửa muỗng, đủ thì đến lấy thêm."

 

Vị đồng môn của Vạn Ngọc bước một bước, vặn thấy lời .

 

Huynh vội vàng đưa thẻ gỗ cho Trình Dao, một tay chỉ : "Cháu cũng quen, cháu cũng quen !"

 

Hứa Duyệt Khê mà.

 

Tuy trấn Lâm Hải, nhưng khi tới đây, nhắc đến Hứa Duyệt Khê chỉ một .

 

... Chỉ là khi nhắc tới Hứa Duyệt Khê, ngữ khí chút quái dị.

 

, chuyện đó ngăn cản ăn cơm!

 

 

Loading...